Bình luận

27 Kỉ niệm đáng nhớ nhất trong 2017 là 1 kỉ niệm buồn. Bà mình đã ra đi. Từ lúc mẹ mất thì bên cạnh bố còn có bà luôn lo lắng quan tâm cho mình. Bà mất thật sự rất bất ngờ và hụt hẫng, buồn. Bà mất là mình mất đi 1 chỗ dựa , gia đình mất đi 1 người thân.! Khi bà mất m luôn nói "nếu như....nếu như....nếu như...."nếu như lúc bà sống mình quan tâm bà, thân bà hơn có phải giờ không phải ngồi và nói ra mấy lời này không.
56 Đáng nhớ nhất chính là mọi thứ cùng A1K53. Cùng nhau nhảy, cùng nhau đi ăn, cùng nhau làm cơ trưởng, cùng làm gá mái quay đầu, cùng nhau học và học chung một lớp cùng nhau. Mong rằng 2018 điều đáng nhớ nhất chính là cùng nhau đỗ đại học. <3
57 Đáng nhớ nhất là khi cả lớp tôi tiễn 1 đứa bạn lên HN học. Cả lũ rủ nhau bắt xe buýt về quê của nó rồi cũng nướng khoai, nướng ngô. Tối thì rủ nhau trèo lên bờ đê ngồi hóng gió, đánh bài. Thật sự vô cùng vui và thoải mái. Thỉnh thoảng nó không phải học thì nó lại bắt xe về chào cờ cùng với chúng tôi rồi ngồi học luôn với lớp (Khai giảng hay 20-11 nó cũng không ở trên HN mà lại bắt xe về luôn :v :v ) Nhật Minh Kim Kim
23 Trong cái năm 2017 thì kỉ niệm đáng nhớ nhất là hai đứa tôi ( bạn thân và tôi ) đang đạp xe đi học, đi giữa chừng là gặp một chàng trai, thanh niên gì đó đang trèo lên hái trộm cây nhà bà kia, bà kia bả chạy lại bả nói: - "Này cậu kia, cậu làm gì thế, nhà tôi mà sao cậu trèo lên như nhà cậu thế hả" - "Bà ơi, cháu lỡ trèo hái rồi, đợi cháu tí" Chưa xong đâu, lại có một bà bên xóm chạy qua nói: - "Nó làm gì thế" - "Thằng kia nó trèo hái cây nhà tôi" - "Ngu quá, lấy cây ra chọt cu nó cho nó hết hái" - Nói xong bả đi về để lại bà kia chơ chọi một mình. Bà kia thầm nghĩ "Ừ ha, bả nói đúng mà" Thế là bả cầm cây ra chọt vào chỗ đó của cậu kia nói to: - "Chọt cu, chọt cu, chọt cho mày hết hái nhà bà nè, haha" Khi đó tôi và con bạn nghe vậy, xem vậy lăn ra cười, cười tới đau bụng mà vẫn muốn cười, kỷ niệm này là kỷ niệm tôi nhớ nhất luôn đấy, thật sự nếu ai chứng kiến cảnh đó là cứ nhớ mãi không thôi, cười tới bể bụng, nhưng...nhờ đứng lại xem mà hai chúng tôi đi tới trễ giờ, bị cô phạt chạy xung quanh trường == Cả hai thật hối hận khi đứng lại xem mà giờ lại bị như vậy
25 Lớp thật sự đã gắn kết với nhau, đã sống, cùng học tập và vui chơi hết mình, hơn cả một tập thể, chúng ta là gia đình. Không phải lần đầu tiên được tổ chức ngày con gái nhưng là lần cảm động nhất, vui nhất, những phút giây chân thành nhất. Kế hoạch ngày con trai cũng khá thành công, video quay cho mấy đứa thì quay đi quay lại, đến phần mình máy sắp hết pin nên fail bmr ? whatever rất thích nhìn thành quả, cả lớp đã cùng vui, cùng cười, cùng xích lại gần nhau hơn. Mặc dù sau những lần ấy, kiểu gì lớp cũng bị phê bình nhắc nhở nhưng mà có sao, tuổi học trò mà, không quậy phá sao gọi là học sinh. Chúng là lại còn là những người "Simple but Special" nữa :)) Vui nhất vẫn là Fiesta, nhớ mãi muộn 1p 1k, rồi thì tiền phạt lấy mua ô mai với nước, áo nhóm này, lấy về thì cũng đang õng ẹo, hôm đi nhảy về xong ai cũng khen, còn định kêu cả lớp mua mặc cùng. T sẽ nhớ mãi những giây phút cả lũ con trai kéo nhau ra một góc tập, bởi vì chưa đều và bởi vì ai cũng hết lòng với bài nhảy, lần đầu tiên ngẫm ra "con trai nghiêm túc làm việc gì đó thấy là quén rũ" =)))))) À không thể không kể đến 20/11 đúng không, cơ trưởng lên nóc Lisa, đó là lần t mở mang tầm mắt về gái A1, nói thật chơi với nhau, t cũng kh phải quá ngạc nhiên, nhưng mà sung cỡ đó, t vẫn phải mắt chữ A miệng chữ O ? Đó cũng là lần, t ước được lưu giữ mãi, bởi trong lòng mỗi người lúc đó, ai cũng biết, chơi nốt hôm nay thôi, mai lại làm đề rồi. Đúng, ngày hôm đó, đã quên đi tất cả, chúng ta chỉ có nhau thôi.. 2017 khép lại, cảm ơn A1k53, lời cảm ơn chân thành nhất cho suốt 2 năm qua( với t là đúng 2 năm). T là một đứa ham vui đúng nghĩa và đã có những lúc t thấy lớp ta vẫn chưa giống một tập thể, tại vì tụi bây hay học quá chăng, không chịu vui chơi quá chăng, hay vì t không được lòng tụi bây quá,.. T cũng không biết, và giờ thì t cũng thấy không quan trọng nữa. Tính cách mỗi người rất khó thay đổi, sống trong môi trường tập thể mỗi người một tính khó để vừa lòng tất cả. Nên t vẫn là t vậy thôi, những dòng sổ sến trên nhiều người đọc sẽ thấy không thích, là cảm thấy giả tạo cũng được, là thấy buồn cười cũng được, nhưng đó là tất cả những kỉ niệm sâu sắc nhất trong 2017. T thật sự không thể chọn ra kỉ niệm nào, bởi đối với t bây giờ có lẽ, mỗi giây phút cùng trải qua với A1k53 đều là đáng nhớ nhất ❤
97 Kỉ niệm đẹp nhất ư? Có lẽ là những ngày được cười, được hạnh phúc, được chiến thắng bản thân, được mạnh mẽ đứng lên từ vấp ngã, chấp nhận sự thật và cố gắng.
