Bình luận

Này các bạn gái! Nghe tôi tâm sự nhé!!! Khi các bạn bắt đầu với một cậu con trai nào đó thì bạn hãy dẹp ngay cái từ chia tay ra khỏi từ điển đi. Đã xác định bắt đầu thì tôi mong bạn gái có chuyện gì thì cũng nên chọn cách ở lại. Nếu xác định trước được tôi mong trong đầu bạn sẽ luôn nghĩ đó là người cuối của bạn.... Tôi là thằng con trai! Nhưng tôi hiểu nhiều bạn gái nghĩ gì: các bạn gái nếu yêu một cậu bạn trai ở khoảng tuổi ngoài 20 thì tôi mong những lúc cậu bạn trai ấy khó khăn hay bế tắc trong chuyện gì đó thì các bạn gái hãy đến bên tâm sự cùng chứ đừng cảm giác không an toàn ở tương lai rồi các bạn lại chọn cách dời đi. Vì tôi biết khá nhiều người bạn gái nói chuyện với rất nhiều người con trai khác không phải người họ yêu nhưng họ lại cho người lạ kia cảm giác gần gũi... Để làm gì các bạn biết không? Để khi yếu lòng hay buồn các bạn gái tìm đến người lạ ấy để tâm sự chứ không phải người yêu mình. Đó là cách tôi hay gọi là "mua bảo hiểm của các bạn gái" Nhưng các bạn gái này! Dù là lúc bạn khó khăn hay là bạn trai kia bế tắc thì tôi nghĩ hai bạn nên là điểm tựa của nhau khi ấy. Chứ không phải cứ một mình rồi dời đi tâm sự với người khác. Như vậy sẽ dễ lạc mất nhau!!! Điều cuối cùng tôi muốn nói là các bạn đừng bao giờ đổ lỗi cho không có duyên phận, vì có duyên gặp nhau rồi thì chữ phận còn lại là do hai bạn cùng nhau cố gắng! Chứ đừng tý sóng tý gió dời đi rồi lại đau lòng...
Chỉ khi nào bạn dốc hết tình cảm cho một người, mà người ta không yêu bạn thì bạn mới hiểu, yêu một người không yêu mình nó tuyệt vọng như thế nào… " Cô đơn có là bao đau thương có là bao vì người đâu xuyến xao"
Tâm trạng này giống như kiểu từng xem ai đó là cả thế giới, nhưng rồi thời gian qua đi, khi mà tất cả những vết thương đã tự lành lại, lâu dần thành thói quen một mình, không còn chờ đợi, không còn háo hức như lúc đầu nữa. Còn những kỉ niệm, những cảm xúc vẫn còn ở đó, chỉ là được cất gọn vào một góc, thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ đến nhưng đã không còn day dứt như lúc đó nữa. Thời gian là liều thuốc tốt nhất chữa lành mọi vết thương
Nó k tl thì m ngủ mẹ đi. Nó nhớ nó thương thì nó tl còn k thì im luôn. Thức chi r cho xấu z. Mình còn k thương được mình thì chờ ai. Yêu mình trước đi r hẵn yêu ngta. M k chạy theo nó , nó tự vác đít theo m
Ngày xưa em cũng đã từng chờ đợi như thế, khoảng thời gian im lặng đó vô tình khiến bản thân em nhận ra rằng không nhắn tin , không gọi điện nữa đồng nghĩa với việc chúng ta rời bỏ nhau. Và thời gian quen dần em cũng khôg còn quan tâm anh là ai, anh đã từng là gì nữa. Người ta nói rất đúng trong tình yêu đừng im lặng biến mất quá lâu , quen với cô đơn quen với một mình rồi. Sự tồn tại của đối phương có hay không cũng chẳng bận lòng nữa. Chúng ta đã yêu nhau nhiều đến vậy, khoảnh khắc cố gắng níu lấy nhau nhưng rồi nó sẽ là giằn vặt cảm xúc của nhau mà sống. Bởi vậy em không bao giờ níu kéo ai khi họ rời xa.
