Bình luận

Lâu rồi ko đọc lại Cfs của trường mình. :)) Hôm nay mình thức khuya, tình cờ đọc bài này vui vui tí nên cho xin vài chục phút trải lòng cái nha. [Bài này nó dài á nên bài nào thấy dài quá bỏ qua đi nha :v (Tại viết xong kéo lại thấy nó dài :v )- Câu này viết sau khi viết xong bài và kéo kéo để thêm vào :P ] ,Cũng vừa bị " tống cổ" khỏi trường mình vài năm thôi nên trong bài này tạm xưng bằng A cho tạo niềm tin cái nhé :D Đọc hết bài này, a có thể hiểu vì a đã từng có 1 người bạn như thế và a cũng đã từng có 1 thời gian cũng đã từng như em bây giờ :v. A bây giờ cũng chỉ có thể khuyên em :" CỐ LÊN e nhé". Có lẽ vì e chỉ mới lớp 10 thôi nên còn chưa hiểu hết được. Nhưng khi e đã dũng cảm viết ra những lời này. E đã rất giỏi và hơn rất nhiều bạn rồi đó. A tin rằng e đã tìm được câu trả lời cho mình rồi đó. A nghĩ đây có lẽ là lần đầu tiên e có cảm giác như vậy phải ko nè. Nhưng đây cũng chính là quy luật của cuộc sống phủ phàng và khắc nghiệt đó e à. E nhận ra được nó sớm thì e càng cảm thấy thoải mái hơn. A tin điều đó. A học được điều này từ 1 người thầy lớp Cs 3A (Không biết có học chung với ad ko nhỡ =]]z). "Mình không giỏi thì sẽ bị người khác xem thường và thậm chí xa lánh. Mình không giỏi mình sẽ mất đi quyền lợi được nói lên tiếng nói của mình" và còn vô số thứ khác nữa e à. Nên hãy lấy đó làm bài học cho bản thân. Nhớ lấy bài học này, nhớ lấy cảm giác ấy. Lấy nó làm động lực cho em, cố gắng học tập để đừng bao giờ như thế nữa. A tin thầy cô sẽ ít nhiều không thay đổi đâu, cùng lắm họ cũng chỉ dạy e 1 năm mà thôi. Nhưng e sẽ chính là người thay đổi, và vào thời điểm e thay đổi suy nghĩ này a tin nó sẽ thay đổi e trong 1 khoảng thời gian dài và thậm chí là cả cuộc đời e. Hãy nhớ lấy bài học này:" MÌNH KHÔNG GIỎI THÌ SẼ BỊ NGƯỜI KHÁC XEM THƯỜNG. MÌNH KHÔNG GIỎI THÌ MÌNH KHÔNG CÓ QUYỀN LÊN TIẾNG". nên CỐ LÊN e nhé :))) Còn đây là câu chuyện của a và đứa bạn a, Hôm nay e đã trải lòng thì a cũng rảnh kể e nghe câu chuyện của thằng bạn lưu manh của a =]]z. Hơi dài đó, A hồi trước thì cũng giống như e thôi. A thì học ở 1 trường có thể gọi là chuẩn của Quận và Tp. Bạn a thì học dưới quê. Do học trường khó nên điểm xét vào lớp 10 của a cũng thấp hơn nhưng được cái kiến thức cũng tạm đủ xài. A và ng bạn đó gặp nhau khi ngồi chung bàn trong khóa hè ở 1 lớp có thể nói là những lớp cuối của khối. Sau hết khi khóa hè lăn lê bò trườn thì a lăn lên lớp giữa ( giữa thôi không lên nỗi đầu nhưng cũng tự an ủi mình, lên lớp đầu chi học cho mệt, nhũng não ra - tất nhiên cũng chỉ tự an ủi mình thôi =_=) nhưng thằng bạn a nó thì ko to như a lúc đó nên nó lăn ko được bằng a và nó ngồi lại lớp đó. Lên lớp 11 bị rớt 1 lớp do sĩ số lớp 11 nó giảm và mở nhiều lớp ra, nói chung cũng lại giữa giữa. và lên lớp 12, nghĩ lại a cũng thấy mắc cười và thấy mình hình như cũng liều mạng =]]z. Từ lớp giữa a xin chuyển xuống lớp gần cuối, thầy thì không cho nên phải ngồi ngoài lớp ăn con 0 con 1 vài lần, Rớt cà bịch bịch bịch mấy lớp cho xuống lớp đó, vì hồi lớp cũ a có học 1 ng thầy dạy môn Toán, bản thân a thì không giỏi môn Toán, rất it người dạy môn Toán a có thể hiểu được nên khi a gặp người thầy này, a đã quyết định giao 12 năm đèn sách vào tay thầy và hình như đến giờ a cảm thấy quyết định của mình vẫn chưa sai :)). và Thầy cũng là 1 trong 2 con người thay đổi cuộc đời a ( cả trong cách suy nghĩ tư duy và việc làm). Thầy dạy rất hay nhưng có ngoài ra thầy còn có 1 khả năng nữa đó là thầy XỈA rất giỏi ( dạng như nói khích, hay dùng từ là nói "móc mỉa" của e đó) những bạn học yếu. Ở lớp thầy, a lại tình cờ ngồi chung với thằng bạn a. 2 năm rồi gặp lại nó vẫn học cùi bắp như xưa =]]z và hiển nhiên nó lại là tấm bia cho thầy xỉa. Mỗi lần thầy xỉa thì nhiệm vụ của thằng bạn thân kế bên nó là gì - Ngồi cười và xỉa chung :P. - bạn thân mà =]]z. Nó thì cũng mang bao cằm thù dòn nén tận xương tủy rồi đến 1 ngày sau 1 trận xỉa cho thân tàn ma dại, chạy té SML thì nó đã thốt lến câu :" Sau này t sẽ theo ngành Giáo Dục, t sẽ làm Bộ trưởng Bộ Giáo Dục rồi lúc đó t sẽ cho ổng biết tay, t sẽ xỉa cho ổng nát .... " và lại là nhiệm vụ của thằng bạn thân :" Lại nhũng não nữa rồi à. t là t méo tin" =]]z. Lúc đó nghĩ bụng cũng mong sao cho nó làm được nhưng bạn thân mà, nói câu đó sao lại gọi bạn thân :D. Thế rồi a và nó cá với nhau, và giờ a và nó học chung HCMUT- tất nhiên nó phải chung độ cho a rồi. Giờ mỗi khi nhắc lại cái ý định xỉa SML ông thầy lớp 12 của nó là nó bảo yên chí vẫn đang trong kế hoạch. :" T ko làm Bộ trưởng Bộ GD để xỉa SML ổng nhưng t sẽ đi theo con đường khác, t sẽ rủ ổng đi nhậu, nhâu, nhậu suốt rồi chụp hình ổng lại, cho ổng mất tác phong GV cho ổng bị chửi SML luôn" - Đó e thấy nó lưu manh ko, =]]z. Và đây là câu chuyện của a và bạn a. Đó là lý do hồi đầu câu chuyện a bảo e có 1 phần giống a và đứa bạn a đó. Tóm lại, e sẽ không thể nào thay đổi được ng khác cũng suy nghĩ của họ Nhưng e có thể thay đổi cái cách mà họ nhìn nhận e. Nên 1 lần nữa. CỐ GẮNG LÊN e nhé. Giờ thì ngủ 1 giấc cho ngon ( a Tin e đọc xong bài này là mở ko nỗi con mắt rồi) và vào sáng hôm sau hãy làm và suy nghĩ những gì e cho là đúng. Mỗi khi gặp khó khăn hãy suy nghĩ là :" Rồi mn cũng sẽ ổn thôi" lúc này e sẽ bĩnh tĩnh để giải quyết vấn đề. Mỗi khi muốn bỏ cuộc hãy suy nghĩ về " nguyên nhân vì sao mình lại bắt đầu" e sẽ có câu trả lời và động lực để tiếp tục bước đi. Đường còn rộng, và đời còn dài lắm cô bé lớp 10 à :))). Cố gắng lên e. ..... Chết rồi lỡ viết bài dài hơn e rồi ..... Dài kinh =_=