77- Kỉ niệm đáng nhớ nhất trong năm 2017 của tôi chính là cái ngày cuối cùng ở lớp học thêm mà được chúng tôi gọi là team cô Phương. Đó là ngày đầu hè oi bức học hành cũng chẳng vào mà chỉ còn đôi ba ngày nữa là thi cấp 3. Buổi liên hoan của chúng tôi nhỏ nhưng lại kéo tất cả mọi người sát lại với nhau, trò chuyện hét hò. Tỉ dụ không có buổi liên hoan đó thì có lẽ chúng tôi cũng không thân thiết và vui vẻ với nhau đến mãi sau này, tụ họp, ăn uống, vui vẻ dù là mỗi đứa một nơi. Chẳng mấy ai quan tâm đến lớp học thêm của mình nhưng tôi thì ngược lại, nó là một phần của cuộc đời tôi. #HT?. Thương Huyền
75 - Hôm đấy đang trong lớp học thêm, lúc đấy sắp hết giờ rồi. Đột nhiên bố gọi điện nhưng lại không nghe, sau đấy khoảng vài phút ông nội gọi, cũng không nghe. Ai ngờ đến lúc cuối giờ gọi lại cho ông nội thì em gái nghe máy, con bé vừa khóc vừa nói "Ông bị tai nạn rồi!". Cái cảm giác lúc đấy rất ngỡ ngàng, cầm điện thoại mà không nói được câu nào luôn. Người đơ ra xong vội vàng lấy xe về. Lúc về đến nhà ông được đưa đi viện rồi, trong nhà chỉ có mỗi em gái với vài bác hàng xóm. Sau khi ông phẫu thuật xong thì vài ngày sau mới dám xuống thăm ông. Mãi mấy tháng sau ông mới dần dần bình phục và bây giờ đã khỏe hẳn rồi, mỗi tội là không được như trước thôi. Ông được như vậy thật sự là quá đỗi may mắn rồi ❤
85 Kỉ niệm đáng nhớ nhất: Năm vừa rồi một người bạn rất thân thiết của tôi đã qua đời vì không chịu nổi áp lực cuộc sống. Người bạn ấy đã phải chịu đựng giày vò tinh thần rất lâu trước khi quyết định kết liễu cuộc đời mình để đi theo mẹ cậu ấy Tôi biết để đi đến quyết định ấy rất khó khăn nhưng cậu ấy vẫn luôn tỏ ra mình vẫn ổn để tôi không lo lắng. Gần đến ngày sinh nhật của tôi cậu ấy đã trò chuyện với tôi rất nhiều nhưng tiếc là tôi đã không nhận ra tâm sự của cậu ấy Vào ngày sinh nhật tôi cậu ấy đã chúc mừng tôi và đưa ra ý muốn tặng quà cho tôi nữa Ngày hôm sau tôi và cậu ấy mất liên lạc và mãi hơn một tháng sau tôi mới được chị của cậu ấy báo tin dữ Chỉ sau sinh nhật tôi một tuần, người bạn đó đã tự kết thúc cuộc đời khi chỉ còn 3 ngày nữa cậu bạn ấy sẽ tròn 17 tuổi - độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời Cậu ấy nhắn lại bảo tôi đừng buồn, đừng lo lắng nhưng sao tôi có thể không buồn được cơ chứ... Chúc cậu sớm đầu thai sống một cuộc sống chỉ toàn niềm vui và hạnh phúc, không phải chịu đựng nhiều khổ đau như kiếp này nữa. Mình nhớ cậu lắm........
59 - Ngày khai giảng năm học mới, lần đầu tiên sau mấy năm đi dạy gặp phải 1 cặp chị em song sinh mắc chứng tự kỉ, không nói 1 từ nào khi ở lớp từ năm lớp 1. Sốc lắm, vì còn trẻ chữ có kinh nghiệm sợ ảnh hưởng này nọ nên cũng đi tham khảo và tìm gg đọc. Từ không nói gì thành nói khẩu hình không phát tiếng, giờ cô em đã có nói thành tiếng (nhưng nhỏ thôi ạ) và từ không bao giờ giơ tay lên bảng giờ đã biết giơ tay và nói cảm ơn, chào cô khi về và đặc biệt là thành tích học tập tăng đáng kể kiểm tra cuối kì toán 9,25 điểm có tiếng việt thì chữ hơi xấu nên điểm chỉ dừng lại ở 8, còn cô chị vẫn nói khẩu hình.... như vậy cũng đủ vui lắm rồi. Với mình thế đã cố gắng nhiều rồi, động viên có, dữ dằn có, và đặc biệt là sự phối hợp tích cực của gia đình với thầy cô. Sẽ tiếp tục cố gắng để cuối năm có kết quả tốt hơn. <3
58 Nhớ nhất hồi đi ôn thi cấp 3. Tớ và đứa bạn thân là 2 đứa cận, cận nặng nhưng đi đường không đeo kính bao giờ. Hôm đó đi học tối tớ hơn 10h đêm mới về. 2 đứa mải nói chuyện nên đi thế nào phi lên đống đá giữa đường mà không biết gì cứ thế vặn ga hết cỡ cho xe chạy. Lúc đó hoảng dã man, vặn ga mãi xe không chạy mới ngó xem có ai không vô tình cúi xuống đất thấy cả ng cả xe đang trên đỉnh đống đá cao ngang ngửa người .
17 Kỉ niệm đẹp thì t không biết nên kể cái nào :v Chỉ nhớ là mấy ngày ôn thi ở nhà thì không ôn bài, lên trường nhịn ăn sáng cả tuần để ngồi ôn thì lại bị tụi bạn cám dỗ rồi nói chuyện với chúng nó. Và lúc nào phòng thi phát hiện mình chưa học gì cả :))
72 Kỉ niệm đáng nhớ nhất năm nay có lẻ là đợt tỏ tình với crush :) không ngờ lại thành công nhưng k bao lâu thì đường ai nấy đi :)) vào năm học thì người tỏ tình ngược lại là nó, nhưng không được thì quay ra cắn :) Vẫn nhớ nhất câu nó nói "t sẽ không nói chia tay trước đâu. Vì t hiểu cảm giác người ở lại ntn" Ah.....sau đó thì chắc ai cũng biết.