Có một hội chứng gọi là hết yêu.. khi mà nụ cười của bạn không làm người ta thấy hạnh phúc nữa, khi mà những quan tâm của bạn trở nên phiền phức và dư thừa, khi mà những câu chuyện cười những lúc pha trò của bạn không làm người ta mỉm cười được nữa, khi mà cảm giác của họ đối với bạn hướng dần về phía tiêu cực. Nhìn kiểu tóc của bạn cũng thấy chướng mắt, nghe bạn nói cũng cảm thấy nhạt nhẽo, khi mà người ta không cần sự hiện diện của bạn trong cuộc sống của họ nữa, khi mà bạn nhận ra cố chấp cũng vô ích, đã đến lúc phải buống tay. Tất cả chẳng qua chỉ là một quá trình tất yếu của sự trưởng thành mà thôi !
Sợ nhất là cái gì biết không? Đó là chia tay trong im lặng không nói nhau câu nào rồi lặng lẽ rời đi như chưa từng quen biết. Cứ ngày ngày nhìn màn hình thấy người ta online rồi mình đợi chờ tin nhắn nói thật là rất rất khó chịu. Sự tồn tại của đối phương có hay không không quan trọng .yêu nhau dù có nhiều đến mấy nhưbg đến khi tình cảm bớt lại một chút thì tình yêu đó có níu kéo cũng không còn nữa
Mình cũng có người yêu, anh ấy là người bận rộn trong mọi thứ. Đi với anh ấy lúc nào mình cũng cảm thấy bị bỏ lại , trước mặt bạn bè anh ấy ít nói về mình và những lời anh ấy nói đều làm mình cảm thấy tổn thương.. Mình không phải là sự lựa chọn đầu tiên của anh ấy( nếu đi cả đám bạn), anh ấy quan tâm đến cảm nhận của những người khác hơn mình... Vì hôm nay mình rất buồn dù mình vẫn cười trước mặt anh ấy...
Anh đã từng ngồi đợi tin nhắn của em rất lâu, duy nhất chỉ nhắn tin với mình em, nên những khi đang nhắn tin với nhau em đột nhiên im lặng, biến mất... Anh chỉ biết ngồi đợi. Anh đã từng trằn trọc không an lòng, không dám ngủ, không dám tắt hết điện thoại, dù đêm đã rất khuya... Vì đã nhiều giờ vậy rồi mà không thấy em lên mạng, không biết hôm nay em đi đâu. Anh đã từng nhìn thấy em online rất lâu, rồi offline. Comment chỗ kia, hay đăng status. Nhưng tin nhắn anh đã gửi vẫn còn nằm đó, không thấy em xem, càng không trả lời. Anh đã từng cố bắt chuyện với em. Nói anh điều này, hỏi em điều kia. Nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh nhạt, không quan tâm của em. Chỉ biết chấp nhận, và buồn. Và anh đã từng một ngày không biết vào ra tường nhà em bao nhiêu lần, nhấp vào cuộc trò chuyện của tụi mình bao nhiêu lần, đọc hết những gì em viết, xem những tấm ảnh em chụp bao nhiêu lần... Nhiều đến nỗi gần như thuộc lòng tất cả. Anh đã từng yêu em cuồng nhiệt, nhớ em vô cùng như vậy đấy. Em đã từng là ước mơ, là mong muốn. Là nụ cười cho một ngày dài của anh. Cũng là nỗi buồn cuốn anh mỗi khi đêm về... Đến hiện tại lúc này, anh đã dần không còn vào ra tường nhà em nữa. Tin nhắn gửi đi, cũng không còn chờ được em xem nữa. Không còn mong ngóng được nhìn thấy em, ở bên em. Không còn quan tâm em. Chuyện tụi mình, anh cũng đã thôi không còn hi vọng nữa. Chỉ là, em à... Biết không? Tình cảm ngày ấy, không phải anh muốn từ bỏ. Mà bởiem khiến anh không biết phải tiếp tục thế nào.
