Bình luận

Hơn 2 mươi mấy năm trên đời, chỉ có người con gái làm t khóc là mẹ, Còn Cô gái nào khác nữa , nếu có chắc cô ấy chưa xuống Trái Đất Ahuhu.
:))) Con chờ mãi cuối cùng cũng thấy bố chồng tương lai lên tiếng :))) Bố có gì giữ gìn chồng con đừng sa đoạ, mấy năm nữa còn có công danh rồi con sẽ quay về cưới anh ý ???
Câu này làm tôi ấn tượng 2. Yêu ai thì phải nói, theo đuổi hết mình, đừng bao giờ để cho phụ nữ phải mở miệng nói trước lời yêu. Đàn ông mà không chủ động được trong tình yêu thì cũng không làm nổi việc gì.
Em vẫn nhớ ngày a đi thực tập. Em đi quân sự. A gọi cho em. Em chỉ nói nhớ a thôi. Mà em chưa kịp khóc a đã khóc trước em rồi. Lại còn quay mặt đi sợ em nhìn thấy nữa. Yêu anh. Toản Văn Chu
ba kể con nghe ,cách ôg dạy ba tìm mẹ như thế nào ,và giờ ba nói với con và con sau này nói với con của con ...vâng cái này hay e sẽ ghi nó vào gia phả tìm vk của nhà mình ?
Nếu em có thể sống trên đời này mãi mãi thì em sẽ chờ anh, chờ anh 1 năm, 2 năm, 3 năm hay 10 năm cho dù là bao lâu cũng ko quan trọng. Nhưng em sẽ già, anh biết không?
Con chờ mãi người làm con khóc , con thay đổi. Nhưng cha dạy con sai rồi, sao mình phải cố níu những thứ làm mình đau. Tại sao cha không nói con sớm hơn rằng người làm mình vui chính là người mình cần nhất.
Đã từng tự mình lau nước mắt cho người đàn ông ấy (họ chẳng nhớ đâu). Nhưng rồi tôi nhận ra họ k phải dành cho tôi... Vì ngoài tôi ra, họ còn có thể khóc vì người nào khác. =]]
Ngày hôm nay sắp qua... Ngày này 5 năm trước chính là ngày mà việc đó bắt đầu, kéo theo là những kỉ niệm đáng quên đi nhưng không thể. Giá như ngày hôm đó, tớ giấu đi tờ giấy định mệnh, không tâm sự cùng đứa bạn thân của hai chúng mình những tình cảm lúc đó của tớ thì có lẽ hiện tại sẽ tốt hơn rất nhiều... Người bắt đầu là tớ, người kết thúc cũng là tớ, người sai là tớ nhưng người đau chỉ có cậu. Cảm ơn vì những tháng ngày đã đến bên tớ... Và xin lỗi vì tất cả những thứ đã làm với cậu, xin lỗi vì những lời hứa... Kỉ vật đặc biệt nhất của chúng ta, tớ làm mất rồi... Hôm nay tớ buồn lắm, ở lớp thì vẫn vui cười, nhưng đâu ai biết rằng tớ đang nhớ cậu... Chẳng biết làm gì hơn, chỉ quay sang nhìn Mai cười nhạt rồi nói "Hôm nay 4/4 đấy". Tối nay tớ chẳng biết làm gì ngoài việc ngồi đọc từng bức thư tay trước đây viết trao nhau mà nước mắt rưng rưng, buồn nên chat cùng cả đám bạn để có thể vui lên nhưng sao mình chẳng thấy vui lên chút nào, viết ra đây vài dòng tâm sự. Tự hứa với bản thân sẽ không làm bất cứ việc nào như việc ngày này 5 năm trước. Biết là cậu sẽ không đọc được vì cậu đâu có vào đây bao giờ, nhưng viết ra khiến tớ cảm thấy nhẹ lòng hơn... Cảm ơn cậu người con gái!