67 Nhớ nhất là chuyện đi xe xém tông vào bà kia, may mà dừng kịp , chắc còn cách xe bã 2-5cm gì đó, mới ngẩng đầu lên tính xin lỗi mà bã ns 1 câu :'' Tông đi'' cộng thêm 1 khuôn mặt thách thức, khi đó đúng đứng hình luôn (để í thấy có đứa con nhỏ đang ngồi đằng sau) =))))
38 kỉ niệm đáng nhớ nhất năm 2017 là lần đầu tiên nợ môn :) nào giờ toàn nghe " phải nợ môn mới là sv " cứ nghĩ mình sẽ tà tà qua môn như thế này cho đến khi ra trường vì đk qua môn khá dễ, thật k ngờ xui rủi thế nào lại nợ :'( có lẽ vì quá đen. Cảm xúc lúc nhận điểm là THÀI :'( thôi t ngoi lên nói vậy thôi t THÀI tiếp đây :'(
78 Lấy hết can đảm để gửi lời mời kết bạn cho crush, đến tận bây giờ sang năm mới rồi mà nó vẫn đéo xác nhận :))))
37 2017 thực sự là một năm khó quên đối với mình. Kỉ niệm đáng nhớ nhất có lẽ là vào ngày kỉ niệm thành lập trường, ở lại đốt lửa trại tới nửa đêm. Lớp mình có tới 98% là con gái nhưng mà nghịch vch nghịch, rủ nhau ở lại chui (vì nhà trường đuổi về, không cho ngủ lại). Mấy con giời chia thành từng top đi về lớp từ bốn phương tám hướng đánh lạc hướng bảo vệ, lên lớp xếp bàn ghế, lau sàn, trải đệm gối để ngủ trong bóng tối lập lòe của đèn pin điện thoại. Thỉnh thoảng có tiếng bác bảo vệ đuổi lũ học sinh bên dưới về thì lại tắt đèn trốn chui trốn lủi sợ bị bắt. 1h sáng đói quá nên làm phi vụ xuống phòng chứa đồ hack đồ ăn, bát đũa lên nấu lẩu mì trứng. Thỉnh thoảng sẽ có đứa hét lên như lợn chọc tiết xong cả lũ "suỵt suỵt" "mày điên à" "be bé cái mồm thôi bảo vệ lên là ăn cám". Ăn no phè phỡn rồi lại lăn ra ôm nhau ngủ. 5h sáng gọi nhau í ới lên tầng thượng ngắm mặt trời mọc dù trên đó toàn bẫy. Mặc dù diễn ra chỉ vẻn vẹn trong vài tiếng nhưng thật sự, đó là những kí ức quý giá nhất đối với mình.
68 có một số mối quan hệ bắt đầu, cũng có một số mối quan hệ bị đánh mất. Với mối qh đã mất đi thì tự thấy chủ yếu k p do bản thân, mà chắc do ngta k hiểu, v nên mất đi 1 mối qh. Có cái này đồng nghĩa p mất cái kia th. Coi như k có duyên để có thể có 1 mối qh dài lâu đi. Sự đời :)))
06 Vậy là một năm nữa đã qua đi rồi. Hiện tại, khi mình đang ngồi gõ những dòng chữ này thì đã là chuyện của 2018. Năm 2017 thực sự đã qua đi rồi, nhưng nó còn để lại cho mình rất nhiều kỷ niệm chẳng thể nào quên. Cuộc sống này có gì đáng giá hơn tình thân, tình yêu và tình bạn. Về tình thân, gia đình mình luôn êm ấm, không có vấn đề gì quá to tát. Về tình yêu, dĩ nhiên là mình không có ai yêu. Cuối cùng thì cũng chỉ còn tình bạn, thứ tình cảm ngây ngô, đơn thuần, đẹp đẽ. Hôm đó là một ngày mưa tầm tã, mình đi học thêm ở trường nhưng lại không mang theo áo mưa. Lúc ấy cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ dầm mưa rồi, nhưng cũng đúng lúc đó, con bạn cùng lớp vốn không hay nói chuyện lại cho mình mượn áo mưa của nó. Lúc đó, cậu ấy bảo nhà mình xa hơn nên cứ lấy áo mưa của cậu ấy đi, nếu không sẽ bị cảm đấy, mặc dù nhà cậu ấy cũng cách trường 3 km, quãng đường đủ để cậu ấy ướt như chuột lột. Cậu ấy ném chiếc áo mưa duy nhất lại cho mình, rồi phóng xe bỏ đi, nhìn bóng lưng cậu ấy xa dần trong làn mưa xối xả, mình đã khóc. Ngày hôm ấy, không biết mình trở về nhà như thế nào nữa, mưa xối xả ướt mặt mình hay do nước mắt, mình thật sự không biết. Tính cách mình vốn lập dị, khó tiếp xúc với mọi người xung quanh, đi học 11 năm, mình chưa bao giờ có được một người bạn. Thế nhưng, đó là lần đầu tiên mình cảm thấy ấm áp, sự ấm áp của tình bạn, từ một người bạn ngày thường vốn không thân. Cũng từ hôm đó, mình cố chơi thân với một vài bạn trong lớp, mặc dù chẳng nhiều nhặn gì nhưng mình cũng đã có thể thay đổi bản thân rồi. Có thể, mọi người sẽ thấy câu chuyện của mình nhạt nhẽo, vô vị, nhưng đối với mình, đó là kỷ niệm đẹp nhất, đẹp nhất 2017, đẹp nhất thanh xuân của mình.
84. Ngày 19.5.2017 là ngày cuối cùng ngoại mình ở trên đời này. Món ăn cuối cùng mình nấu cho ngoại là cơm chiên trứng, 2 bà cháu vừa ăn vừa xem phim , mình còn kể với ngoại rằng mình làm bài kt chỉ đc 4 điểm, ngoại an ủi mình. Chỉ sau 1 tiếng, ngoại ta đi mãi mãi, mình không có cơ hội nói lời tạm biệt. Mình đã đọc qua bao nhiêu truyện, xem bao nhiêu phim, mình tưởng tượng rằng giây phút cuối đời của ngoại thì ngoại sẽ có con cháu vây quanh, đc nghe ngoại nhắn nhủ lời cuối. Có lẽ cái sai của con người chính là luôn nghĩ bản thân sẽ có thời gian. Mình hối hận rằng mình là 1 đứa cháu hư và mình sẽ sống trong nỗi ăn năn suốt phần đời còn lại.
02 Năm 2017 có kỉ niệm đáng nhớ nhất là những ngày thi chuyển cấp, ngũ không ngon, mệt mỏi, cảm thấy muốn buông bỏ nhưng rồi cũng đã vượt qua được...
14 Năm 2017 khép lại với em trong niềm đau và nỗi buồn. Sự chênh vênh và cô độc. Năm 2017 của em Là những cơn say rượu đánh đập mẹ của bố Là đôi mắt hoen đỏ bất lực chịu đựng của mẹ Là ánh mắt trống rỗng của nhỏ em đứng trong một góc tối chứng kiến tất cả Còn em ... ngày ngày sống và đi học như một cái máy. Không buồn không vui không thất vọng và cũng chẳng hy vọng Gia đình chẳng còn tiếng cười từ khi bố em mất việc , rồi mâu thuẫn cứ liên tiếp xảy ra, Giá trị của đồng tiền Ma lực thật..... Và rồi cậu ấy đã xuất hiện- lớp trưởng lớp em. Cậu tặng em cuốn sách " Hãy Chăm Sóc Mẹ" vào ngày sinh nhật em 1-1-2018.. Như một vệt nắng nhỏ bé vậy. cậu ở bên em lúc em đau khổ nhất, cậu cùng em giải quyết từng chút, từng chút một mâu thuẫn gia đình. Có cậu, có sách em như nhận ra rất điều trong cuộc sống. Thực ra là em quá vô tâm, em chỉ sống ích kỉ, em chỉ như con rùa trốn trong mai em cứ cho vậy là an toàn nhưng thực ra em thật hèn nhát, hèn nhát với chính gia đÌnh mình, hèn nhát với chính bản thân mình. Cuốn sách đã dạy em rất nhiều thứ khiến em biết nhìn nhận lại bản thân, nhìn nhận lại cuộc sống, Mọi thứ đều có thể tốt lên và em đã biết mình phải làm gì Từ việc tôi học cách mỉm cười, về nhà sớm hơn, đi chợ và học nấu món ăn gì đó cho cả gia đình, giảng cho nhỏ em một bài toán khó, hỏi thăm bố mẹ Cứ thế, dần dần đã có kết quả khi mà bố em đã ăn cơm cùng gia đình thay vì uống rượu. bố không còn đánh mẹ khi nhìn thấy ánh mắt của em. Mọi thứ bắt đầu khá hơn rất nhiều, hóa ra vẫn là cầu vồng sau những cơn mưa. Cảm ơn cậu đã xuất hiện mang "Hãy Chăm Sóc Mẹ" lại như một cơn gió mới cho một năm mới một sự khởi đầu mới. Em thấy điều đó như nắng mai vậy Chỉ là một chút thôi nhưng em thấy ấm áp vô cùng. Năm mới em đã có thêm nguồn động lực là Sách, em muốn đọc thật nhiều, biết thật nhiều nhiều. Ngày mai vẫn còn gia đình Ngày mai vẫn còn cậu Ngày mai vẫn còn sách Ngày mai em sẽ cười thôi :)))
19 Năm 2017 là năm tôi học lớp 9 sang năm có lẽ tôi sẽ phải chia tay lớp học của mình cùng với những người bạn mà tôi đã thân quen trong 4 năm qua. 4 năm vừa dài mà cũng ngắn ngủi đã cho tôi biết được thế nào là là một tình bạn thật sự. Tôi đã quen được với 3 người bạn mới (xin phép cho mình được giấu tên) họ cho tôi hiểu thế nào là tình bạn thế nào là sự quan tâm giúp đỡ lẫn nhau và thứ tình cảm đó có lẽ không gì có thể đánh đổi được. Điều mà tôi nhớ nhất cho đến giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy đó là khoảng thời gian tuyệt vời nhất của mình! Chính vào ngày sinh nhật tôi, chúng tôi đã có dịp đi chơi cùng nhau biết rằng có khi sau buổi tụ họp này chúng tôi không còn thời gian đi chơi vs nhau vì còn thi cử học hành. Nên 4 đứa đã góp tiền rủ nhau đi chơi mà không lên kế hoạch. Chúng tôi không đi xa chỉ đi ra big c. Gần như cả ngày hôm đó ngập tràn tiếng cười, không có sự lo lắng căng thẳng của học tập hay áp lực về thời gian. Tôi đã có một ngày được vui vẻ xoã hết mình cùng những người bạn mà tôi coi trọng nhất! Cuối buổi chúng tôi có ăn tối ở môt quán ăn bên đường và tổng hợp lại số tiền đã tiêu pha. Hơi nhiều thật (hơn 600k) vì đổi với học sinh cấp 2 như vậy đó có lẽ là số tiền khá lớn rồi. Nhưng sau đó chúng tôi bỏ qua hết với phương châm đã đi chơi thì không được tiếc tiền. Vừa ngồi ăn vừa ngồi kể lại những kỉ niệm từ hồi ngây ngô bước vào lớp 6 rồi quen nhau ra sao chúng tôi mới chợt nhận ra những kí ức về tình bạn đẹp đẽ vẫn nằm trong hồi ức của mình. Sau đó chúng tôi chia tay nhau lại mỗi đứa một ngả cho dù biết ngày mai còn gặp lại nhau trên lớp nhưng để có thể cùng tụ họp nhau đi chơi quả thực rất khó. Sau này tôi cũng không biết nữa có khi chúng tôi mỗi đứa một trường một lớp gặp được thêm nhiều bạn mới khác. Tôi không chắc chúng tôi có thể còn giữ được liên lạc với nhau không nhưng bản thân tôi sẽ mãi trân trọng tình bạn này nó là một trong những hồi ức đẹp đẽ nhất ở tuổi thanh xuân mà tôi không bao giờ quên được.
16 Không có kỉ niệm gì đáng nhớ nhất cả. Chỉ là năm vừa qua có khá nhiều chuyện, dù vui hay buồn, đau hay khổ cũng giúp mình trưởng thành hơn nhiều lắm.