Em đợi tin nhắn của anh rất lâu, đột nhiên a im lặng.. Em chỉ biết ngồi đợi và lo lắng cho a, đêm trằn chọc không ngủ được,không dám tắt đèn dù đã rất khuya, đợi a từng phút xem anh có online hay không, và giờ đây tin nhắn gửi đi đã rất nhiều chờ được xem từ anh. Thói quen đó không phải muốn từ bỏ là bỏ được bởi vì em quá tin a . Bởi vì anh là anh đó . CHÀNG TRAI NỢ E 300K
Đêm về khuya đêm càng lạnh giá Vì một người hóa đá con tim Có một chút bình yên tĩnh lặng Nhìn tấm hình nhớ đến ai kia Biết làm sao khi giờ này chưa ngủ Đêm khuya rồi mà vẫn thức suy tư Đừng hỏi vì sao anh ngủ muộn vậy ư Cũng chỉ vì em và chờ em đó...
Ngay từ đầu con gái mà chủ động là đã thất bại rồi nhé! Là nam hay nữ đều vậy, yêu hay k yêu cũng nên lí trí một tí, khi để cảm xúc chi phối chỉ sự thay đổi nhỏ của đối phương cũng lm bạn quýnh lên. Cuộc sống bạn là một vòng tròn lớn, tình cảm chỉ là một vòng tròn nhỏ trong cái vòng tròn lớn đó thôi. Vậy nên hãy chăm sóc tốt cho cái vòng tròn lớn thì cái vòng tròn nhỏ tự nhiên sẽ tốt lên.
Ngày xưa, tôi cũng từng như thế, từng thổn thức vì một người con trai. Từng có những đợi chờ trong vô vọng. Nhưng tất cả chỉ là ngày xưa mà thôi. Không phải tôi thay đổi, không phải tôi vô tình. Mà họ đã dạy tôi cách biết từ bỏ, cách chấp nhận, cách sống sao không phụ thuộc vào người khác, làm sao để cảm xúc không chi phối bản thân. Dù sao tôi cũng đã từng như vậy, nên đôi khi, chỉ là đôi khi thôi. Đọc lại những dòng này, tôi lại nhớ lại tôi đã từng có thời gian như thế. :)
có những lúc bạn không, thật sự không thể bắt đầu một mối quan hệ. vì trong tay bạn chẳng có gì. bạn chẳng lo được cho người ta. bạn không thể gieo một lòng tin về một cuộc sống màu hồng trong lòng họ rồi thực tế đã tạt 1 gáo nước lạnh vào mặt cả 2 người. không có tiền thì không làm được gì cả, xã hội sống thực tế lắm phủ phàn lắm bao nhiêu người con gái có thể vược qua được? hay chỉ thời gian đầu rồi sau đó mệt mỏi rồi chia tay? không tiền thì đừng nhọc sức yêu rồi lại chia tay.
Không phải tình cảm ngày ấy mà là bây giờ , em không biết phải tiếp tục thế nào . Nốt hôm nay em sẽ từ bỏ anh , sẽ không nhắn tin cho anh để không phải đợi từng tin nhắn tl của anh nữa , sẽ k bắt chuyện với anh nữa ...nốt hôm nay em sẽ biến mất trước mắt anh !
Buông được sớm như thế lại hay. Với thứ tình cảm chông chênh như vậy thì ko nên hy vọng gì nhiều, cứ cố chấp theo đuổi những thứ ko thuộc về mình thì đổi lại chỉ là sự tổn thương của mình mà thôi. Còn duyên thì ở, hết duyên thì đi, hoan hỷ thoải mái bạn ạ. Sống có nhân có quả hết ý mà. Hy vọng bạn sẽ sớm tìm được người đàn ông như ý, yêu thương bạn vừa vặn bạn yêu thương anh ấy, luôn mang lại hạnh phúc cho bạn để bù đắp lại khoảng thời gian vừa qua b nhé!
Em đã từng như thế, từng chờ tn a cả ngày, mặc cho ng khác nt đến nhưng cũng k muốn đọc, toàn tâm toàn ý muốn nhìn thấy tên a. E đã từng chờ a cả đêm, chờ a đi làm về muộn hoặc đi nhậu với bạn về muộn, chờ nhắn với a 1 câu rồi đi ngủ cũng đc. Em cũng từng k dám tắt đt, chỉ để lỡ khi ngủ quên mà a nhắn thì cũng có mặt. Em đã từng làm nhiều thứ vì a như thế đấy. Nhưng mà a không muốn vì em...
