Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
HQV
7 tháng trước
Làm thế nào để cai sở thích mặc đồ nữ? Xin lời khuyên.
Chào các bạn, Mình 3x tuổi ở HN. Mình ko rõ giới tính mình là gì, nhưng khá chắc là có 1/2 trong đó là nam. Chuyện xa xăm thì chắc phải bắt đầu từ hồi cấp 3 dậy thì, mình cao vổng lên, giọng ồm ồm như bao ông khác. Và cũng như nhiều người, mình cũng thích phụ nữ, cũng tò mò về giới tính như bao người khác. Ngày ấy internet mới phát triển, tốc độ tải mạng nhà mình hình như có đâu đó 128bit/s, chậm rì, down được bộ phim nhật chắc hết tuần, nhưng cấm làm sao được mấy thanh niên tìm hiểu? Và cơ sự nó bắt đầu khi mình tìm thấy 1 bộ phim trong đó có cảnh trói nhau sm. Điều làm mình hứng thú ko phải là chuyện cô gái bị trói và bị "thịt" mà là bằng 1 cách nào đó, mình lại thích ở vào cái cảm giác như cô gái kia: mặc đồ nữ, bị trói lại và bị "thịt". Thôi thì thời còn trẻ, tặc lưỡi chắc mình có mấy cái ham thích viển vông. Thế rồi... đại học tới, lớn thì cũng lớn, nhà mình cũng có điều kiện. Mình cũng sống khá tiết kiệm nên cũng có tiền dư dả. Và cái nọ đá cái chai, mình quyết định... 1 quyết định thay đổi đời mình tới tận bây giờ: Đi mua đồ lót nữ. Mình thề là mình ngượng, ngượng dã man luôn khi bước vào siêu thị và mua đại quần với bra. Bra thì không vừa, mình còn chẳng hiểu size ngực nó là cái gì cơ nhưng cảm giác lần đầu thử mặc đồ nữ xong... mình ưng luôn mới chết. Từ đó, mình thay sạch đồ lót thành quần lót nữ và mặc gần như là 24/7. Nhưng mình vẫn thích phụ nữ nhé (đính chính lần thứ N). Ngoài chuyện dùng đồ lót nữ ra, mình phát hiện ra 1 thứ nữa chắc còn kỳ quái gấp mấy lần vụ mặc quần nữ. Hồi cấp 3, mình thử "quay tay" nhưng ko tài nào xuất được. Xin thề là cả hồi cấp 3 chưa ra được phát nào. Cho tới tận khi lên đại học... Mình thì cũng may mắn được ở chung cư đứng tên từ lúc lên ĐH nên ko phải sống cùng ai. Tính mình thì cũng thích sống 1 mình (cho tới tận khi gặp vợ bây giờ) nên sao cũng được. Và, cái buổi đầu tiên mà mình quay thành công vào ô trúng thưởng lại đến từ 1 tai nạn không mong muốn. Hôm ấy đi đá bóng, mình bị đau lưng, cực chẳng đã, mới qua vật lý trị liệu. Cái lão bác sỹ đặt cái máy mát xa lên mông mình trong lúc cắm điện và khi điện vào, cái cảm giác rung ấy làm mình hứng lên mới chết. Mình sau đó mua ngay 1 cái, về nhà, vận dụng hết khả năng, tự trói mình lại, sau đó... mình quay tay thành công. Từ cái hôm đó trở đi, mình luôn mặc đồ nữ ở nhà, chán thì tự trói mình lại rồi quay tay. Xong rồi thì cũng hết đại học, ra đi làm. Mình làm bên mảng phần mềm nên cũng gọi là có tí thu nhập tốt. Làm ra tiền, ko biết tiêu gì thì.... mình bắt đầu tiêu vào quần áo nữ. Đừng hiểu sai ý mình, mình chẳng rõ tại sao mình thích mặc đồ nữ và vẫn yêu phụ nữ. Nếu phụ nữ mặc đồ nam thì gọi là tomboy thì mình ko rõ đàn ông mặc đồ nữ tại sao bị gọi là biến thái. Vài năm đại học giúp mình hiểu ra câu chuyện là... người bán hàng họ chỉ quan tâm tới tiền thôi, không quan tâm bạn mua đồ cho ai đâu. Khi đi làm mình là khách hàng ruột của 1 hàng quần áo và 1 hàng