28 kỉ niệm đáng nhớ nhất là cả đám dắt nhau qua nhà 1 đứa cùng nấu ăn cùng chơi cùng trò chuyện tâm sự những chuyện khó nói trong lòng cũng được bày tỏ ra hết, cùng cố gắng trong học tập thật sự là rất vui hy vọng sẽ mai giữ được như vậy, gặp được tụi nó thật sự là 1 may mắn của mình <3
19. Là ngày may mắn trk từ xưa tới h. Hồi trk toàn làm mất tiền có lầm rơi nhưg duy nhất hôm ấy dk tiền. Đáh con đề cho vui ai ngờ n về thật
24 Kỉ niệm đẹp nhất chắc có lẽ là lần đầu cảm nhận được hơi ấm từ cậu bạn ấy, cậu ta thật dễ thương a~ , nhưng mãi đến thời khắc đó, khi cậu ta bảo rằng, mệt mỏi thì dựa vào đây, mới thấy được, bờ vai đó ấm áp quá đi mất <3 nhưng chịu thôi 2017 qua rồi, cậu cũng thích người con gái khác rồi :) tôi phải rời xa cậu thôi.. ừ thì không buồn nữa.. tình đầu đẹp đẽ, vui vẻ mãi về sau nhé anh <3
- 81 Kỉ niệm đáng nhớ: Ai cũng có ước mơ, mình cũng vậy. Ước mơ của mình chỉ là thi vào học viện kỹ thuật quân sự MTA, cho dù điểm đầu vào của trường không hề thấp một chút nào, nhưng mình chưa bao giờ nguôi ngoai giấc mộng ấy. Ban đầu bố mẹ cũng đồng ý cho mình thi, mình quyết định theo học khối D. Nhưng đùng một cái, bác mình về. Bác là người Hà Nội, làm kinh doanh nên hiểu rõ xu hướng hiện nay. Bác biết nguyện vọng của mình, bác mắng mình, mắng cả bố mẹ :) sau đó lại phân tích cho bố mẹ thấy mình nên theo trường nào cho hợp lý. Thế là bố mẹ bị thuyết phục, cho mình 2 quyết định: Thi vào NEU hoặc sang Đức du học. Vì bên Đức đang có chế độ miễn giảm học phí. Mình không đồng ý, gắt gỏng với bố mẹ mấy ngày liền. Đập phá đồ đạc, nhịn ăn, bỏ học, khóc, đập đầu vào tường...v.v... điều đó khiến mẹ nổi giận và quát mình: "Tao nuôi mày chỉ vì trách nhiệm, chỉ vì tao đã đẻ ra mày, thế nên tao chỉ cần nuôi mày để mày không chết là được. Tao cho mày ăn học, tao không cần mày báo đáp tao. Vì thế, mày vào trường nào là do tao quyết định." Mình chết sững luôn, nhưng cũng quay lại quỹ đạo bình thường, chẳng qua không nói chuyện với bố mẹ lần nào nữa. Đi học về bước vào nhà mà âm u không chịu được. 2 đứa em lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Bà ngoại, dì, cô, chú, bác khuyên mình, mình chỉ vâng dạ, nhưng đều để ngoài tai. Mình biết là do mình cố chấp, nhưng giấc mơ ấp ủ từ bé, khát khao đâu phải ngày 1 ngày 2 là bỏ được. Mọi chuyện có lẽ cứ như vậy cho đến ngày giỗ ông ngoại, cả nhà mình xuống nhà bà ngoại, mình chỉ lẳng lặng chui vào phòng em họ để nằm. Lúc sau bà ngoại với mẹ đi vào, chắc bà tưởng mình ngủ rồi nên nói chuyện với mẹ. Mẹ nói về áp lực công việc, xong nói đến chuyện của mình, lúc đầu giọng của mẹ buồn, vẻ mệt mỏi, sau đó thì mẹ òa khóc nức nở, đấy là lần đầu tiên mình thấy mẹ khóc dữ dội như vậy. Mẹ bảo mình ương bướng, ngu ngốc, vừa quát vừa mắng, bà an ủi mẹ, rồi lại sợ mẹ làm mình tỉnh. Thế là mẹ nín khóc, nhưng vẫn sụt sùi. Cho dù tiếng khóc lúc trước của mẹ rất nhỏ, nhưng với mình, nó là tiếng khóc dữ dội nhất mình từng nghe. Đến lúc ấy, mình mới thật sự hối hận, hối hận vì làm mẹ buồn, hối hận vì ương bướng. Nghe mẹ nói, lương của quân nhân rất thấp, mình lại là đứa chi tiêu hoang phí, số tiền ấy vốn không đủ cho mình dùng chứ đừng nói đến nuôi bản thân. với lại, thi vào quân sự sau này ra trường mình rất có nhiều khả năng bị điều ra biên giới hải đảo. Mình thật sự biết mẹ lo lắng cho mình, thương và nghĩ cho mình, nhưng mình thì sao? chống đối mẹ, ương bướng. Về sau mình có xin lỗi và làm lành với mẹ, mẹ rất bình tĩnh tha lỗi cho mình. Mẹ ơi, con nợ mẹ, rất nhiều. Con cảm ơn mẹ, rất nhiều. Con xin lỗi mẹ, rất nhiều <3


10 Kỉ niệm đáng nhớ nhất trong năm 2017: Vào một ngày vô cùng bình thường như bao ngày, ngồi trên em xe đạp điện phi 30' đến trường. Đến trường rồi mới biết trường hôm nay cắt điện -> Leo thang bộ 9 tầng :))), vâng, là 9 TẦNG đó :))), đến được cửa lớp gục luôn.
82 ak Khoảng cách giữa chúng ta rất gần, gần đến nỗi em chỉ cần đưa tay ra cũng có thể chạm vào anh. Nhưng không phải là vào trái tim của anh. Là thiên ý trêu ngươi hay là em tự mình đa tình,ông trời vốn rất công bằng cô ấy cách xa anh, không chạm được vào anh nhưng lại nắm giữ trái tim anh còn em chỉ cần vươn tay ra là có thể với tới anh nhưng mãi mãi không thể nào chạm được vào trái tim anh chứ đừng nói là nắm giữ nó. Chỉ đơn giản vì em không phải là cô gái ấy, không phải là người anh thương, em chỉ là một đứa con gái ngu ngơ yêu đơn phương anh 7 năm, 7 năm ngắn lắm nó không dài bằng 6 tháng của anh và cô ấy đâu. Vì anh không thương em
27 Năm 2017 chơi nhiều minigame nên nhận được rất nhiều sách. Đây chính là kỷ niệm đáng nhớ nhất??
19 Kỷ niệm đáng nhớ nhất là gặp mọi người tại hội sách công viên Thống Nhất. Cơ mà giờ bản thân vs họ cũng là người xa lạ rồi.
