Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gtvttphcmgtsconfession
admin
4 năm trước
No999: Tâm sự chuyện cũ Mình dù sao cũng năm cuối rồi, có những chuyện
Hình mô tả cho bài confession
No999: Tâm sự chuyện cũ Mình dù sao cũng năm cuối rồi, có những chuyện thầm kín không dám thổ lộ hay khá là khó bày tỏ. Chuyện về 2 cô gái đã bước qua đời mình. Người đầu tiên: Cổ cùng tuổi, cùng trường, cùng lớp, thân nhau từ bé xíu, như hai anh em vậy. Tiện quá chừng khi nàng học giỏi ác ôn, mình thì dốt quá mức cho phép, có cô giáo cùng tuổi học kèm đúng là lợi và vui không tả nổi. Hai đứa cứ như thế cho đến khi lên lớp 12. Không sớm thì muộn, cả hai phải lòng nhau, nắm tay đi dạo phố, đi xem phim, đạp xe dọc bờ biển có gió thổi ngược và đầy nắng... lúc buổi trưa =))). Cũng có cãi nhau, cũng có lúc giận không nhìn mặt, chỉ một ngày sau là quên hết trơn, bởi vắng một ngày là cả hai đã nhớ nhau chịu không nổi rồi :p. Hai đứa hồi ấy cùng chí hướng làm nhà báo nên chăm học để đậu một trường báo chí ở Sài Gòn. Và một lối rẽ bất chợt được vạch ra, ba mẹ em vì không rõ lý do gì mà không cho em lên Sài Gòn cùng mình. Nàng đành nuôi mộng ước làm cô giáo, và mình đã chệch hướng, chẳng còn chút văn vẻ gì nữa, cắm đầu về các trường kỹ thuật. Và mình đã chọn Đại học Giao thông Vận tải :) Mình cứ nhức nhối, không thể hiểu được chuyện gì. Mình nắm chặt vai làm đau em nhưng em chỉ khóc mà nhất quyết không chịu nói. Thật sự buồn lắm, cứ bình thản dọn hành trang lên Sài Gòn, rồi được nhìn em qua cửa toa tàu đang vẫy tay về phía mình đến khi con tàu biến mất. Cứ có dịp nghỉ là mình muốn về ngay nhưng chẳng hiểu sao ba mẹ mình cứ không cho phép bằng đủ mọi lý do. Gọi, nhắn và cả face, mail... nhưng không thấy em trả lời. Trước khi học quốc phòng vào giữa tháng 1 đầu năm, mình đã bất chấp trở về không một tiếng thông báo trước. Về quê, về tận nhà rồi sang tận nhà em chỉ muốn biết chuyện gì đang xảy ra. Chuyến tàu mà em vẫy tay tiễn mình cũng là lần cuối mình gặp em, chỉ còn lại bức ảnh trắng đen. Ba mẹ em và ba mẹ mình, cả em đều giấu mình rất lâu về quả tim bệnh tật của em, chỉ để mình tập trung vào Đại học mà không bị lung lay. Lúc đó mình yếu đuối lắm, khóc mãi thôi. Tạm biệt mối tình đầu dang dở! Người cuối cùng: Vài tháng sau đó, trong cuộc tập hợp lực lượng tiếp sức mùa thi, bố khỉ thật khi phải lòng một cô sinh viên Xã hội Nhân văn và cổ là sinh viên <a href="https://confession.vn/10862-ua-sao-em-bao-anh-la-moi-tinh-au-co-ma-minh-k53-nguoi-yeu-ko-hoc-neu-sinh-nam-96-hoc-hubt-em-b/" title="năm" alt="năm">năm</a> 2. Chẳng sao hết, mình bằng tuổi cổ, thế mà chẳng chịu tin, đòi mình móc chứng minh thư ra @@. Gần Bến xe Miền đông không chịu, đòi làm bên bến xe An SƯƠNG, thừa nhận là mình dại gái hết sức -_-. Và cổ thì cũng nhẹ nhàng lắm khi tình cờ hai đứa gặp lại nhau bằng việc đưa tay sờ trán mình: "" Nóng quá rồi đấy bạn ơi!"" :o. Thật ra thì lúc đó nguyên nhóm cười luôn chứ chẳng riêng gì cổ. :'( Lúc đầu cũng thỏ đế lắm, phải mất một hai tuần mới tiến gần hỏi thăm dù cổ có hỏi han mình nhiều bằng cuốn vở trăm trang nhưng mình đáp lại cũng với cuốn vở trăm trang nhưng trắng bóc. Sau đó, mạnh dạn hơn chút, hơn chút, hơn chút cho đến khi ok, chính thức có gấu. Động lực được tăng lên kinh khủng, học học học học học học. Rảnh một phát là cắm đầu vào điện thoại hỏi thăm này nọ. Hồi chưa quen thì hùng hổ, dữ dằn lắm, quen lâu thì trồi ôi sao đáng yêu không chịu nổi =)))) Nàng sắp ra trường, muốn nàng cùng mình ra mắt với bố mẹ đầu năm. Cả xóm xôn xao, náo loạn cả lên =)))) Ra mắt thành công ngoài mong đợi :). Sau đó, mình đã chuẩn bị đồ đạc để qua chỗ ba mẹ nàng dâu tương lai. Thế nhưng khi qua đón em thì phòng trọ không có ai. Chỉ có bức thư được nhét dưới cửa kèm với giấy báo bệnh của bác sĩ. ĐCM cuộc đời! Thế đấy! Đắng <a href="https://confession.vn/10284-vi-1-nguoi-con-gai-ma-anh-trai-thay-oi-180-o-may-hom-nay-ve-som-i-cho-giup-anh-vo-anh-hom-nay/" title="nhiều" alt="nhiều">nhiều</a> lắm, nhưng vẫn phải cố gắng mà sống tiếp. Hai người con gái tội nghiệp bị thằng Thần chết cướp mất. Năm nhất, thề không rượu bia, không thuốc lá, cố gắng học hết mình, và rồi đến năm cuối, chỉ cố gắng học và cố gắng có việc làm, facebook hoàn toàn trống trơn, mọi thứ tốt đẹp nhất đời sinh viên đã đi cùng với 2 người con gái đó. Bức thư trao <a href="https://confession.vn/11190-7-nam-yeu-nhau-bi-gia-inh-ban-trai-ngan-cam-chia-tay-2-thang-nguoi-yeu-cu-nhan-tin-xin-cuoi-co/" title="tay" alt="tay">tay</a>, tin nhắn ngủ ngon, cái nắm tay, nụ hôn đầu đời, ôm nhau vào lòng... Chúc các bạn trẻ sau này đầy may mắn trong tình yêu và hạnh phúc mãi về sau :) ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Thật ra đáng buồn hơn cả không phải là không tìm được người để mình thương mà là khi tìm được người mình nguyện ý dùng cả cuộc đời để trân trọng, bảo bọc thì người ta đã không còn ở bên mình được nữa. #Hô