giày ngoại cỡ. Mình thử đồ, mặc đồ thoải mái luôn chứ chẳng đùa. Nhưng mình vẫn chưa từng 1 lần mặc đồ nữ ra đường. Đó là cho tới lần mình gặp vợ mình bây giờ. 2 bọn mình làm cùng chỗ làm và ban đầu mình cũng chỉ coi là bạn bè bình thường... cho tới khi lại có 1 tai nạn xảy ra. Đời mình hay xảy ra mấy cái tai nạn kỳ quái lắm. Thề. Trước khi đi vào tai nạn, chắc phải mô tả 1 chút về body của mình. Mình cao m8, gầy, không có lông chân tay ngực bụng gì. Cái này chịu gien cả bố lẫn mẹ nên mình cũng không phản đối gì. Chọn được quần cho mình là cả 1 vấn đề vì chân mình dài size phải xxl nhưng bụng thì size S của nam. Tương tự, áo vai XL nhưng eo với ngực thì chỉ M. Thắt lưng là cứu cánh duy nhất của mình. Hôm ý mình đi vệ sinh xong, thắt lưng lại và đi ra thì gặp bạn ý ở ngoài. Cha nội cái thắt lưng, chọn đúng lúc ý để bung ra và quần mình rơi xuống. Chắc các thanh niên vẫn nhớ 100% quần lót tôi là quần lót nữ đúng ko? Hôm ý tôi mặc 1 cái quần lót hoa nữa nó mới hài. Bạn ý nhìn mình, trơ ra đó, mình cũng ngơ luôn, xong bả ra vỗ vai tôi lúc tôi kéo quần xong: "Quần đẹp nhỉ." Ôi má ơi xấu hổ vãi nhái ra luôn. Và cái bất ngờ là bà ý đi du học ở tây về, bảo tôi bên Pháp đầy người dị dị kiểu ý nên cũng ko sao, rồi cả chuyện người yêu cũ bên Tây của má ý cũng có sở thích make up nên thấy bình thường. Và rồi 1 năm sau thì tôi cưới mẹ ý. Má ý cũng con nhà gia giáo, khá giả, khó tính như ma nhưng được cái thật thà. Ở nhà nếu chỉ có 2 vợ chồng thì lắm hôm bà ý còn make up cho tôi nữa. Tôi thề với mấy thanh niên, má ý... còn thích đeo cái dương vật giả rồi phịch tôi cơ. Lần đầu tiên 2 người thử cái ý, tôi kiểu bị trĩ 1 tuần, sợ vãi nhái ra. Tôi đính chính là tôi không thích bị thông, tôi vẫn là đàn ông cơ mà. Cơ mà cũng vui, tôi cùng vợ, đội tóc giả, make up lên, thề nhìn giống con gái dã man, xong 2 người đi lượn, shopping. Chính bả kích thích và khuyến khích tôi mặc đồ nữ. Nhưng... chúng tôi biết với nhau thôi, gia đình thông gia 2 họ không biết, bạn bè không hay. Rồi thì 2 chơi chán rồi, 2 vợ chồng bắt đầu tính sinh con. Đây là lúc... rắc rối lại bắt đầu. Tôi và vợ hiểu rõ 1 chuyện là chơi là chơi, còn có con xong, không thể có chuyện.... nó có 2 bà mẹ được. Cơ mà bảo tôi dừng lại thì khó vô cùng, thế rồi thì cũng có bầu. Gia đình 2 bên lượn qua lại nhiều và tôi phải mặc lại quần đùi, sau gần chục năm ko mặc. Vợ tôi tới lúc này cũng chưa sinh, cũng rất hiểu tôi đang trải qua cái quái gì. Nhưng tôi đã mang việc này lên 1 level mới. Khi ra khỏi nhà tôi là đàn ông, lên xe thì tôi là phụ nữ, về nhà vẫn là nữ nhưng qua cánh cửa nhà thì là đàn ông. Vợ tôi không biết tôi đã tự tin tới mức tự mình ra đường trong đồ nữ. Trời ơi, hôm trước còn có người tới bảo: "Chị ơi, chị chỉ em đi đường được không." Thề, covid phải đeo khẩu trang, giả gái còn dễ nữa. H thì tôi tự thấy mình không dừng được. Vợ tôi thì còn 1 tháng nữa là vỡ đê. Chịu chết, ko cai được và mình cũng không muốn con gái mình sinh ra có 1 bà mẹ rưỡi. Đính chính lần cuối, tôi vẫn là đàn ông và yêu vợ tôi vô cùng, nhưng tôi nên làm gì nhỉ?