Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ydsconfessions
admin
4 năm trước
#YDcfs20304 07/03/2018 0:32:33 """ Người lạ ơi"" Anh học Y, giờ đã là bác sĩ
Hình mô tả cho bài confession
#YDcfs20304 07/03/2018 0:32:33 """ Người lạ ơi"" Anh học Y, giờ đã là bác sĩ nội trú, Tôi một đứa mang cái mác dhs. Tôi và Anh cách nhau 10000km, 10h bay, 4h lệch,k một mối liên hệ, chưa một lần chạm mặt. Ấy thế mà chúng tôi lại vô tình ""va vấp"" vào nhau. Người bắt đầu là Tôi, Tôi yêu Anh từ cái nhìn đầu tiên, điều mà cho đến bây giờ Tôi cũng k thể lý giải được lí do vì sao, chỉ đơn giản yêu là yêu. <a href="https://confession.vn/13375-lay-chong-xa-minh-hoc-bach-khoanguoi-yeu-minh-hoc-kinh-te-hai-ua/" title="Anh" alt="Anh">Anh</a> thì khác, mối tình cũ khiến Anh chẳng còn thiết tha với chuyện tình cảm nữa, không thể quên cô ấy. :) Anh tài giỏi, mê đọc sách, hát hay, thích nấu ăn.. anh hoàn hảo vậy đấy, đúng chuẩn mực con gái bây giờ thích. Nhưng lạnh lùng sắt đá, anh phũ với mọi cô gái thích anh, kể cả Tôi. Nhưng có lẻ tôi có chút ngoại lệ, khi tôi bảo rằng tôi thích anh, anh phũ, nhưng anh nói rằng anh sợ tôi buồn. Anh bảo rằng vốn dĩ anh rất ít nói, nhưng chính tôi lại bắt anh ấy nói nhiều suốt mấy ngày qua, anh sợ tôi hỏi gì anh k trả lời kịp, sợ tôi buồn, "" lần đầu tiên anh mang điện thoại vào phòng mổ"" . Đó là lời thú nhận của anh, sau mấy ngày ""cãi vã"" tranh cãi với <a href="https://confession.vn/10244-lam-sao-khi-thang-ban-cung-phong-qua-sach-se-va-ki-tinh-minh-k57-thang-cung-phong-cung-k57-not/" title="tôi" alt="tôi">tôi</a>, vì tôi cứng đầu, và vẫn cố chấp thích anh, dù vô vàn lần anh nói rằng ""anh nhớ cô ấy"". Có lẽ vì cũng từng là dhs như tôi, cũng học ở một nơi thời tiết khắc nghiệt như tôi, mà anh đồng cảm, anh luôn nhắc nhở tôi cố gắng, động viên tôi tin tưởng vào bản thân mình. Anh vẫn tâm sự với tôi về cô ấy, anh trợ giảng, anh gặp lại cô ấy. Lần đầu tiên chúng tôi nghe giọng của nhau, vì anh nói anh muốn nghe giọng miền Trung, "" cô ấy người miền trung"". Cuộc gọi thứ 2, anh gọi để hát cho tôi nghe, dù có ngắt quãng, nhưng đối với tôi đây là bài hát hay nhất, giọng anh khàn khàn. ""Anh k đủ bình tỉnh để hát trọn vẹn, đây là món quà đầu tiên, và cũng là món quà cuối cùng, chúng ta đừng liên lạc với nhau nữa"" Anh nói. Tôi quá giống cô ấy. "" Nếu chỉ còn một ngày để sống, người anh muốn gặp là em"" chúng tôi bắt đầu một mối quan hệ. Ngày nào k cãi nhau, có lẽ chúng tôi ăn k ngon, nhưng chưa bao giờ giận nhau quá lâu,"" em không biết xấu hổ à? "", tôi chỉ không đối với anh, lí do là chẳng có lí do gì cả. Cứ thế bên nhau, anh dỗ tôi