Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ktxdhqgconfessions
admin
4 năm trước
#KTX_Cfs7452 3/27/2018 18:25:41 --- "??Gửi em, con phố Đường Bùi Viện?? ????⛈️⛈️??☔☔ ??⛈⛈️?☔ 5 năm
Hình mô tả cho bài confession
#KTX_Cfs7452 3/27/2018 18:25:41 --- "??Gửi em, con phố Đường Bùi Viện?? ????⛈️⛈️??☔☔ ??⛈⛈️?☔ 5 năm rồi đấy, với bao người thì đây con số cũng không quá dài, nhưng cũng không quá ngắn để đo độ bền của một mối quan hệ nào đó. Kể từ ngày đó, khi mọi thứ cứ thế lẳng lặng rồi chấm dứt vô tình, hoặc có thể là chưa đủ chín mùi hoặc là mình chưa đủ lớn để dìu dắt, vững chải, bước cùng nhau như người ta. Dù bất cứ lý do gì thì đó vẫn mãi là một câu chuyện đẹp. Mỗi người trong cuộc đời này, trước là đã và được gặp nhau vì chữ Duyên phải không nào? Ai chà, nhắc lại cái thời cuối năm ba hồi đại học anh lại nhớ thật đấy. Hồi đó, cũng đã biết diện quần jean, áo sơ mi này nọ ra dáng chút rồi. Lẳng lặng, mua một đống bánh tráng bịt, rau răm, cả mấy chai nước ngọt nhét gọn vào ba lô. Mà cũng sẵn đó, mới làm nguyên quả đầu sole đinh cụt cụt, hành quân chỉ nhiêu đó thứ mà đi xe buýt về trung tâm Sài Gòn. Chỉ là có một cuộc hẹn thôi, một sự khởi đầu cho cái gì đó mới hơn, tiến xa hơn một chút như cách mà hồi đó mình vẫn hay nghĩ. Lù khù tới nơi, em nói: -Anh D! Em nè, trời ơi, hớt tóc rồi à, nhìn cứ thế nào ấy nhỉ, cứ trọc trọc dễ thương ra ? Tôi cứ thế mà đáp: -Sao, đẹp không, quả đầu cùng quả mặt bụ bẫm dễ thương thế này hạ gục bao người đấy. ??? Em khẩy cười và nói: -Thôi, được rồi, mới khen được một tí. Mà anh đi có mệt không, em con bạn nó chở ra đó, khỏe, hì hì. Tôi với em cùng nhau qua đường, vì trước giờ ở làng đại học ít xe nên chẳng sợ. Lên trung tâm này xe cộ ớn quá. Tôi kêu em dắt tôi qua đường dùm. Dù thấy sai quá sai nhưng kệ, có sao đâu nào? Tôi nghĩ thầm trong bụng. ? Tấp vô một sảnh công viên, tôi với em ngồi lại. Bày cái mớ tráng trộn tôi na từ làng đại học lên. Cả hai đứa ngồi ăn, cay hít hà muốn đổ nước mắt mà vui lắm. Chúng mình nói chuyện có lẽ khá nhiều em nhỉ. Biết luôn cả sở thích của nhau, biệt danh, ước mơ của <a href="https://confession.vn/13237-bi-chia-tay-vi-qua-cao-minh-la-k53-minh-vua-bi-chia-tay-vi-minh/" title="nhau" alt="nhau">nhau</a>, thậm chí anh còn kể với em tên con anh sẽ đặt như thế nào? Ý nghĩa ra sao? Hồi đó, say mê quá, mà cũng chả biết sao mình lại can đảm có thể nói cả những chuyện như thế này. Đúng là không có một chút ngại ngùng nào cả. Cơn mưa chiều ập tới, tôi và em càng trú sát vào nhau hơn trong sảnh công viên khi bao người cũng đang núp. Mưa chiều, trắng trời làm những câu chuyện đời mà hai đứa kể như đệm thêm một bản thanh âm nhân duyên nào đó. Tạnh mưa, tôi với em lại tiếp tục hành quân di cư qua chỗ khác. Lần này là đúng thực là phải lo cho cái bao tử trước đã. Ăn tráng trộn chiều giờ là thấy chả ổn chút nào. Tấp vô hẻm con đường Bùi Viện, tôi dẫn em ghé qua một quán bún bò bình dân ven đường, cùng mái che nhỏ sau mưa còn đọng vài giọt nước. Cô ơi, cho con hai tô bún bò nha! Hai tô bỏ ớt hết nha cô- Tôi nhanh miệng gọi cô chủ quán. Cô đem ra một tô trước. Tôi đẩy tô đó cho em ăn trước. Em đẩy lại rồi nói: -Thôi, anh ăn trước đi, đi xa và mệt hơn em mà, để em ăn sau cho. Tôi khẽ cười rồi cuối đầu ăn tô bún. Biết ngay là con bé này nó cố tình để ăn trước là có vấn đề mà. Nghĩ sao, lấy tay sờ nhẹ lên đầu mình rồi ghẹo: -Con chó con của chị, ăn ngoan nha, chị thương ??? Cạn lời với con nhỏ này- Trong lòng tui nghĩ vậy. Tôi chợt nói: Hả, nay gan góc lắm rồi đó, tin tui cắn không hả? Em khẽ cười kiểu khoái chí. Tôi bức quá chụp tay em lại và giả vờ cắn. Em hốt hoảng hét lên: Thôi, ăn đi, em giỡn. Gì mà đanh đá thấy sợ. Cả hai nhìn nhau cười rồi cứ thế mà ăn no nê. Ăn xong, mà phải đính chính là mấy cuốc qua đường em đều dẫn tôi qua hết. Chưa bao giờ cảm thấy yên tâm giữa dòng đời xô ngược thế này. Hehe. Đường Sài Gòn càng về chiều lại càng đông, chúng tôi vừa đi dạo qua các ngã đường rồi tâm sự những câu chuyện nhỏ. Có lẽ, với người khác, đây là điều bình thường, nhưng với tôi, đó là cả một ký ức đẹp do mối nhân duyên tạo nên. Đi đâu, về đâu, mấy lần qua con phố Bùi Viện này, anh nhớ lại câu chuyện cũ ấy mà hình bóng cũ nay đã không còn. Sẽ không bao giờ có một cô bé như em qua con phố này lần nữa. Tôi viết ở đây để nhớ em thêm nhiều lần nữa. Không phải để tự dằn vặt mình mà là vui rằng mình đã có một ký ức, kỷ niệm, mối nhân duyên và một mối quan hệ không tên chưa đủ lớn. Nó nhỏ, mỏng manh, nó chưa đủ lớn nhưng lại rất đẹp. Nó đẹp tới mức, 5 năm mang bên mình, anh chưa bao giờ quên xíu nào từng hình ảnh, cử <a href="https://confession.vn/12089-bay-e-lay-chong-co-ai-nhu-minhminh-voi-chong-yeu-nhau-en-luc-ra-truong-2-nam-la-6-nam-roi-het/" title="chỉ" alt="chỉ">chỉ</a>, lời nói trong buổi chiều hôm ấy. Với anh như vậy là ân huệ cực lớn từ mối nhân duyên ban tặng. Ít ra, có cái để gói gọn trong tim mình, thỉnh thoảng có thể tự lấy ra, đọc và nhớ em nhỉ. Anh chỉ nói vậy thôi. À, mà anh cuồng Tâm thật <a href="https://confession.vn/sinh-oi-a-_______________-vangxamcomic/" title="nhưng" alt="nhưng">nhưng</a> bài hát ưa thích của em anh vẫn thuộc và vẫn nghe thường đấy. Nhớ hông, bản “Ký ức ngọt ngào” huyền thoại này. Nó cứ thế nào ấy, thú vị em nhỉ. Thôi thì hạnh phúc với thanh xuân của mình em nhé- Cô bé Đường Bùi Viện. SG 19/3/2013-19/3/2018 8^ � �)�XNj� P/s: Mình là SV làng, ra trường 4 năm rồi, có một chút gì đó gửi lên mong Ad duyệt nha, hi." --- #Cua