Chị cũng đã từng như vậy. Nhớ hồi mới vô lớp chị được xếp vào lớp cuối, nhưng mấy bạn trong lớp học rất giỏi, có nhiều bạn sau khoá hè đã lên D1, thầy cũng chẳng quan tâm j đến chị, nhiều lúc bị kêu lên bảng làm ko được cũng bị thầy kêu xuống chửi nhưng chị còn ko có cơ hội mà nghe thầy nói mấy câu khó nghe nữa, vì thầy còn chẳng biết sự tồn tại của chị, chị buồn lắm, vô năm chị vẫn ở lớp cuối, nhưng chị đã cố gắng rất nhiều và chị tiến bộ hơn trước nhiều lắm, điểm trong những lần kiểm tra cao nhưng nhiều lúc chị bị điểm thấp thì thầy cũng gọi chị xuống và nói những câu rất khó nghe, lúc đó chị cũng buồn cũng như em bây giờ, thậm chí thầy còn hay gọi về cho phụ huynh nữa cơ, 6,7 điểm cũng bị gọi. Nhưng giờ nghĩ lại mới thấy, nhờ thầy mà sau đó chị càng nỗ lực hơn để cho thầy thấy, điểm chị cũng cao hơn. Hồi đó còn trách thầy mà giờ mới thấy. Chị nghĩ lại 3 năm cấp 3 thì chỉ có năm lớp 10 là thầy nhiệt tình nhất, lên 11 và 12 rồi thầy cô chẳng để ý gì nữa đâu e, học thì học không học cũng mặc kệ. Cảm ơn thầy nhiều lắm ạ. Nếu em vô đc lớp thầy Diễn thì e may mắn lắm đó! Thầy chẳng phân biệt ai đâu em. Thầy nghiêm khắc nhưng rất thương mấy đứa. Đó là tâm sự của chị thoii^^ chúc e nhanh lấy lại đc tinh thần và học tốt. Vs e nè, lớp dưới có những điều mà lớp trên ko có, chị lại muốn học lớp dưới hơn đó, e sẽ cảm nhận đc điều nay khi e lên lớp trên ^^
Nguyễn Khuyến là nơi tụi nó lấy thành tích học ra để móc mỉa nhau mà, đứa nào giỏi hơn thì có quyền miệt thị, móc mỉa đứa khác. Thậm chí giáo viên còn dạy tụi nó phải vậy nữa, hồi mình học cấp 3 có giáo viên dạy hẳn cả lớp là đứa nào học ngu thì im mồm vào, học giỏi mới có quyền nói. Thậm chí thầy còn dạy nếu cãi nhau với bạn bè cứ nói là mày học giỏi hơn tao không mà mày nói nhiều. Ơ thế mà có nguyên 1 đám não có vấn đề cũng hí hửng nghe theo. Chưa kể việc nếu mày học dở thì số lượng ăn bạt tai với ăn tát vào đầu một cách không lí do của bạn tới từ 1 người là thầy giáo là không thể đếm hết. Đơn giản là giữa trưa nóng nực thầy gai ai thầy tát đầu đứa đó thôi, ý kiến thì bị nói mày học bằng ai chưa mà mày nói nhiều. :))) Cứ thế 2 năm trời như vậy, nói thật là số lần mình bị ăn tát đầu vừa đau vừa vô lí có thể khiến mình kiện phụ huynh cho thầy gặp rắc rối, nhưng cơ bản là vì cái lớp ý kiến là tuy quánh vậy nhưng thầy thương học sinh lắm, đúng rồi, mình cảm nhận được rất nhiều tình cảm từ những cú bợp đầu đó, cắm mặt xuống bàn, cầm máy tính để gõ tím tay mình đơn giản chỉ vì lúc học bài tay mình vô thức cầm cái máy tính. Ai cùng lớp mình chắc cũng hiểu mình đang nói ai, 2 năm uất ức của đời học sinh mình kìm nén xém nữa bị tự kỉ, may mà vẫn khi ra ngoài thứ 7, chủ nhật vẫn có người động viên. Có đọc thì cảm ơn các bạn cùng lớp, các bạn bị dạy ngu mà các bạn hí hứng làm như trò đó vui, cười lên đầu thằng học dở hơn mình.
Lời khuyên của cựu hs NKp 3 năm : trời đất dung hoa, vạn vật sinh sôi, NK là v đó e :))), chịu đựng thôi biết s h , nếu muốn thì đưa một ít thì mọi chuyện sẽ qua , k ai đè e cả đâu ;)