Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ydsconfessions
admin
4 năm trước
#YDcfs21266 CHỢT NHẬN RA THẦY CÔ CỦA MÌNH THẬT LỚN VÀ THẬT BAO DUNG. Trước
Hình mô tả cho bài confession
#YDcfs21266 CHỢT NHẬN RA THẦY CÔ CỦA MÌNH THẬT LỚN VÀ THẬT BAO DUNG. Trước buổi hôm qua hình ảnh cô mình (cô dạy Thận) vẫn là một ai đó xa lạ không dễ gần và hình như ẩn chứa <a href="https://confession.vn/14549-ban-gai-anh-ram-khi-ra-mat-bo-me-lan-au-minh-ko-hieu-la-co-y-gi/" title="nhiều mối" alt="nhiều mối">nhiều mối</a> nguy ( là nguy gì thì thật khó diễn đạt nhưng không phải "nguy hiểm" và tất nhiên nó cũng mang một tính chất không mấy thân thiện). Nhớ ngày còn ở Chợ Rẫy có ngày đi cùng lối hành lang với cô, mình chào cô thành tiếng và cô hồi đáp rất nhanh và cười rất hiền dù đôi chân thoăn thoắt ở cái tuổi mình có thể gọi bằng Bà. Hồi đó cũng thoáng thương cô <a href="https://confession.vn/14229-nguyen-danh-ca-thanh-xuan-e-oi-mot-nguoi-a-co-ai-tung-nghe-ve-ca/" title="một" alt="một">một</a> chút, nhưng rồi vì cái khó khủng khíp của môn Nội, và cũng vì cái khó khủng khíp của Thận học, và cũng vì cái khó khủng khíp của cô, mình bắt đầu sợ cô. Nhưng người ta bảo thế này mình chả biết đúng hay sai nữa, người ta bảo là con nít thì được cái quyền sai còn người già được cái quyền tha thứ; vậy nên mình đã không chỉ sợ cô vì những cái nhìn không tốt của nhiều người về cô, nói vầy có thể có 1 thằng bạn thân của mình sẽ hiểu lầm. Vì nó cũng không thiện cảm lắm với cô. Nhưng những tác động xấu đến suy nghĩ của mình về cô thì không phải do nó. Mà nói ra thì chắc cũng không còn cần thiết. Chỉ là mình từng rất không thích cô, lúc đó mình chỉ nghĩ cô là một người kiêu căn ngạo mạng và khó nhằn. Thế nhưng mình đã sai - điều chắc chắn rồi, nhưng sai những gì?... Chợt suy nghĩ của mình lại loang ra thật mênh mông, mình nghĩ về những người cô nữa của mình (cô dạy Tiêu Hóa lầu 8B3 - người cô la SV quên cả giờ ăn trưa, có lần cô khám cho ba mình nhưng cô không quên hỏi mẹ mình đợt trước uống thuốc cô cho thế nào có ổn chưa, rồi thêm một cô dạy Tiêu hóa nữa ở Gia Định cô nhớ mặt từng em và cử chỉ của cô với học trò vô cùng tình cảm - có lần cô vò đầu, mình cũng thấy thật vui, lần gặp lại cô gần đây nhất cô phải tiếp đoàn bên HW về khảo sát. Nhưng lúc gặp SV học trò cũ của mình cô lại thật hiền lành kéo tay mình lại hỏi han thật trìu mến, lại nhớ cô dạy Sản - người cô đã tha để mình nhớ cái tội thúc đẩy chuyển dạ nhanh vào những giai đoạn sớm trên sản phụ nguy cơ cao băng huyết sau sanh. Nói ra thật xấu hổ nhưng lại càng kính yêu cô. Rồi thêm nữa một người cô có sức ảnh hưởng đến bản tâm của mình nhất - (cô giáo dạy Tim mạch) những bài học cô dạy về Y khoa có lẽ mình đã quên nhiều và xin hẹn sẽ ôn lại trong 1 ngày gần. Nhưng những gì cô đã cho mình là hơn mọi điều cô dạy. Nói về cô thì với mình cô như một bà tiên hiền chỉ xếp sau mẹ, rất đẹp rất hiền rất kính yêu.... ). Tại sao lại có nhiều hình ảnh miên man cùng lúc hiện lên trong suy nghĩ của mình như vậy. Mình đang mông lung hoặc giả đang mắc một chứng bệnh tâm thần nào đó mà mình chưa đọc tới hoặc giả thầy cô đã dạy qua nhưng mình đã cũng vội quên bẵng. Nhưng dù là nguyên nhân gì đi chăng <a href="https://confession.vn/11750-minh-la-cuu-sv-cua-truong-a-co-gia-inh-va-2-ua-con-tu-nhien-nho-lai-ky-niem-ep-nen-muon-tam-su/" title="nữa" alt="nữa">nữa</a> thì điều tiếp theo mình muốn nói chính là những bà tiên đi qua cuộc đời mình trong những năm qua mỗi người một cách thức mỗi người một cá tính rất đặc biệt rất đáng để không bao giờ có thể nào quên đi được. Và tựu trung thì con xin cảm ơn các cô các thầy cô - những con người lớn lao và bao dung. Chỉ bao dung thì mới lớn lao. Con xin lỗi vì kiến thức mênh mông và sự học suốt đời. Con xin lỗi vì con từng chưa cố gắng. Con xin lỗi vì con nghĩ không tốt về cô của mình. Con cảm ơn tất cả các thầy cô. Con biết ơn và con hứa sẽ nhớ ơn. Chắc rằng thầy cô sẽ cũng chẳng cần con trả ơn vì trong hàng mấy chục lớp học trò có bao nhiêu người cũng chợt và mãi kính yêu các thầy cô như con bây giờ.... -------------------------- #nhoi