Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ktxdhqgconfessions
admin
4 năm trước
#KTX_Cfs7489 3/31/2018 3:34:42 --- "[Áp lực] Chào, Chắc là suốt cái cuộc đời này mình
Hình mô tả cho bài confession
#KTX_Cfs7489 3/31/2018 3:34:42 --- "[Áp lực] Chào, Chắc là suốt cái cuộc đời này mình chỉ biết đến áp lực hoặc là tự giải quyết cuộc đời cho khỏi áp lực chăng. Mình sẽ kể chuyện mà mình vẫn thường hay kể vào mỗi mùa thi...áp lực thi cử đúng hơn là áp lực điểm số. không biết tự bao giờ, chắc là từ khi ng ta dùng con điểm để đo lấy giá trị con người thì mình bắt đầu bị đưa vô rọ. Trong mỗi bữa cơm, câu đầu tiên bố hỏi là ""hôm nay con được mấy điểm'. Lớn lên một tí, là những lần ""<a href="https://confession.vn/10284-vi-1-nguoi-con-gai-ma-anh-trai-thay-oi-180-o-may-hom-nay-ve-som-i-cho-giup-anh-vo-anh-hom-nay/" title="nghe nói" alt="nghe nói">nghe nói</a> hôm nay ở lớp có kiểm tra, con A thằng B nó dc X điểm, nó về khoe đó, thế con được bao nhiêu"", hoặc những câu như ""10 điểm rồi chứ"". Mỗi lần đi thi về là biết thể nào bổ cũng hỏi ""làm hết chứ, đưa tao xem cái đề coi"", rồi phán một câu xanh rờn ""trời, đề dễ thế này, tao cũng làm hết nữa"", cứ như thế không biết tự bao giờ, điểm số trở thành thước đo chuẩn mực nhất cho giá trị đạo đức con người. Vâng, tớ không nói ngoa, đó đúng là đạo đức. Điểm cao thì không bị nói gì nhưng cứ điểm thấp thì như kiểu ""mày không phải con tao"", như kiểu mình vừa gây ra chuyên gì kinh thiên động địa lắm, tội đồ của thiên hạ vậy. ĐTB và vị thứ trong lớp trở thành mục tiêu phấn đấu duy nhất của cuộc đời. Và càng về sau, cả bố và mẹ đều nhảy vô cuộc đua điểm số. Sau này mình quyết chí nói rõ tâm can thì bố lại chuyển sang áp lực theo cách khác.Nhớ năm 12 bố bảo ""mày chỉ cần lo 3 môn chính cho đi, điểm số còn lại không quan trọng đâu"", rồi đến cuối năm lại bị hỏi ""ơ thế sao môn này thế này, môn kia thế kia"", thật khổ quá mà. Lên đại học tưởng chừng thoát khổ, ai dè Tết về lại bị tra hỏi,.. Mà tính mình thì mê đủ thứ, khó tập trung mỗi chuyên môn, nhưng kiểu không bao giờ được thừa nhận nếu không có con số. Đối với bố mẹ, bảng điểm là cả bầu trời chân lý.Chỉ cần điểm thấp thì mặc nhiên ""vừa rồi mày ham chơi lắm đúng hk"" dù mình đã rất cố gắng. Thì sức người có hạng, hơn nữa còn rất nhiều yếu tố ảnh hưởng tâm lý, đi thi 10 lần thì ít nhất cũng 1 lần trạng thái không tốt, không đau bụng thì cũng đang sốt, bla bla....chứ làm sao tránh khỏi lúc nào làm bài cũng tốt được. Hơn nữa đủ thứ áp lực trên đời đều có thể ảnh hưởng đến trạng thái khi thi. Thế mà cứ mặc nhiên, làm không tốt là do lêu lỏng, dù mình đã cố gắng hết sức. Ngày <a href="https://confession.vn/team-lop-mau-giao-au/" title=" mình" alt=" mình"> mình</a> ôn thi đại học là lúc áp lực nhất, cũng mất ngủ nhiều đêm liên tiếp như hôm nay, cũng ngồi đó mà không bao giờ tập trung được, cũng bỏ học để