Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ydsconfessions
admin
5 năm trước
#YDcfs20264 01/03/2018 3:23:22 "TÔI ĐÃ TỪNG TỰ TỬ Tôi phát hiện ra mình bị trầm
Hình mô tả cho bài confession
#YDcfs20264 01/03/2018 3:23:22 "TÔI ĐÃ TỪNG TỰ TỬ Tôi phát hiện ra mình bị trầm cảm từ khoảng 2 năm trước. Nó im lặng chiếm lấy thân thể, tâm trí tôi. Tới lúc tôi nhận ra thì tôi không còn thấy bản thân mình ngày trước nữa. Trầm cảm đến với tôi rất nhẹ nhàng. Nó bắt đầu từ khi tôi mất cảm giác hồi hộp căng thẳng trước khi thi. Khi đó tôi cứ nghĩ rằng mình tự tin, vững vàng. Và rồi nó càng ngày cành chiếm lĩnh lấy cơ thể tôi. Tôi không thể tập trung, tôi không ngủ được, nhưng cũng không muốn rời khỏi chiếc giường. Ngoài cái giường đó thì còn chỗ nào cho tôi đâu, bạn bè hững hờ, người thân chẳng hay biết. Tôi chỉ có mình tôi thôi. <a href="https://confession.vn/10439-em-la-mot-sinh-vien-nam-3-khoa-chat-luong-cao-moi-nguoi-khoan-hay-nghi-em-la-con-nha-giau-nay/" title="Tôi không" alt="Tôi không">Tôi không</a> còn muốn thi cử gì cả. Cũng có những lúc tôi gượng dậy, quyết tâm làm lại, cố gắng ôn thi hết sức mình. Và kết quả còn tệ hơn trước. Tôi cảm thấy như bị cái nơi này nhai nhóp nhép như kẹo cao su, chỉ chực nhổ ra đường cho người đời đạp lên vậy. Tôi đã cố gắng đứng dậy không biết bao nhiêu lần, để rồi mỗi lần đó tôi lại bị đánh gục xuống một lần nữa. Tôi đã quay sang nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, người thì “mày tự lo được mà”, kẻ <a href="https://confession.vn/11402-cang-quen-nha-nguoi-yeu-cang-rot-iem-kinh-khung-cac-ban-co-ai-trong-hoan-canh-nhu-minh-ko-minh/" title="thì" alt="thì">thì</a> ậm ừ đồng ý rồi khi nào nhóm ôn bài sẽ gọi tôi, và họ không bao giờ gọi. Tôi thay đổi cách học liên tục, nhưng tôi vẫn không thể tập trung được, đầu óc tôi như đóng lại và tôi không mở ra nổi. Khi trầm cảm đã hoàn toàn đè nặng tôi, tôi không còn một động lực hay cảm giác gì cả. Tôi cảm thấy tôi không còn làm chủ được bản thân mình. Chân tay tôi như bị xích như quả tạ rồi tôi bị ném xuống lòng hồ. Tôi không thể cựa quậy được khi tôi bị kéo xuống đáy sâu. Tôi đã la hét kêu cứu trong tuyệt vọng nhưng không ai nghe thấy. Họ chỉ nhìn thấy mặt hồ lăn tăn gió mát chứ đâu thấy tôi vùng vẫy ở dưới đáy được. Tôi đã quá chán nản và đau khổ với bản thân. Tôi muốn chết, tôi muốn được kết thúc. Tôi muốn chết để những kẻ đã bỏ rơi tôi phải đau khổ, bàng hoàng và thấy tội lỗi. Tôi muốn chết để tôi không phải chịu đựng địa ngục trần gian này nữa. Tôi lấy một cái khăn tắm dài. Tôi quàng ngược từ cổ ra sau lưng. Tôi bắt chéo khăn lại rồi vòng hai đầu khăn sau nan cửa sổ. Tôi hít một hơi sẵn sàng rồi tôi kéo mạnh hai đầu khăn. Cái khăn siết chặt quanh cổ tôi. Tôi cảm nhận được sự bí thở trong lồng ngực. Đầu tôi bắt đầu tê dần, mắt tôi mờ đi, tôi không còn nhìn thấy gì cả. Nhưng hai tay tôi vẫn kéo hết sức. Bạn có biết tại sao không? Tại vì đây là khoảnh khắc duy nhất tôi cảm thấy tôi làm chủ được cuộc sống. Mạng sống tôi nó nằm trong tay tôi chứ không nằm trong tay căn bệnh quái ác đó. Lần duy nhất tôi không còn cảm giác dưới đáy hồ kêu gào khản cổ, mà tôi có thể định đoạt cuộc sống mình ngay bây giờ, ngay lúc này đây. Cảm giác đó càng làm tôi khoan khoái và tôi càng siết chặt hơn nữa. Tôi đã dùng toàn bộ sức lực còn lại của mình để chấm dứt nỗi khổ triền miên này. Rồi tôi sẽ được tự do. Nhưng cơ thể tôi cũng không còm đủ sức lực để siết nữa. Tôi không thể tự siết cổ mình đến chết được. Tôi thả hai tay ra, cả người khuỵ xuống, thở dốc. Đầu óc tôi tê rần, nhưng vẫn đủ để tôi tự hỏi mình vừa làm gì vậy. Nếu tôi ra đi thì gia đình tôi sẽ ra sao? Chẳng lẽ tôi thật sự muốn đổ lỗi cho bạn bè rằng chính họ đã đẩy tôi đến mức này sao? Rồi những gì người ta sẽ nói về tôi chỉ là tôi tự kết liễu đời mình à? Liệu làm vầy có đúng đắn không? Sau một hồi đắn đo, tôi quyết định không làm nữa. Không phải vì tôi nghĩ đến mọi người xung quanh, nhưng mà tôi biết tôi vẫn còn lòng tin và sự quyết tâm. Tôi tin rằng tôi sẽ trở thành một người tốt, và tôi vẫn còn một chút nỗ lực để làm lại từ đầu. Tôi sẽ lại vươn lên, tôi sẽ vượt <a href="https://confession.vn/12325-oc-nhieu-cfs-ve-nguoi-thu-3-hom-nay-minh-trai-long-cau-chuyen-cua-minhthe-la-tron-1-nam-minh-r/" title="qua khó" alt="qua khó">qua khó</a> khăn này. Tôi sẽ lấy lại những gì mà tôi đã đánh mất. Từ ngày hôm đó trở đi, đêm nào tôi cũng tự nhủ như vậy. Đó là câu chuyện một năm trước rồi. Bây giờ tôi vẫn chiến đấu với trầm cảm, nhưng nó không còn điều khiển được tôi nữa. Tôi lấy hết can đảm để viết ra những dòng này, để mọi người có thể hiểu được trầm cảm là như thế nào. Và tôi cũng hi vọng sẽ không có ai rơi vào hoàn cảnh như tôi nữa. Cuộc sống vốn dĩ đã khó khăn lắm rồi, hãy để ý xung quanh đi, vì biết đâu những người như tôi lại ở ngay bên cạnh bạn mà bạn không biết đấy." ----------------------------- #roll