"Em biết khoảnh khắc đau nhất của anh là gì không? Không phải là lúc mình chia tay nhau, là lúc anh giằng co giữa đi tiếp và ngừng lại Tiến cũng không được, lùi cũng chẳng xong …" #copy
Điều ngu ngốc nhất t đã từng làm là vào wall người t từng crush , giá như mà anh ấy sống ổn hơn t nghĩ thì bh t chẳng phải bận lòng tn :)) Hết tc cũng k có nghĩa là k còn để ý , sẽ là lần cuối cùng .
Nỗi khổ của 1 đứa con gái khi đem lòng thương nhớ một người, mà người đó lại kh phải người hết lòng yêu thương mình. Nó vậy đấy ! Trằn trọc, suy nghĩ, day dứt và lâu lắm mới buông bỏ ?
Tắt dth, mở tivi coi phim, chơi game hay đi ngủ. Ngồi chờ đợi làm rì. Tự làm cho mình vui trước khi trông đợi vào 1 ai khác đi. Trong thời gian bạn ngồi chờ, chắc anh ta đã nt dc với 2-3 ng rồi. Và còn đang ngồi cười bạn ngu đấy :))) Tình yêu là một bản hợp đồng, mà cả 2 bên phải có thiện chí hợp tác , thế thôi .
qua hết rồi những ngày em xem anh là tất cả.bây giờ công việc và học hành bao vây hết cuộc sống của em rồi.hình bóng anh chỉ còn len lỏi mỗi tối rồi theo em vào giấc ngủ mệt nhoài.giờ em nhận ra cuộc sống muốn hạnh phúc thì phải biết cân bằng tất cả.em hài lòng với cuộc sống hiện tại
Sao mình lại khóc v, ng đó vô tâm kp vì k còn yêu, thậm trí còn y mình rất nhiều, chỉ vì cv mà kc dần xa, tn càng thưa, cãi vã càng nhiều, và mình qđ chia tay, người ấy níu kéo nhưng mình vẫn quyết, vậy nên cứ xem phim ngày ấy mình đã yêu là mình lại khóc, và ngày chia tay anh nói 1 câu:'em tìm đi, em tìm xem trên đời này có ai yêu em như anh, có ai đối xử vs em như anh, có ai chiều em như anh', từ đó đến nay mình vẫn quyết tâm tìm, tìm mãi, tìm hoài chỉ để chứng minh mình đúng nhưng tìm hoài k thấy ???
T từng nằm trong cảm giác này, thật khó chịu với sự im lặng e có thể tự động nt với bất kỳ ng con trai nào ngoại trừ a vì e bít có nt a cũng chẳng tl đâu nhưng vẫn cứ thích vào fb a ngắm a và nyc của a 2 ng quay lại rùi e chỉ là ng thừa thôi. A thà im lặng còn hơn nói rõ 1 lời
Em thích anh, em có thể vì anh mà chịu mọi ủy khuất, nhưng em không thể thích anh đến mức không có tôn nghiêm được. Thế nên nếu anh cứ một mực im lặng, vậy em từ bỏ. Không phải vì em hết thích anh, mà là em chịu thua sự lạnh nhạt của anh. Nguồn: copy ?
"Em đã từng ra vào wall của anh không biết ngày bao nhiêu lần,anh-một chàng trai hoàn hảo trong mắt em,anh suy nghĩ trưởng thành hơn những người con trai mà em quen,em nghĩ chúng ta cũng có nhiều điểm chung , anh đã từng hứa do khoảng cách địa lý hiện tại,mỗi đứa một nơi,anh đã hứa thỉnh thoảng về mình sẽ cùng đi du lịch, anh đã từng quan tâm em khiến em cảm thấy thật sự rung động, em đã từng thức khuya để chờ anh nt,từng vội vàng vớ lấy cái đt,mess rung lên,mong tn đó là của anh,anh bận học,em hiểu mà.những tin nhắn thưa dần,thưa dần,đã từng tự an ủi bản thân,có khi anh xem tn của em rồi 1d,2d rồi có khi 3-4d ,anh rep 1 tin rằng "anh quên, lỡ tin nhắn,sorry em nha" , em không trách anh, em cũng cảm thấy vui vì thanh xuân của em có một người như anh-ghé qua,tất cả chỉ là đã từng,nó sẽ được xếp vào 1 góc nhỏ của thanh xuân,giờ anh chắc cũng đã thích người khác,nhưng cho phép em quan tâm anh một cách như em đã từng đc không ? Em sẽ không like , không cmt, chỉ lặng lẽ dõi theo anh thôi..nhưng anh à, lúc anh buồn, hoặc cần tâm sự, ngoảnh lại đi,em luôn đứng ở đây.. #....