29 #3 năm cấp 3 đều đi học muộn với con cùng bàn . Có lần đi học muộn , 5 tiết thì nghỉ mẹ 2 tiết đầu vì tính trốn cô chủ nhiệm , thế đéo nào mà người tính không bằng trời tính ,cô chủ nhiệm vẫn ngồi trên lớp, suýt thì 2 con bị táng sml .Trần Trang
28 Nếu nói đến kỷ niệm đáng nhớ nhất trong năm 2017 thì có lẽ chuyện buồn nổi bật hơn chuyện vui. Nhưng có lẽ là có một chuyện em nhớ rất rõ, em đã sai và bồng bột như thế nào, để bây giờ nghĩ lại, em thấy lúc đó bản thân chán ghét vô cùng. Chuyện là hôm đó hình như là thứ 7, giờ ra chơi thì phải xuống sân tập dân vũ, tiết trước em làm bài ktra không tốt, tâm trạng bất ổn, em cáu gắt mắng loạn xạ. Và thế là rất tình cờ khi cô kêu tên lớp em rằng không có bạn lên múa mẫu sẽ bị trừa điểm thi đua, lúc đó em nghĩ " Lại điểm, lúc nào cũng điểm" và suy nghĩ biến thành lời nói, em buộc miệng buông 1 câu rất tỉnh " Ừ, trừ đi, trừ luôn cho rồi". Thế là cô trực tuần đứng gần em nghe được, có lẽ do không bình tĩnh nên em không kiểm soát được âm lượng :((, và em bị hỏi tên, sau đó là tiết tiếp theo em bị gọi xuống văn phòng. Gì nhỉ ? Lúc đó cảm giác của em rất feel, em là một học sinh giỏi, rất chăm, rất ngoan, lần đầu tiên em xuống văn phòng với tình cảnh như thế này, em hơi chột dạ, nước mắt đã bắt đầu sắp rơi. Cô chủ nhiệm nhìn em với ánh mắt rất đáng sợ, lúc đó em sợ thật sự, mắt cô đỏ ngầu, cô hét lên, còn đòi tát nữa, thầy cô đứng đó rất đông, em rất sợ, chỉ biết cúi đầu hoặc đi thụt lùi lại. Lúc đó em hối hận thật sự, tự hỏi em đã làm gì thế này? Em đã nói gì thế này ? Vài chữ trong lúc nóng giận không kiểm soát đã khiến em từ một học sinh ưu tú bị đay nghiến đến mức này. Lúc đó em rất sợ, em khóc rất nhiều, em chỉ biết luôn miệng xin lỗi, cô giáo chủ nhiệm bắt em xin lỗi rất nhiều người, và em cũng kiên nhẫn làm theo. Sau đó cô kéo em vào phòng, nói rất nhiều chuyện trước đây, có những chuyện em biết, có những chuyện em không làm, em rất ức, em muốn cãi lại, nhưng em đã khóc đến khàn cả giọng, em không còn sức để chống đối nữa, em chỉ biết vừa khóc vừa lắc đầu, cô lại không quan tâm em đang nghĩ gì, vẫn tiếp tục đổ những thứ tội danh kinh tởm lên đầu em, em chỉ nhớ, hôm đó em thật sự khóc rất nhiều, em lau nước mắt đến bỏng rát cả mắt, khóc đến khản cả giọng, chắc là khóc nhiều nhất từ khi em sinh ra. Em được thầy cô thực tập hỏi han, lúc đó em rất rối, chỉ cảm thấy rất buồn cười, em biết đó là lỗi của em, em đã không kiểm soát được chính mình, nhưng chuyện cũng không to tát đến mức như thế này, bản thân em lại rất nhạy cảm, thế là em cho rằng mình như một kẻ tội đồ, em thì thầm vào tai một cô thân với em nhất " Có phải từ bây giờ thầy cô sẽ không yêu em nữa đúng không cô?", thật sự em đã hỏi như vậy, em rất sợ bản thân bị ghét bỏ, hỏi xong thì em lại bật khóc, cô nói rằng em hãy rút kinh nghiệm, đừng như thế nữa, mọi người sẽ quý em hơn. Đó chỉ là một mớ lý thuyết an ủi rất đỗi quen thuộc nhưng lúc đó em lại tin, tin đến như kiểu đó là cách duy nhất. Đó là một ngày kinh hoàng nhất trong cuộc đời đi học của em, và có lẽ cô giáo chủ nhiệm năm đó là cô giáo làm em sợ hãi nhất. Sau đó vài tuần thì em rất sợ gặp người khác, sợ họ chế giễu em, sợ họ nhìn em đăm đăm, sự việc nhìn tưởng chừng như không có gì nhưng cô giáo chủ nhiệm của em làm nó rất khùng khiếp, cô hét lên trước phòng hội đồng, cô mắng em tận mấy tiếng đồng hồ, sau này mấy cô giáo khác có nói rằng em không đáng bị đối xử như vậy, nhưng chuyện cũng qua rồi, em biết rằng lúc đó em khóc không phải chỉ vì chuyện mình bồng bột, còn vì một mớ chuyện cô đổ lên đầu em. Bây giờ em có thế thoải mái nói ra, có lẽ vì em đã nghĩ thông, em nên làm chủ được bản thân thì mới không tạo được cơ hội cho người khác bức bách mình. Em không chối việc làm sai của bản thân khi đó, em đã nhìn nhận được vấn đề, nhưng nếu bây giờ hỏi em, em sẽ làm gì ngay lúc đó, em chắc chắn sẽ nói rằng em không khóc như thế nữa, em sẽ chịu trách nhiệm tương xứng cho hành động của bản thân và em cũng kiên quyết đấu tranh giành lại sự công bằng và trong sạch cho bản thân. Vì thế em mới hy vọng, bản thân phải càng ngày càng chín chắn, thông minh và mạnh mẽ, may ra bản thân mới không yếu đuối mất mặt như thế. Tuổi trẻ có thể bồng bột và ngông cuồng vài lần, nhưng quan trọng là phải dám chịu trách nhiệm cho hành động của bản thân.
