Bình luận

Mở đoạn chat ngày xưa ib với nhau, không hiểu sao ngồi cười một mình, nghĩ lại bây giờ, có chút gì đó xót xa, nhớ mong, chẳng qua tôi chỉ là giả vờ không quan tâm chứ ko phải là tôi đã quên Chúng cậu có biết một mối quan hệ mập mờ không rõ ràng nó khổ thế nào không?, không có quyền ghen, không có quyền dỗi, lúc vui vẻ thì nhắn chọc ghẹo nhau vài ba câu, lúc thì im lặng chả thấy tung tích gì Cậu ấy đến nhẹ nhàng và đi cũng vậy, tưởng chừng như chúng tôi chưa quen biết nhau
Mình cũng ko có thói quen xoá tin nhắn cũ, ai đó đã đi qua cuộc đời mình, dù thế nào, cũng từng là những ký ức đẹp. Những đoạn tin nhắn, lúc yêu thương, lúc giận dỗi, khi ghen tuông, khi chỉ trích nhau, căm ghét nhau, khi đọc lại thấy như mình đang ghép từng mảnh hồi tưởng, có thể người đấy đã quên, còn mình, thì cứ đi tìm quá khứ. Chỉ là thói quen thôi, ahihi tự cười vào mặt ngu của mình phát :)))
Giống hồi trc của tui phết, cũng từng đêm xem tin nhắn, cũng list nhạc quen thuộc ra nghe như vậy đấy. Quả thật con người k thể sống thiếu kí ức và cũng k thể đắm chìm mãi trong kí ức được. Nhưng có lẽ tui vẫn cao thượng hơn b chăng, vẫn luôn mong người ta hạnh phúc, mặc dù có thể rất là khó khăn khi nhìn người ta bên ai đó. Hậu chia tay con gái thường rất đau khổ, nhưng con trai k hề kém cạnh. Cố lên chàng trai :)))
Các vị còn có người nhớ người thương. Tôi đây 1 tí tẹo kí ức buồn man mác về cái đứa gọi là nyc cũng ko có??? Cơ mà thỉnh thoảng gần sáng t cũng hay bật dậy kéo đọc lại hết tin nhắn với crush ngusi của t. Lại tự hỏi nó ăn cái thứ gì mà ngu lâu thế☺️☺️☺️