Bình luận

Cfs kiểu này mình gặp rất nhiều. Dù mình ra trường 2 năm nhưng vẫn phải học, rồi thi...Không nên than phiền, vì sức giới hạn của con người là vô tận. Có điều bạn chưa khai thác được tiềm năng trong con người bạn, có thể phương pháp học của bạn không đúng, chưa hợp lý hoặc bạn đã cố gắng hết chưa. Không có chuyện, bài vở học hết, không bỏ chữ nào, dành thời gian cho nó thì lại không đón nhận kết quả tốt được.
Công việc này là sẽ chịu stress suốt cho đến lúc nghỉ làm. Nên nếu em cảm thấy mình không thể chịu được stress thì nên dừng lại. Chứ hoàn cảnh gia đình em vậy, lỡ em có chuyện gì bản thân em tự nuôi em không nổi. Nên suy nghĩ lại và chọn điều phù hợp với mình. 4 năm thì em hoàn toàn có thể làm lại. Ông chủ cà phê Trung Nguyên học xong bs ổng còn bỏ, giờ ổng giàu ghê hem.
a ko biết bên trường em có phòng CT HSSV ko, nhưng em có thể lên đó trình bày hoàn cảnh nhờ thầy cô hỗ trợ, chờ vài tháng chắc có học Ng Văn Hưởng, em có thể apply. Đừng từ bỏ quá sớm, còn nhiều cách lắm, năm 5 khá nhàn, đi nhiều khoa e có thể gặp ck mình thích, và đủ thời gian đi làm thêm.
Hk sao đâu e, cố lên, nếu đã cố hết sức mà k thi đc điểm cao thì thi qua đc r, lỡ ra trường k tự tin làm chuyên môn thì làm những việc lquan cũng đc Từ từ r sẽ tìm đc hướng đi thoy ^^
Cảm giác như vậy thì nhiều người trả qua lắm em. Nên phải thậy sự bình tĩnh. Bây giờ không phải lúc buông bỏ. Cũng k phải thật sự áp lưc rằng bây giờ phải định hướng sau này làm chuyên khoa này chuyên khoa kia. Cứ cố gắng làm sao có thể vùa học tốt. Mà nếu có thêt vừa đi làm thêm 1 tí phụ gánh gia đình để ra trường đúng hẹn đã rồi tính tiếp. Có gì cứ pm a nc
Cảm giác đúng là không dễ chịu tý nào. Cách tốt nhất để trả lời cho câu hỏi của bạn, hãy đi đâu đó thật xa, về một nơi nào đó bình yên, đặt ra câu hỏi cho những lý do của bạn và tìm hướng đi riêng cho mình. Có lẽ thời gian này sẽ quyết định đến tương lai của bạn, cần suy nghĩ thật kỹ.
Mình nghĩ bạn nên tìm đến BĐT để có thể liên hệ với đội ngũ tư vấn tâm lý của trường, hoặc có thể nhắn tin riêng cho giảng viên phụ trách nhóm 3 tổ của bạn. Các thầy cô là những người đi trước, mình nghĩ họ sẽ có kinh nghiệm giúp đỡ bạn hơn. Hãy tin tưởng ở các thầy cô.
Em chắc nhỏ tuổi hơn, nhưng em có thể thấu cảm với những áp lực ấy vì chính em cũng từng stress và từng muốn buông xuôi 1 số việc. Nhưng có người đã cho em nghe 1 bài hát. Trong đó có câu như thế này: nếu như có đôi lúc ta thấy giấc mơ này chợt như quá xa, hãy nhớ đến lý do mà ta bắt đầu. Mong anh/chị có thể bình tâm suy nghĩ lại. Vì đã đi được đến giai đoạn này, nếu từ bỏ thì thật sự là 1 điều đáng tiếc cho anh/chị và cho cả gia đình nữa.
