Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ute-confession
admin
4 năm trước
#KTX_CFS9141 ------------ 7/31/2018 17:47:41 "Xin chào admin, xin chào các bạn, các anh chị KHTN
Hình mô tả cho bài confession
#KTX_CFS9141 ------------ 7/31/2018 17:47:41 "Xin chào admin, xin chào các bạn, các anh chị KHTN và chào mọi người. Khi viết những dòng này, thì cuộc sống của tôi chỉ còn khoảng 10 năm...hay nếu có chút may mắn thì 15 năm nữa thôi. Một tuần trước bác sĩ bệnh viện Pasteur nói với tôi như vậy. Tôi dương tính với HIV. Khi cầm tờ xét nghiệm trong tay, tôi đã ngã quỵ ngay thềm chờ của bệnh viện. Tôi suy sụp hơn một tuần và hôm nay tôi viết những dòng confess này, tôi đã dần bình tĩnh lại. Tôi không mong bất kì sự cảm thông hay chia sẻ nào, bởi lẽ tôi đã quyết định sau một khoảng thời gian nữa- khi tôi sẵn sàng và đủ dũng cảm, tôi sẽ đi thật xa. Xa khỏi kiếp luân thường này, trút bỏ gánh nặng cuộc đời. Tôi chỉ mong các bạn đọc và chia sẻ nó cho những ai còn đang lạc lối, để họ không phải trở thành như tôi- một kẻ bất hiếu với cha mẹ và vô nghĩa với cuộc đời. Tôi đang là sinh viên năm nhất, đại học Khoa học Tự nhiên Tp.HCM. Tôi xin phép không tiết lộ Khoa tôi đang học tập vì tôi tin rằng một số người sẽ nhận ra tôi. Một chút về bản thân, tuy không đẹp trai kiểu sao Hàn nhưng tôi cũng có thể gọi là ưa nhìn với một chút đen, cao to khỏe mạnh. Chắc các bạn đang thắc mắc tại sao một sinh viên còn trẻ như tôi lại mắc căn bệnh thế kỉ này đúng không? Tôi chưa từng hút, chích hay dùng thử bất kì chất ma túy nào cả. Nhưng, tôi là trai bao. Nhà tôi không nghèo. Ba mẹ đều là những người thành đạt. Ngày tôi đậu đại học một trường danh giá ở thành phố như KHTN, ai cũng nghĩ rằng một thảm đỏ được trải ra trước mặt cuộc đời tôi. Nhưng ai nào ngờ, tôi đã tự chọn cánh cửa tử cho tuổi trẻ, thanh xuân và tương lai của mình. Sài Gòn những ngày đầu với tôi không như những sinh viên ở tỉnh khác, tôi không bỡ ngỡ bởi vì tôi trưởng thành và tự lập khi còn rất trẻ. Nhưng thay vì chọn như <a href="https://confession.vn/14155-minh-nen-chon-nhu-the-nao-minh-la-sinh-vien-truong-neu-ra-truong/" title="những cu" alt="những cu">những cu</a> cậu học trò chung phòng, chung lớp là chuyên cần học tập thì tôi lại chọn làm một đứa trẻ hư. Tôi chè chén, nhậu nhẹt, hút thuốc và tập tành vào những quán bar, pub ở quận 1, quận 2. Thời gian đầu, tôi còn dàn trải việc học tập, hoạt động đoàn đội, thể thao với việc ăn chơi. Nhưng dần dần rồi thì tôi bỏ dần những thứ được coi là gắn liền với đời sinh viên, để đi theo những thú vui hoan lạc. Bất kì cuộc vui nào cũng sẽ không thể nào tàn nếu như ta đủ tiền chi trả cho nó. Nhưng riêng tôi thì không đủ. Tôi bắt đầu đi kiếm tiền, và, cuộc đời tôi rẽ sang hướng cụt khi tôi chấp nhận làm nghề bán sự sung sướng cho người khác- một trai bao. Thời gian đầu, tôi tạo tài khoản Zalo, Facebook ảo để lên mạng, vào những group người lớn tìm khách. Sau đó tôi cũng vào những quán bar """"đêm đèn đen"""" để câu