40 Kỉ niệm đáng nhớ nhất trong năm 2017 vừa rồi chính là đi học nhưng đi được nửa đường mới nhớ ra mang mỗi người đi học ,quên hết cả sách vở ở nhà luôn.
mọi người nghe câu chuyện này nhá: xưa có một cô bé thích một chàng trai bị từ chối 2 lần những vẫn cố theo đuổi cậu. Luôn ảo trưởng rằng cậu ấy sẽ thích mình nhưng đó chỉ là ảo tưởng hoàn toàn không có thật. Trong một buổi chiều mưa cô bé đó cần cây dù chạy qua phòng cậu sợ cậu sẽ không có dù để che nhưng được nữa đường cô thấy cậu lấy áo che cho cô bạn chung lớp mặc cho nước mưa thấm vào người cậu. Cô chỉ biết cười chua sót rồi lặng lẽ đi trong mưa. Từ đó cô quyết định quên cậu muốn coi cậu như là 1 tình yêu bồng bột tuổi học trò. Nhưng nói buôn bỏ chắc có lẽ là khó khắn đối với cô, cô không muốn chú ý đến cậu nhưng con mắt vẫn luôn theo dõi những cử chỉ hành động của cậu. Có phải cô bé đó ngốc lắm không thích một người không thích mình nhưng vẫn cố chấp theo đuổi. người ta có câu * những thứ không thuộc về mình dù có cố gắng đến mấy vẫn sẽ không thuộc về mình *.
48 Kỷ niệm đáng nhớ nhất đó là năm nay đã trưởng thành hơn rất nhiều, sống hướng tới gia đình nhiều hơn và 365 ngày ngày nào cũng là những kỷ niệm đáng nhớ ☺
08 Giờ mới ngồi nghĩ lại xem năm 2017 có gì đặc sắc không, nhưng thực sự lặn óc cũng không ra cái gì đáng nhớ cả. Với t toàn là sự chán chường.
19 Kỉ niệm đáng nhớ nhất: 1 chuyến đi học ở Nhật Bản. Tuyệt vời tới mức khó quên. Gặp những người tuyệt vời, học được những điều tuyệt vời.
13 kỷ niệm đáng nhớ nhất là nguyên một đám bạn đi ăn kêu một đống đồ ăn r phát hiện không mang đủ tiền, sau đó ... không có sau đó
64 Kỉ niệm đáng nhớ nhất là lần đi gặp một người chị quen 4 năm trên mạng. Lần gặp mặt đầu tiên đúng hôm chị rủ tôi đi chụp kỉ yếu. Khoảnh khắc tôi ngơ ngác tìm bóng hình chị thì chi đã nhận ra tôi "Mèo ơi" <3 Tiếng gọi thân thương lắm <3 Tôi không biết với mọi người thế nào nhưng tôi vui lắm vì có một tình chị em tuyệt vời như thế <3
65 Cuối cấp nên học rất nhiều nhưng đây cũng sẽ là kỉ niệm đáng nhớ trong thời gian đi học mà sau này vẫn nhớ??
37 Kỷ niệm đáng nhớ nhất? Là những gì đẹp đẽ nhớ lại trong đầu hay là những gì buồn bã hoặc vui vẻ để lại trong đầu? :) Kỷ niệm của tôi là những ngày thi tuyển sinh tấp nập, tôi không có máy tính, không có xe để đi thi, không ai quan tâm đến ngay cả bạn thân, tôi không biết nên dựa vào ai, lúc đó một cậu bạn chạy đi mượn máy tính giúp cho tôi đi thi, mặc dù mở miệng đôi khi tổn thương người khác nhưng cực kỳ tốt. Trong những ngày thi luôn kiên nhẫn chạy ngược lại 2 km để chở tôi sau đó khi về lại phải chở tôi đến tận nhà. Từ đó tôi cảm thấy, cả đời này tôi phải đối xử tốt với người này. Ở đây không phải là tình yêu, mà là tình bạn. Ở giữa lúc k ai nghĩ đến tôi, cậu ấy đã giúp tôi. Giờ cậu ấy có bạn thân mới, nhưng tôi vẫn muốn đối xử tốt với cậu ấy :)
29 kể ra khó mà quên được nhất đó là ngày 12/12/17, được đón sinh nhật lần 17 tuổi của mình với crush =)) t rất thích biển, nên chiều sinh nhật t, crush đã chở t ra biển, hôm đó lạnh, chỉ đơn giản là ngồi ngắm biển thôi, là t đã rất thích rồi :) nhưng ai ngờ? ngày 14, vừa sau sinh nhật t được 1 ngày, mẹ crush gọi điện bảo "2 đứa là chú-cháu..." , khó thể tin được....
86 Kỉ niệm đáng nhớ nhất là cầm trên tay tháng lương đầu tiên khi nghỉ hè đi làm thêm ở cơ sở sản xuất nón bảo hiểm
28 Kỷ niệm đáng nhớ nhất? Thật sự là không có kỷ niệm nào để nhớ cả, mọi thứ diễn ra qúa bình thường
87 Đáng nhớ nhất có lẽ lần đầu nghỉ hè được mẹ dẫn đi du lịch, các cậu có thể thấy nó bình thường nhưng đối với mình điều đó thật tuyệt vời. Lúc nhỏ do ba mẹ mình ham mê công việc nên mình thường ở nhà một mình, không có bạn chơi, thường quanh quẫn với cái tivi. Khi đó nó như người bạn thân của mình vậy. Sau này khi lớn rồi, được đến trường làm quen nhiều bạn mới, ba mẹ mình vì làm ăn thất bại nên dành thời gian cho mình nhiều hơn, từ đó mình rất hạnh phúc dù cuộc sống của gia đình mình cũng chẳng khá giả như trước. Năm 2017 có lẽ là năm đánh dấu nhiều bước ngoặt nhất trong cuộc đời của mình
21 21tuổi đầu k 1mối tình vắt vai.lúc nào cũng than ế vậy mà khi có người giới thiệu cho thì con bé chạy mất dép.đặc biệt con bé có biệt danh là thánh phũ. Ví dụ nhé: A:bao giờ e ra HN vậy..? Mk: chiều mai e đi. A:trùng hợp quá.mai a cũng đi.vậy a chở e đi nhá Mk:k cần đâu e đi xe bus quen r A:cuối tuần đi đông lắm.chắc toàn phải đứng thôi. MK:e đứng quen r nếu đk ngồi e lại khó chịu ý ... cạn cmn lời
17 kỷ niệm đáng nhớ nhất là đã biết đặt tình cảm bb lên trên lòng tự trọng hay sự ích kỷ trẻ con của bản thân .