Không phải học nhiều là tốt đâu bạn, mình thấy b nói KHÔNG DÁM NGỦ thì làm sao cơ thể có năng lượng để tập trung làm việc hiệu quả được, GIẤC NGỦ đúng và đủ quan trọng lắm đấy. Theo mình thì b nên cân bằng giữa việc nghỉ ngơi và học tập hợp lý, có sức khỏe tốt thì bạn sẽ học tốt hơn, tinh thần thoải mái hơn, stress cũng giảm đi nhiều đó bạn. SỨC KHỎE LÀ QUAN TRỌNG NHẤT ĐÓ nên cố găng giữ gìn sức khỏe nhé ! Chúc bạn mau sớm lấy lại được tinh thần
Dạo gần đây mình cũng hay cảm giác như thế, không định hướng được mình muốn gì và cần gì, bỏ bao nhiêu thời gian và công sức ra nhưng kết quả vẫn không được như ý. Nếu cảm thấy khó khăn quá mình nghĩ bạn thử bảo lưu 1 năm xem, lúc ấy mình tin bạn sẽ có quyết định khác giữa dừng lại hay học tiếp. Cố gắng bạn nhé, không tìm được ai nc thì ib mình nè :vv
Giờ ai khuyên gì cũng sẽ không có tác dụng, quan trọng là e tự nhận thấy và lựa chọn thôi...Nhưng đừng quyết định khi đang không bình tĩnh. Nếu muốn hay ib mình chia sẻ nhé.
Đã vào ngành này thì chấp nhận nghèo và khổ, c ko thể khuyên vì chính chị đi làm 3 năm vẫn thấy sợ lắm, áp lưcj lắm, muốn đổi nghề lắm
Cứ bình tĩnh, lấy lại tinh thần. Việc học khuya đối với Y là bình thường nhưng bán mạng như này cũng không khá hơn. Xem lại tại sao điểm kém ? Là hiểu sai hay làm sai, và đi càng nhiều càng tốt.
Em không giỏi cho lời khuyên về mảng này nhưng bản thân em đã từng trải qua cảm giác khó chịu này và em đã vượt qua đc rồi, nếu anh/chị cần 1 người để lắng nghe hay tâm sự có thể pm cho em ạ. Anh/chị cố lên
Khi m đi làm r m mới thấy dăm ba cái kì thi nó chả là gì cả. Ráng lên ngoài kia còn nhiều thứ bầm dập hơn nhiều
Năm 4 em mới đi nội ngoại sản nhi thì làm sao biết mình thích cái gì. Lỡ đâu đi ck lẻ em thích ck lẻ thì sao.
Lâu lắm mới comment, tại đọc thấy chia sẻ với bạn quá, hình như b gặp 2 vấn đề chính: (1) bạn đang mất định hướng cho tương lai, mình thì nghĩ đây là một chuyện bình thường những năm y3, y4, lúc này mình chưa có cái nhìn khái quát về những hướng đi, lâm sàng thì chán mà lí thuyết thì ngán, nhưng sau khi đi thêm 1 năm y5 có thể bạn sẽ được thông suốt, cũng có khi nó vẫn mù tịt nhé, mà chuyện đi theo hướng nào đôi khi là cái cơ duyên, không phải dự tính là sẽ thành công. Vậy nên đừng quá stress vì chuyện này, bạn nên hiểu phần nhiều sv đều như vậy. (2) chuyện kinh tế, bạn nên nghĩ tới công sức của gia đình và cả bản thân trong 3 năm qua, coi như là hoàn thành 50%, giờ bỏ là mất trắng, mà quan trọng nhất là mất cái niềm hy vọng của cha mẹ, điều này là cái mất rất lớn. Cân nhắc và quyết định là của bạn. Nhưng bằng cái nhìn người ngoài thì mình thấy phép cân này kết quả đã rõ nhé. Lên tinh thần và chiến tiếp nhé.
Đã từng trải qua. Năm 4 là năm thật sự kinh khủng. Qua năm 5 thì e sẽ có cảm giác khác. Tận dụng kì nghỉ, refresh lại bản thân nha em. Cố gắng lên.