Ôi cái sự đời. Chẳng ai yêu mãi được một người, nên điều quan trọng là ai sẽ vì mình mà ở lại mà thôi. Đến một độ tuổi nào đó nhất định trong cuộc đời, chúng ta sẽ tự hiểu được rằng tình yêu vĩnh cửu là thứ không hề tồn tại trên cuộc đời này.:)))
cho lượn đi bạn , k phải nghĩ nhiều đau đầu nữa , buồn thì chăm sóc mình m xinh đẹp và đẹp rạng ngời lên . rồi việc gì đến sẽ đến . hãy cho bản thân hạnh phúc nhé bạn , bản thân mình xyuwngs đáng như vậy hơn ng con trai kia , cố lên . mình cũng từng ssoong snhuw bạn , nhưng sau tất cả những gì đã qua thì , bản thân mình và gia đình thân yêu thì không có gì gì là quan trọng cả.
Chả hiểu các bạn yên đương kiểu gì mà cứ như nhắn tin cho thần tượng chờ rep ib ý. Chứ như ny mình ngày nào chả nt gọi điện, 2 tiếng mà ko thấy mình nt là gọi luôn hỏi e đi đâu mà ko nt thế. Đêm thì thôi đi ngủ cho nó lành. Chờ vs chả đợi chs mình là loại cần hỏi gì phải gọi nói luôn và ngay xem dư nào ko yêu thì lượn chứ ngồi nhớ vs chả thương mắc mệt rồi suy diễn...
:))) đã có lần từng xem một người là cả thế giới, cũng đã có suy nghĩ sẽ vượt qua tất cả để bên nhau. Nhưng có lẽ thời gian qua đi, mong mỏi càng nhiều thì thất vọng càng lớn, chính bản thân Anh và tôi đánh mất đi vì mệt mỏi của cuộc sống... Chia tay qua lại, và cuối cùng cũng kết thúc.hmm, Anh không còn muốn níu kéo, tôi cũng không muốn dằn vặt.
Chúng ta từng thân quen như thế. Chúng ta từng vui vẻ bên nhau như vậy.... Mà chỉ vì một ng khác a dẹp bỏ em.. Em không còn làm phiền a nữa.. Em bắt đầu tìm những thứ khác làm mình đừnng nhớ đến anh.. Giờ e không hi vọng nữa.. Hi vọng chuyện tình cảm nữa... " tình cảm ngày ấy, không phải em muối buông bỏ. Mà bởi anh khiến em không biết phải tiếp tục thế nào"..
Và đây cũng là 1 tình yêu của tuổi trẻ thôi bạn à, khi bạn trưởng thành hơn thì yêu đối với bạn nó sẽ khác nhiều lắm, tình yêu nó sẽ k còn là những đêm thao thức chờ tn của người kia,...mà tình yêu còn là tình thương là trách nhiệm, là sự tôn trọng không gian của nhau: k nhiều quá cũng k ít quá,...tình yêu là 1 cái gì đó là cuộc sống hằng ngày với 2 người chứ k còn là "nếu thiếu anh em sẽ chết" trẻ con ấy nữa. Bạn hãy mạnh mẽ vượt qua và rồi tình yêu trưởng thành ấy sẽ đến...