33. Kỷ niệm đáng nhớ nhất? Đi thi mà ko biết làm Anh. Giám thị ko cho nhắc bài. Làm bừa mà vẫn 5.8 điểm. Cuộc sống vẫn chưa bế tắc
52 năm 2017 kỷ niệm nhớ nhất 07/07/2017 la ngày kỷ niệm 5 năm ngay cưới cua 2 vơ chồng mình,cùng với nhóc của mình đi phú quốc,rất vui va hạnh phúc
07 2017 - một năm trôi qua bình thường và êm ả,tưởng như chẳng có gì xảy ra...thế mà,ngày cuối năm onl face mở lời mời kết bạn thấy crush chủ động add mình cơ 8) vui chết luôn (cho kể thêm nhá, >.< gì thì gì chứ 2017 xui lắm luôn,bị lừa gần 1triệu lận,ad cho em trúng để an ủi đi)
32 Kỉ niệm đáng nhớ nhất của mình là mình đã tìm được best friend đã thất lạc lâu nay của mình ??
30 - Là ngày chia tay của năm lớp 9, một ngày mà nỗi buồn luôn giành lấy vị trí đầu tiên trong cảm xúc của mọi người. Nhớ từng người bạn cầm cây viết ký tên cho nhau, từng người một ôm nhau rồi chúc cho nhau thi đậu cấp 3, học thật tốt, nhớ khung cảnh của bầu trời xanh đầy bóng bay,...
11 Đối với mình thì kì niệm nào cũng đáng nhớ vì mỗi ngày được sống , được ở bên gia đình , bạn bè là hạnh phúc nhất rồi cần gì nhiều nữa bất cứ những gì mình làm với người yêu quý nhất đếu đáng nhớ
73 KN đáng nhớ nhất là ngày nào cũng cùng bạn bè lao đầu vào học như chó, nhớ hè
22. Kỷ niệm đáng nhớ nhất năm 2017 là dành cả một thời gian dài để học hóa mà chưa từng được hơn 8 điểm.
40. Kỉ niệm đáng nhớ nhất là sau khi thi hóa xong vài ngày sau xem điểm chỉ được có 2.5 rồi lướt fb thấy crush đăng ảnh đang mặc đồng phục trường mới lúc ấy mới biết cậu ấy đã chuyển đi xa lắc lơ mà mình biết quá muộn ngày xưa. Tinh thần chìm xuống đáy cốc... sau đó... đọc truyện giải sầu và đó là lần thứ mấy mấy mình cày lại Thất tịch không mưa... thật cmn muốn tự tử... cuộc sống thật nhiều áp lực...
31 Tháng 8/2017, tôi bàng hoàng nhận ra gia đình tôi k còn như trước. Giống như tỉnh mộng gic mộng dài hoặc như bắt đầu một cơn ác mộng dài, tôi bị ba tát 6 cái, chị gái tôi chửi mắng và sỉ nhục tôi như súc vật, tôi k còn ăn cùng 1 bàn với nhà nữa, thành tích học tập sụt giảm, từ vị trí nhất lớp tuột dốc không phanh. Năm nay tôi học lớp 11, mong rằng tất cả sẽ nhanh chóng qua đi :)
22 Kỷ niệm đáng nhớ nhất ư? Không hẳn là có, vì năm qua nhạt toẹt. Hừm. :) Có lẽ chỉ là những khoảng khắc ngắm nắng ban mai phủ lên mặt đất, bầu trời chuyển màu, dòng xe cộ qua lại, và bầu trời đêm :) Thích những điều đơn giản như vậy mặc dù chả hiểu tại sao, những thứ xung quanh mình đều thấy nó thật giản dị và cảm thấy mình thật may mắn. Một năm đã trôi qua, kết quả chỉ để lại những hình ảnh thiên nhiên tuy không ấn tượng lắm nhưng không phai mờ đi
56 Kỉ niệm đáng nhớ nhất là ngày 30/4. Đó là ngày cả lớp chụp ảnh kỷ yếu, đó là ngày cuối cùng chúng tôi còn có thể vui cười thoải mái bên nhau trước khi bước vào kì thi quan tọng nhất của cuộc đời - THPTQG. Bây giờ chia tay nhau rồi, mỗi đứa một nơi, muốn gặp lại cũng rất khó khăn. Chỉ mong ngày nào đó lướt qua nhau trong cuộc đời vội vã vẫn còn nhớ mặt nhau rồi gật đầu chào nhau một cái.
68 Là khi mình nhận được một lời hứa và một món quà từ một người quản lý. Nhưng tới hiện tại thì lời hứa mãi chỉ là lời hứa, món quà mãi chỉ là những dòng chữ sẽ được gửi tặng. Kỷ niệm vốn chẳng vui vẻ gì nhưng điều đó cũng đã làm mình rất vui ngay từ giây phút đầu nghe được và thấy được
23 Kỷ niệm đáng nhớ nhất ư? Có lẽ tôi không có. Thật tẻ nhạt. Cuộc sống thật tẻ nhạt. ?
47 - KN nhớ nhất là ngày 12.09.2017 gặp lại một người bạn sau 12 năm không gặp <3
74. Kỷ niệm đáng nhớ nhất của mình đó là lúc nhận được số tiền đầu tiên mình kiếm được trong đời. Tuy số tiền đó không nhiều nhưng mình luôn cảm thấy để có được nó thì không hề dễ dàng, công sức, mồ hôi, áp lực và cả khi bị người khác khi dễ.... cho nên mình nghĩ cần phải trân trọng và nắm bắt từng cơ hội đến với mình, nỗ lực hơn, chăm chỉ hơn, học hỏi nhiều hơn. Vì khi bỏ lỡ rồi thì nó sẽ không quay lại với bạn nữa!