Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ktxdhqgconfessions
admin
4 năm trước
#KTX_Cfs7654 4/29/2018 23:31:40 --- "Có ai buộc mình phải trưởng thành, phải mạnh mẽ giống
Hình mô tả cho bài confession
#KTX_Cfs7654 4/29/2018 23:31:40 --- "Có ai buộc mình phải trưởng thành, phải mạnh mẽ giống tôi không nhỉ? Và có ai mang quan niệm khi làm bạn với cô đơn sẽ giúp mình chững chạc để đối đầu với những giông tố cuộc đời không? Là tôi đấy.Tôi thích chó nhưng chẳng bao giờ vuốt ve chúng trước mặt một ai đó. thích đánh <a href="https://confession.vn/12282-2-nguoi-con-gai-cung-yeu-mot-nguoi-va-roi-lai-chon-cach-cung-ra-i-ca-minh-va-chi-eu-biet-en-tr/" title="son nhưng" alt="son nhưng">son nhưng</a> chưa một lần mua son, chẳng chịu mặc váy và đôi khi còn thử cảm giác ngắm những cô gái đẹp thay vì ngắm trai như bọn bạn cùng phòng( và đương nhiên tôi chẳng có cảm xúc gì cả ). Mỗi lần xem phim hàn tôi cũng hay khóc, nhưng chẳng bao giờ thể hiện cảm xúc trước mặt lũ bạn cùng phòng. Cũng có vài lần gặp bọn biến thái nhưng thay vì chạy hay la lên trong sợ hãi, tôi lại dằn lòng và bước hiên ngang qua hắn như một vị thần và không quên ném cho hắn cặp mắt sắt lạnh , tôi còn tự nhủ nếu hắn làm gì mình thì sẽ liều mạng chứ có chết cũng không la lên...bla bla.... Và có lẽ tôi đã thành công trong việc trang bị cho mình một chiếc mặt nạ , họ bảo tôi là một thằng đàn ông -lũ bạn cấp 3,rồi bạn cùng phòng của tôi ấy!!!. Dường như tôi che giấu cảm xúc của mình quá giỏi. Tôi luôn cho rằng tình yêu chỉ khiến con người ta thêm yếu đuối và càng không tin vào hạnh phúc gia đình , nhưng tôi đủ lớn để hiểu con tim của mình, tôi sợ mình bị rung động bởi ai đó dù chỉ là một cử chỉ tốt đẹp mà họ làm, như những lần tôi được tỏ tình rồi lạnh lùng từ chối rồi quay về khóc một mình trong đêm. Bởi thế tôi không cho phép mình giao lưu hay tiếp xúc với đàn ông vì hơn ai hết, tôi hiểu bản thân mình. Tôi cũng chẳng tin vào tình bạn thân. Vì tôi nghĩ dù gì thì con người ta cũng xem lợi ích của mình là trên hết, không tin tưởng đỡ phải bất ngờ nếu bị đâm sau lưng. Có ai giống tôi không? Lần đầu tiên cảm thấy sinh ra là con gái thật vô dụng là vào năm lớp 9 hay 10 gì đó. Năm ấy, bố mẹ nghèo lắm, do không có tiền trả nợ mà họ dẫn người vào đánh bố tôi. Hôm ấy chỉ có tôi và bố. Tôi chẳng can ngăn được gì chỉ nhớ là mình không ngừng khóc và van xin họ tha cho ông. Hôm ấy bố tôi mặt mày máu me, đầu bị đập vào vách phải khâu vài mũi chắc là đau lắm! Nhưng sao ông không khóc? Và từ đấy cuộc sống không như mong đợi và chẳng thể nào trở về ngày xưa nữa. Do tiền, do nợ, do chị em tôi ăn học mà bố mẹ suốt ngày cãi nhau. Không! Là bạo lực gia đình. Ông đánh mẹ tôi nhiều lắm, nhập viện có, ngất có. Tôi thấy lòng <a href="https://confession.vn/14016-em-chang-nghi-sau-nay-minh-se-roi-vao-hoan-canh-nhu-the-nhung-ma/" title="mình" alt="mình">mình</a> khó chịu khi nghĩ về những cảnh đó nhưng trách ai nhỉ. Bởi tôi biết ông cũng chỉ là một người đàn ông chân chữ bát, dáng đi lòm khòm trong tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa. Và mẹ tôi cũng là người đàn bà của làng chài ấy. Lần thứ 2 là khi đã vào đây học. Chứng kiến nhiều vụ cướp giật, móc túi, bị đánh đập trước mặt mà tôi lại chẳng thể làm gì, cảm giác tệ lắm vì mình thật vô dụng! Rồi hôm nay, ngồi viết cfs này mới thấy <a href="https://confession.vn/11290-lai-la-chuyen-ve-ra-mat-vangcai-van-e-nay-chac-cung-nhieu-chi-em-ang-au-au-lamminh-ve-nha-ny-l/" title="mình" alt="mình">mình</a> cô đơn quá. Có lẽ mình đã sai và sai ngay từ trong tư tưởng nhưng biết làm sao đây? Tôi thà chọn cho mình con thuyền an toàn còn hơn chọn con thuyền mang nhiều thử thách. Tôi biết ngoài kia cũng sẽ có nhiều cô gái giống tôi lắm!!! Yêu tuổi 19- và không hối hận. " --- #Cua