Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ktxdhqgconfessions
admin
4 năm trước
#KTX_Cfs7794 5/29/2018 3:14:01 --- "<Tâm sự đêm khuya> Tôi là một đứa con trai, hiện
Hình mô tả cho bài confession
#KTX_Cfs7794 5/29/2018 3:14:01 --- "<Tâm sự đêm khuya> Tôi là một đứa con trai, hiện đang là sinh viên của 1 trường đại học trong ĐHQG. Tôi vốn là 1 đứa ít nói, nhưng hôm nay tự nhiên lại viết ra nhiều như vậy, mong là có người đọc được suy nghĩ của tôi và sẻ chia. Mẹ tôi là 1 người phụ nữ đơn thân đã có con, sau khi chồng mất thì đi xa quê lập nghiệp. Ở đây, mẹ tôi đã gặp được ba - một người đàn ông đã có gia đình và đi buôn xa quê. Họ đã gặp nhau và chung sống với nhau như vợ chồng, và rồi tôi là kết quả của mối tình này.Tôi được sinh ra và lớn lên trong sự dạy bảo của 2 người, họ luôn yêu thương và chăm sóc tôi chu đáo. Với tôi, đó có lẽ chính là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời tôi khi có được sự yêu thương của cả ba và mẹ. Nhưng đến năm tôi lên 6, ba tôi đã đột ngột rời bỏ mẹ con chúng tôi để trở về với người phụ nữ trước đây ông từng yêu thương - vợ của ông... Đó là một ngày bình thường, ông lên xe và bắt đầu đi buôn như những chuyến đi khác. Nhưng tôi đâu biết đó là chuyến đi không ngày trở lại. Với suy nghĩ của một đứa trẻ khi đó, mỗi buổi chiều tôi đều đứng ngoài sân và mong ngóng ông trở về với tôi cùng với những gói quà trên tay. Ngày qua <a href="https://confession.vn/11721-minh-khong-phai-sinh-vien-neu-chinh-xac-minh-la-sv-truong-y-minh-gui-ben-y-ko-c-nen-xin-phep-c/" title="ngày" alt="ngày">ngày</a>, tôi vẫn đứng đó chờ ông vào mỗi buổi chiều tàn, cùng với đó là những câu hỏi ngây ngô: ""khi nào ba về hả mẹ??"", ""sao lần này ba đi lâu vậy mẹ??"", ""không biết ba về có mua quà cho con không nữa??""... Lúc đó mẹ cũng chỉ ậm ừ rồi thôi. Và như <a href="https://confession.vn/12031-e-k-hoc-neu-nhung-a-gau-nha-e-k56-neu-a-that-su-la-e-buc-xuc-lam-co-e-va-a-gau-nha-e-quen-nhau/" title="thế" alt="thế">thế</a>, tôi đã chờ ông được 14 năm rồi. Nhưng cái tôi nhìn thấy không phải là hình ảnh ông quay về mà đó là hình bóng một người phụ nữ phai tàn đi từng ngày, bà phải gồng mình lên để nuôi 2 đứa con mà bà hết mực yêu thương, là những sợi tóc bạc ngày càng xuất hiện nhiều trên mái tóc mẹ tôi... Cũng trong 14 năm đó, tôi đã lớn lên với 1 cái mác ""thằng không có cha"". Tôi ganh tị với bất kì ai được cha yêu thương, tôi luôn bỏ qua tất cả những bài viết, video liên quan đến tình cha con bởi tôi không hề muốn thấy bản thân bị tổn thương. Tôi luôn trốn tránh mọi câu hỏi liên quan đến cha của mình. Tôi đã từng hận ông rất nhiều. Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn hi vọng có 1 ngày ông sẽ trở về với mẹ con tôi và yêu thương tôi như ngày đó. Tôi cũng muốn được khoe với mọi người rằng ba của tôi tuyệt vời đến nhường nào... Đôi lúc tôi tự trách bản thân tại sao mình lại nhu mì đến vậy, một người đàn ông đã rời bỏ tôi như vậy, sao tôi vẫn tôn trọng ông như thế? Một người đàn ông vô trách nhiệm như thế, tôi phải hận ông mới đúng chứ tại sao tôi lại như vậy????? Và ngay bây giờ đây, tôi lại khóc như 1 đứa trẻ... TẠI SAO BA LẠI BỎ CON MÀ ĐI VẬY? BA ƠI?" --- #Cua