Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ute-confession
admin
4 năm trước
#KTX_CFS9178 ------------ 8/8/2018 23:12:09 "Tô bún 5k và nỗi ám ảnh lớn đối với bản
Hình mô tả cho bài confession
#KTX_CFS9178 ------------ 8/8/2018 23:12:09 "Tô bún 5k và nỗi ám ảnh lớn đối với bản thân... Câu chuyện mình sắp kể đây, đó là một sự ám ảnh lớn đối với mình.. Hôm qua , hình như là ngày đầu tiên các em sinh viên vào nhập học, mình thì chẳng quan tâm nhiều cho lắm,vì buổi tối mình đi làm đêm,sáng về tranh thủ ngủ một giấc.Tầm hơn 12h trưa thì mình tỉnh dậy, thấy đói bụng nên mình xuống luôn AH để kiếm thứ gì ăn..Hôm nay sinh viên vào nhập học <a href="https://confession.vn/10318-la-con-gai-cac-ban-nu-nen-can-than-voi-sep-cua-minh-minh-la-nu-k53-nam-nay-a-24-tuoi-cung-ra-t/" title="rất đông" alt="rất đông">rất đông</a>, nên thấy rãnh tự học tấp nập hẳn lên..Định bụng ăn cơm nhưng thấy cơm AH1 chưa mở nên ghé qua Ah2 ăn bún..Khi mình chuẩn bị lại gọi tô bún , thì thấy có một bác đã đứng tuổi đang ngồi ở bàn ăn như đang chờ đợi một điều gì đó, mình nghĩ chắc bác đưa con đi nhập học nên ghé vào ăn .Thấy vậy mình liền nói với bác : Bác ơi, bác ăn gì thì vào trong này gọi đồ ăn nè bác, chứ ở đây tự phục vụ thôi bác à.. Bác đứng dậy hơi lưỡng lự và tiến đến chỗ gọi đồ ăn..Do mình nhanh đói nên mình gọi luôn tô bún 20k để ăn cho no . Mình vừa tính tiền xong bước ra thì nghe bác ấy nói với anh đầu bếp : -Ở đây có bán bún không không cháu, bán cho bác một tô,mà bao nhiêu tiền thế cháu nhỉ ? Anh đầu bếp trả lời : - Có bác à, bác cho cháu xin 5k Lúc đó mình hơi ngạc nhiên và đứng khựng lại , liếc mắt qua thì thấy bác lấy ra một cái túi và đưa ra một ít tiền trong đó có mấy tờ 200k là tiền chẵn, với mấy tờ tiền lẻ..bác cẩn thận cất tiền chẵn <a href="https://confession.vn/khi-ban-la-xoai-tac-va-con-hoc-bach-khoa-nghe-noi-bach-khoa-nhieu-xoai/" title="lại" alt="lại">lại</a> túi , rồi lấy 5k ra đưa cho anh đầu bếp.. Lúc đó mình mới hỏi bác : - Sao bác không gọi luôn tô bún có thịt bác, ở đây bán cho sinh viên cũng rẻ mà bác. Bác quay sang với vẻ mặt khắc khổ và nói với mình : -Thôi ăn vậy cũng được cháu à. Lúc đến bàn ăn thì mình với bác ngồi chung bàn.Bác mặc một bộ đồ quần áo đã cũ, da bác ngăm đen, khuôn mặt trông rất buồn và nhiều nếp nhăn.. Mình mới hỏi bác : - Bác đưa em vào nhập học à bác, em học trường nào vậy bác ? Bác trả lời : Em nó học Bách khoa chú à, nó bảo tự đi được,nhưng tôi không yên tâm nên sớm mai hai bố con bắt xe từ Đồng Nai lên đây. Lúc đó mình nhìn trên gương mặt khắc khổ của bác , mình thấy được sự tự hào trong đôi mắt bác. Mình hỏi tiếp : Thế em đâu rồi bác ,mà bác lại ở đây một mình. Bác trả lời với mình : Nó đi ăn với bạn nó rồi chú à, tôi đi với nó sợ nó ngại với bạn nên thôi. im lặng một hồi rồi bác nói tiếp : tôi định không ăn đâu, tính dọn phòng xong cho em nó <a href="https://confession.vn/kinh-nghiem-truoc-khi-noi-tienghay-xoa-cmt-va-status/" title="rồi về" alt="rồi về">rồi về</a> luôn, mà đói quá, nên vào đây ăn. Giờ lớn tuổi rồi không làm được gì,tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó chú à, cũng muốn lo cho em nó được bằng bạn bằng bè.. Thật sự nghe chú nói xong , lúc đó cổ họng mình nghẹn cứng lại không sao mà nuốt nổi..Lúc đó mình mới hiểu tại sao chú lại gọi bán bún 5k.. Mình với bác vừa ăn vừa nói chuyện, bác kể nhiều và tự hào về con bác lắm, bác còn bảo nhà có 2 đứa , mà đứa lớn trước đây bị ốm mà do nghèo quá không có tiền đi viện nên bị teo não ăn nằm một chỗ, giờ cả nhà chỉ mong chờ vào em nó thôi. Nghe xong câu chuyện của bác mà mình thấy buồn và nặng lòng quá...và mình lại nghĩ tới bố mẹ mình. Cuộc sống là vậy mà, bố mẹ thà chịu khổ đến đâu cũng chẳng bao giờ mong muốn con cái mình chịu khổ đâu. Nhờ gặp bác mà mình đã hiểu ra được rất nhiều điều.. Không biết các bạn thì sao chứ với mình thì tô bún 5k của bác nó ám ảnh mình nhiều lắm các bạn à.." ------------- #Nắng