Bạn cần xác định lại bạn thích cái gì. Nếu thích Y thì đừng bao giờ bỏ cuộc, xem lại mình có sai phương pháp ko? Nếu chưa biết thì cũng ráng học cho xong đi, dù gì cũng mất 4 năm rồi mà. Còn nếu biết rồi, thì suy nghĩ đến mục tiêu ở đâu, tiến hành như thế nào, mất bao nhiêu thời gian, và tiền bạc,...kế hoạch hằng ngày phải làm gì (kiếm tiền, đi học,...). Cuối cùng là mình có bao nhiêu % khả năng làm tốt trong ngành mới. Chỉ chuyển ngành khi thật sự biết rõ mọi thứ. Còn với mình 22t chưa là gì với chuyện chuyển ngành, chuyển sớm bớt đau khổ. Mình 25t rồi vẫn chuyển.
Cố gắng thôi, đã tới năm 4 rồi mà tìm cách rẽ hướng, theo mình, là hơi trễ. Trong nội dung bạn có lo lắng tiền học và lo cho ba mẹ, thôi thì vì cái lo lắng này mà cố gắng học hết 6 năm y khoa, ra trường, có đồng lương đủ sống rồi bình tâm suy nghĩ cũng chưa muộn (2-3 năm nữa cũng nhanh lắm, chỉ như "một cơn gió bụi" thôi). Bạn cũng nên đi khám tâm thần xem có bị trầm cảm hay rối loạn lo âu nặng quá ko? Nếu có bạn cần can thiệp y khoa để ổn định lại sức khỏe tinh thần. Có một câu trong tác phẩm Mùa lạc - Nguyễn Khải (chương trình Văn học phổ thông lớp 12 cũ) mà mình nhớ mãi: "Sự sống nảy sinh từ trong cái chết, hạnh phúc bắt nguồn từ những hy sinh và gian khổ. Ở đời này ko có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để vượt qua những ranh giới đó". Hay bạn xem bộ phim 3 chàng ngốc (điện ảnh Ấn Độ) hoặc clip này (https://youtu.be/gfWXue_S9aQ). Hy vọng bạn sẽ thấu hiểu bản thân và tìm ra con đường đi cho cuộc đời mình.
Nếu được thì em inbox a để a có thể cho em vài lời khuyên cá nhân nhé. Đồng cảm với em.
HP khó khăn thì bạn đk vay vốn sinh viên do nhà nước hỗ trợ á. Một năm vay 25tr lãi thấp lắm. Hỗ trợ đến khi bạn ra trường. Tới năm 4 sắp đi được 2/3 quãng đường rồi, cố tí nữa, hãy nghĩ đến lí do vì sao bạn bắt đầu. Fighting
Bs là 1 nghề cao quý nhưng phải có nghị lực và đam mê dữ lắm mới theo nổi, nếu thấy nản hãy nhìn lại lý do ban đầu mình chọn nó, nếu chọn học vì danh tiếng cho dòng họ mà ko phải là ngành mình yêu thích và đam mê thì hãy suy nghĩ lại vì có đi tiếp nữa thì trong tương lai sẽ luôn giữ thái độ nghi ngờ bản thân muốn gì và đến lúc chịu ko nổi nữa cũng sẽ buông thôi (đó là chưa kể nếu bs mà ko yêu nghề thì bệnh nhân sẽ thế nào?), và ngược lại nếu lý do ban đầu mình chọn là do mình thích nghề này thì chuyện thi cử chỉ là 1 thử thách trong cả quá trình e có thể sẽ vượt qua và thành quả sẽ có thôi, hỏi ý mọi người mục đích chỉ là để vững vàng thêm đáp án e đã tự chọn cho mình, vì đó là cuộc đời của e, tiếp tục hay dừng lại chị nghĩ e có đáp án sẵn cho bản thân rồi. Người thân c cũng có ng học đằng đẵng 6 năm ra trường đi làm 1 năm rồi lại bỏ ngang qua học IT vì yêu thích công nghệ, có ng học 6 năm làm ko công 3 năm biết bao nhiêu lần muốn bỏ cuộc nhưng rồi vẫn cố gắng tiếp và thành công, chúc e có lựa chọn đúng đắn