Thằng kia nó bị hội chứng hết yêu, chán rồi. Đồ dùng lâu có đi mua mới ko? Có sửa bên ngoài cho mới thì bên trong vẫn cũ mèm à :))) làm con gái thiệt thế đấy, nó thích bỏ thì bỏ thôi ko cần lý do
T đã từng thế đấy ?. Nhưng đến khi n dành tc cho t r thì t cũng kb phải tiếp tục ntn. Ơ cer mà nay t mới biết n block mình từ hồi nào k hay ?. Cảm thấy tủi thân vlin. Cm like an ủi cái cho đỡ hổ ?
E cũng đã từng đợi a đợi tn của a rất rất lâu nhg càng đợi e càng k thấy , cho đến h thi e cug k còn đợi tn từ a nua , k còn cx j nua . Câu chuyện 3n cua chug mk len để n lại tại qk của nhau ma thôi .... ?
Em đã từng ngồi đợi tin nhắn của anh rất lâu, duy nhất chỉ nhắn tin với mình anh, nên những khi đang nhắn tin với nhau đột nhiên anh im lặng, biến mất... Em chỉ biết mò vào fb anh, xem a đang rep em nào... Dmmm
Có những lần gặp gỡ để lại trong lòng nỗi nhớ rất lạ, nhẹ nhàng đến mức nếu vô ý chút ta sẽ quên mất. Nhưng đủ dai dẳng cảm thấy tiếc nuối mỗi khi nhìn lại. Đâu phải gặp ai rồi cũng nhớ, đâu phải cứ nhớ rồi sẽ yêu và đâu phải yêu rồi là cùng đi đến hết con đường. A không nhớ lần cuối cùng mình gặp nhay là khi nào.........!!!
Bên nhau không lâu. Chia tay cũng khá lâu rồi. Nhưng nụ cười ánh mắt ấy vẫn khiến em không thể quên. Bây giờ thì chẳng dám làm phiền anh nữa. Em vẫn nơi đây chờ anh. Em thương anh lắm.
Đời này, ko chờ đc. Nếu có lần sau nhớ chờ t như cách t từng chờ m như vậy nha! Caption nói hết những lời t muốn nói mất rồi. Chỉ còn 1 câu. " M muôn đời phải vui vẻ vậy nha "
Thà rằng là im lặng ngay từ đầu bởi nó sẽ không đáng sợ bằng việc không đâu một ngày đẹp trời điều bạn nhận đk là im lặng mãi mãi. 1 năm 2 năm 5 năm hay thậm chí lâu hơn nữa, dù ko còn tình cảm thì cách vượt qua điều đó không hề đơn giản :)
Vi Dan Tận cùng của nỗi nhớ,em có biết là gì không?Là ngày dài cứ trôi anh chỉ nhớ về mình em thôi :( bỗng dưng muốn tag
Cố gắng vậy...chờ đợi hay không chờ đợi thì người ta có là của mình nữa đâu,đợi em có người khác thì lòng anh thôi ngưng nhớ về em...NTDT
Tình cảm ngày ấy, không phải em muốn từ bỏ. Mà chính bởi anh khiến em không biết phải tiếp tục thế nào :)
Em cũng thế, đã từng trông ngóng chờ đợi... anh cũng vậy, ham game trong suy nghi..... cứ nghĩ là sẽ dung hoà đươc.... nhưng..... đt em hết pin rồi.... không thể vào đấu hạng được nữa.....
Bây giờ đột nhiên tôi hiểu ra: khi nào không còn 1 người như cậu ấy tồn tại, thì những người con trai khác mới có thể bước vào cuộc đời tôi. :)
Chia tay không đáng sợ, đáng sợ nhất là cả 2 cùng im lặng,không ai nói ai cậu gì,thời gian thì cứ lặng lẽ trôi đi.....Và rồi mất nhau mãi mãi.
Tôi từng đọc tus này ở Hạ Vũ. Sau đó tôi share để cho crush tôi thấy. Và tôi biết họ chẳmg quan tâm gì tôi, họ thấy tôi phiền, trẻ con các kiểu...đã k thích thì cái gì cũng là lý do cho họ mặc dù bạn chân thành nhường nào. Và tôi nhận ra, đừng tự làm đau bản thân này nữa. Hãy nên tự yêu quý lấy mình, lấy người yt mình