khách. Có bán thì có mua. Và những vị khách đầu tiên đã ngủ với tôi, đa phần là gay, số ít là những """"chị"""" xa chồng, chán chồng hay chồng bỏ, chồng chê, Tôi đã từng tự hào về nghề kiếm tiền như nước của mình. Khách hàng của tôi, họ người là trưởng phòng, người là chủ quán, giáo viên, giảng viên cũng có. Nhưng họ luôn có điểm chung là: có gia đình, giàu có và """"cô đơn"""". Người thì chở tôi đi ăn uống ở những nơi xa hoa, người thì cùng tôi đi xem phim để tâm sự về cuộc đời gò bó bởi định kiến xã hội, họ phải giấu mình bằng lớp vỏ đàn ông. Nhưng tất cả lại cùng một điểm chung: sau những cuộc gặp đều là...lên giường, và quan hệ. Tôi không phải gay, nhưng không có nghĩa là tôi không có cảm xúc với tiền. Đại gia lắm tiền luôn luôn thích những chàng trai sinh viên trẻ như tôi. Về tiền bạc ư? Tôi đã tự hào rằng chỉ với 4 ngày """" làm việc """" thì tôi đã nhận được số tiền bằng cả tháng lương của một giảng viên của trường. Có những ngày tôi nói dối với những thằng bạn cùng phòng là về quê, nhưng thực ra đó là những ngày thác loạn với khách ở Vũng Tàu, Nha Trang, Đồng Nai. Nhưng mà, bất kì thứ gì cũng phải có cái giá của nó. Nào cuộc đời cho không ai bất cứ thứ gì. Trong một lần đi khám tổng quát, tôi dương tính với HIV. Cả quãng đời còn lại <a href="https://confession.vn/11880-vi-em-tung-lam-nghe-pgphai-khong-anh-chao-moi-nguoi-minh-la-sinh-vien-neu-nam-cuoi-k56minh-muo/" title="của tôi" alt="của tôi">của tôi</a> giờ chỉ còn là chiếc đồng hồ đếm ngược. Tôi tự trói mình vào chiếc lưỡi hái của thần chết và đặt dấu chấm hết cho những khát khao của mình chỉ vì sự bồng bột, ngu dại, bị đồng tiền làm mù mắt. Tôi không còn ân hận vì tôi không còn tha thiết hay thiết khao khát hay ước mơ gì cho bản thân nữa. Nhưng tôi chỉ ân hận rằng tôi còn chưa báo hiếu được cho cha mẹ ngày nào, mà trở thành <a href="https://confession.vn/9931-co-nguoi-yeu-hoi-bi-gia-truong-thai-qua-em-va-anh-ay-yeu-nhau-uoc-hon-3-nam-anh-ay-hoc-truong-k/" title="đứa con" alt="đứa con">đứa con</a> bất hiếu...để cha mẹ đầu bạc tiễn con đầu xanh. Nếu ai còn đang lạc lối giữa những con đường ngoài kia xin hay đừng như tôi. Xin hãy nghĩ về cha mẹ, về tương lai, về những người xung quanh mình. Đừng như tôi, đừng phải quỵ ngã ngay hành lang bệnh viện, đừng phải tự giết mình bằng sự sung sướng, xa hoa tiền tài. Như tôi đã nói, khi tôi đủ can đảm, tôi sẽ tự chấm dứt cuộc đời này để không còn vướng nợ đời, không còn sân si ái ố. Con xin lỗi cha mẹ, nếu con còn có kiếp sau để làm người, con nguyện và xin trời Phật cho con được làm con của cha mẹ. Bây giờ con đã hiểu bản nhạc Trịnh mà cha hay bắt đài cho con nghe... """"Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi Để một mai tôi về làm cát bụi Ôi cát bụi mệt nhoài Mặt Trời soi một kiếp rong chơi"""" Nếu bạn/anh/chị nhận ra tôi qua những dòng tôi viết thì, cho tôi xin một ân huệ. Hãy cho tôi bình yên và sống một mình trong cô độc. Xin tạm biệt cuộc đời.""" ------------- #Nắng có vẻ như ad từng đọc