Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/traitimheart
muaxuannho
25 ngày trước
nhớ nhà?
Hình mô tả cho bài confession
Chào mọi người. Dạo gần đây mình gặp một vài vấn đề lớn khiến tâm lý mình yếu đi khá nhiều. Và những lúc ấy,... mình cảm thấy nhớ nhà hơn bao giờ hết. Mình đã từng sống vô tư đến mức vô tâm với gia đình mình. Chả biết từ bao giờ.. những câu nói yêu thương mình đã chảng dám ngỏ lời lần nào nữa. Vì ngại ngùng khi lớn lên? Hay là vì cái tôi quá lớn? Con người có nhiều nơi để đi nhưng lại chỉ có một nơi để trở về. Nhà là nơi luôn đón chờ dẫu cho ta có ra sao. Có lẽ vì thế nên ta chỉ biết mải mê đuổi theo ước mơ mà lại quên đi điều thân thuộc nhất. Ta sợ tổn thương người khác, nhưng lại sẵn sàng nói những điều khó nghe với người thân chỉ vì biết họ sẽ luôn tha thứ. Đã bao giờ ta tự hỏi : "Ta là ai?". Mình đã dành cả 12 năm học để suy nghĩ về câu hỏi ấy. Nếu lúc bé, mình sẽ hồn nhiên mà nói ra tên của chính mình. Thì hiện tại mình lại chỉ muốn nói mình là con của bố mẹ. 12 năm là quảng thời gian không quá dài với ta nhưng lại là thước đo to lớn cho sự già đi của cha mẹ. Hiện tại mình đang học xa, rất nhớ nhà. Mình có ước muốn đi xa nhưng trong tim mình luôn hướng về ngôi nhà bên mình 18 năm trời. Lúc bé ước được làm người lớn nhưng khi lớn rồi lại chỉ mong thành trẻ thơ để được trở về vòng tay của mẹ, cái ôm của cha. Mình thường hay ngồi nhổ tóc bạc cho mẹ. Lắm lúc, mẹ lại hay đùa mình rằng:"Nhiều tóc bạc quá, mẹ sắp già rồi''. Mình của 5 tuổi sẽ lớn tiếng nói không. Nhưng hiện tại, mình không tài nào thốt ra nổi. Nghẹn ngào vì hiện thực mà mình sẽ phải đối mặt dù không muốn. Đã bao lâu rồi ta chưa thử nhìn thật kĩ bố mẹ mình để thấy được từng vết nhăn trên ấy. Hãy thử mở lòng, nói lời yêu thương với những người mà ta trân quý. Mình viết những dòng này muốn gửi đến những bạn còn bố mẹ một động lực để dũng cảm yêu thương, chia sẻ với bố mẹ nhiều hơn. Đừng đế mất đi rồi mới nhận ra điều gì là trân quý nhất.