ngủ dù lúc đó VN đã 3,4h sáng. Là những cuộc gọi vội vã lúc tôi đi lạc, vẻ cuống cuồng khi tôi bỏng chân, ngoài học ra tôi k biết làm gì, tôi vụng về "" sau này em đừng vào bếp nữa, vì anh thích ăn ngon"" . Anh mê Sử, thích Triết, nhưng mỗi lần nghe anh nói về những gì anh đọc đc, tôi đều ngủ gật. Thứ duy nhất kết nối chung tôi là những con chữ, là giọng nói "" anh thích viết thư tay"", chưa một lần nói chuyện trực tiếp với nhau "" anh sợ sẽ nhớ nhiều hơn"", Tôi chỉ nhìn anh qua những tấm ảnh. Anh, bề ngoài lạnh lùng, đôi lúc độc mồm, giận lên thì gì cũng nói, nhưng để tâm mọi thứ tôi nói, những gì tôi nói anh đều nhớ. Chúng tôi dừng lại, anh có quá nhiều mối lo, nỗi lo của đàn ông tuổi 25, cuộc sống của anh đầy bộn bề, tôi thì tính tình trẻ con, quen đc chiều chuộng, nhưng bướng bỉnh, khoảng cách lại quá xa. Anh mệt mỏi vì <a href="https://confession.vn/13759-an-ong-con-trai-gio-co-thang-nao-ko-nhin-vao-ve-ep-ben-ngoai-au/" title="những" alt="những">những</a> ca phẫu thuật, mệt mỏi khi phải đứng suốt ngần ấy giờ đồng hồ, nhưng đến một cái nắm tay tôi cũng k thể, vài lời ngọt ngào tôi cũng k nói đc ""em có phải con gái không vậy?"" Cuộc sống của tôi bên này cũng bộn bề, học tập, quan hệ xung quanh, lệch múi giờ, đi ngủ cùng giờ với nhau để đc trò chuyện với nhau, để nghe anh than vãn, hay kể chuyện ở viện hôm nay thế nào, nhiều lúc tôi cũng k làm đc. Tôi vô tâm. ""Anh mệt, anh không thể tiếp tục khi cứ xa muôn trùng khơi thế này"". Mọi thứ kết thúc, chúng tôi bất lực. Chúng tôi từng trông chờ đến ngày gặp nhau, nhưng bây giờ điều đó là xa với, mọi thứ bây giờ chỉ còn là ký ức. Tôi thương anh, sâu trong thâm tâm tôi vẫn yêu anh, chưa bao giờ giận anh dù một lần. Dường như tôi chẳng thể yêu ai khác. "" em không hiểu gì về anh, chúng ta quá khác nhau"" nhưng "" em hiểu anh quá đấy, anh sợ đấy"" Đối với tôi, chúng tôi hợp nhau lắm, tính tình giống nhau lắm, anh là phần tôi còn thiếu, và tôi tin đối với anh tôi cũng vậy. Có một điều chúng ta hợp nhau, đó là ""im lặng"" phải không anh? 2 tháng, nhưng đối với tôi có lẽ đó là cả một cuộc đời, cười cùng nhau, òa khóc cùng nhau, vui buồn san sẻ cùng nhau. Ngày anh òa khóc như một đứa trẻ, tôi biết rằng tôi cần yêu anh nhiều hơn, bù đắp những gì anh mất mát, đó là nhiệm vụ của tôi. Chuyện chúng ta kết thúc như vậy sao anh? Liệu rằng tập truyện này có phần 2 không? Ghét của nào trời trao của ấy "" anh ghét lũ con gái đọc ngôn tình"" "" em ghét bệnh viện"" #PNH "" Anh là chân lý của em, em là tim của anh"" ""Nếu yêu anh là sai, em chấp nhận cuộc đời này chưa bao giờ đúng"" ---------------------------- #roll