ngồi khóc một mình như con nít. Trong trạng thái tuyệt vọng nhất thì mình quen được nhiều a/c sẵn sàng chia sẽ và lắng nghe, âu chăng cũng là cái duyên, giúp mình vượt qua cơn dông bão. Sau này họ trở thành những người bạn tri kỷ, người a người c mà mình tìm đến mỗi khi có áp lực. Những năm đầu tiên mình áp lực vì thúc ép, lâu dần mình quên luôn lý do vì sao mình áp lực, chỉ cần biết đến ngày thi hay kiểm tra là mình sẽ áp lực,.....áp lực theo thói quen. Mình tự thấy giống như chim Tinh Vệ trong truyền thuyết, cứ ngậm đá lấp đầy biển Đông đến mức quên luôn lý do ban đầu khiến chúng phải làm vậy, để rồi theo thói quen, đời đời kiếp kiếp dòng giống chim Tinh Vệ luôn phải ngậm đá thả biên khơi như một truyền thông của tổ tiên. Nhiều người trách mình tự tạo áp lực cho bản thân nhưng mình tự thây mình giống chim Tinh Vệ, tự mình áp lực mà chẳng biết vì sao luôn. Mà mình là người thích đủ thứ, mê đủ thứ, cuộc sống của mình cũng rất năng động chứ không bó buộc trong trường học, mà cứ phải bắt mình cày cho bằng được điểm cao hay chạy theo thành tích thì đúng là cực hình. Dù mình có giỏi <a href="https://confession.vn/gap-ban-be-no-hoi-nhu-nay-thi-tra-loi-sao-cho-ngau-hay-chon-song-no-lu/" title="cái" alt="cái">cái</a> gì đi chăng nữa thì trong mắt bố mẹ vẫn là điều vô bổ, ngoại trừ điểm số. Tuy chuyên ngành của mình là IT nhưng mình lại rất mê và giỏi ngoại ngữ, thiên văn, văn chương, lịch sử và nghiện công tác Đoàn. Thậm chí còn đạt được rât nhiều thành tựu nổi bật trong các lĩnh vực đó nhưng đối với bố mẹ chỉ có điểm số cao mới là chân lý, và mình thì không muốn bị ràng buộc như thế. Hôm nay mình lại mất ngủ, và 2 giờ sáng mình ngồi viết cái này, viết như một thói quen chứ cũng chả biết là có ai thực sự hiểu chăng có ai thực sự chia sẽ được hay không nữa. Nhưng chi ít thì nói ra sẽ nhẹ lòng hơn............. Nhiều người sẽ không tin nhưng mình nói thật, người thân mất mình cũng không lo như là điểm kém, bị bệnh nặng mình cũng không sợ như chuyện ngày mai phải kiểm tra. Khi những đứa bạn cấp 3 lâu ngày không nói chuyện bỗng dưng mình inbox hỏi thăm thì ắt hẳn là đang áp lưc rồi. Những khi đăng ảnh facebook hay viết status xàm xàm cũng là khi áp lực đang chồng lấn áp lực. Nói thật chứ ngoài áp lực thi cử ra chưa có thứ gì, kể cả ốm đau bệnh tật, tình cảm, gia đình,...khiến mình phải khùng khùng như vậy. Và mọi status nhảm đánh trống lảng về việc khác chung quy đều do áp lực thi cử mà ra Bên cạnh việc học tập, có những người rất giỏi ca hát, nhảy múa, đàn sáo,thể thao...họ đam mê và sống hết mình với nó. Tuy không thu lại điểm số cao từ những điều đó nhưng rõ ràng là họ giỏi và họ xứng đáng được tuyên dương cho những nổ lực tập luyện hằng ngày chứ? Muốn viết nhiều và viết cho hay lắm mà sao tuột cảm xúc quá nên chắc đành tạm dừng tại đây để tiếp tục vắt tay lên trán mà nghĩ chuyện đời, haizz" --- #LK