Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ktxdhqgconfessions
admin
4 năm trước
#KTX_Cfs7277 3/8/2018 2:06:41 --- "Khi anh viết nên những dòng tâm sự này, thì em
Hình mô tả cho bài confession
#KTX_Cfs7277 3/8/2018 2:06:41 --- "Khi anh viết nên những dòng tâm sự này, thì em đã là của người khác rồi. Sài Gòn, ngày nọ tháng kia... Gửi em, người con gái anh yêu nhất. 6 ngày nữa cho tới Valentine trắng, là ngày tròn 1 năm anh và em không còn là của nhau nữa, mà chắc em cũng chả quan tâm đâu. Có lẽ câu chuyện tình yêu của đôi ta là câu chuyện buồn cười nhất em nhỉ? Hôm nay anh muốn kể một câu chuyện, không phải để than vãn, mà đơn thuần chỉ là một chương hồi ký về cuộc đời của mình. Câu chuyện tình yêu của tôi: Mối tình đầu là mối tình khó phai nhất Có lẽ tiêu đề cũng cũ rồi, nhưng thôi vì nó hay nên thôi cứ dùng. Có lẽ em còn nhớ, lần đầu anh và em gặp nhau là dịp sau tết năm đó, tại BXMĐ anh đã gặp em trên cùng tuyến xe bus trở về làng đại học, anh vẫn nhớ như in lúc em bước lên xe, em đã lọt <a href="https://confession.vn/13334-2017-cua-cac-may-the-nao-2017-cua-t-toi-te-thuc-su-t-ra-truong-r/" title="vào ánh" alt="vào ánh">vào ánh</a> mắt anh như thế nào. Một cô gái nhỏ nhắn tóc xõa ngang vai bước lên xe bus và ngồi ngay bên cạnh anh. Em không biết lúc đó tim anh đập nhanh như thế nào đâu. Một thằng học CNTT như anh suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào code chắc có lẽ đó là lần đầu anh ngồi gần một người con gái xinh đẹp như vậy. Có lẽ hơi vô duyên nhưng anh có ""lỡ"" đánh mắt xuống phía dưới và nhìn thấy thẻ sinh viên USSH của em, vậy là anh biết ngay em là sinh viên hàng xóm. Chắc đi cả đêm em cũng mệt rồi, nên xe bus chạy chưa được 15p em đã gật gù trong cơn buồn ngủ, rồi tự dưng ngả vào vai anh. Anh có thể miêu tả tim anh lúc đó như thế này: ""THỊCHTHỊCHTHỊCHTHỊCHTHỊCHTHỊCHTHỊCHTHỊCHTHỊCHTHỊCHTHỊCH"". Đấy, như thế đấy. Nghe có vẻ giống ngôn tình nhưng anh khẳng định là không vì xương sọ em tì vào bả vai anh đau lắm luôn í. Cơ mà trăm nghe không bằng một thấy, thăm thấy cũng không bằng một trải nên cố cắn răng chịu đựng... Còn đoạn sau thì lãng nhách, mọi người tự suy luận cũng hiểu :]] Lần thứ 2 anh và em gặp nhau, trên con đường tình yêu của UIT và USSH, có lẽ em còn nhớ, tại con đường đó anh có làm rơi thẻ SV, nhưng do có việc gấp quá nên anh chạy mất tích, em nhặt được thẻ sinh viên của anh mà còn cố chạy bộ đuổi theo cái xe máy gọi anh lại thì anh phục em thật đấy cô gái ạ. Cơ mà anh chạy nhanh quá nên chả biết gì cả, thằng bạn anh đi sau nói anh mới biết đó. Cơ mà anh không nghĩ người đó là em, cho tới lúc anh gặp lại em lần thứ 3 ở KTX ĐHQG. Thằng bạn anh nó thích trêu anh, nên nó không lấy thẻ SV của anh mà nó để em tự đi trả, sau khi anh biết đã cho nó một trận nhừ tử rồi em yên tâm. Thật không thể ngờ được là em lại tìm tới được tòa nhà của anh để trả thẻ. Rồi anh mới biết đó là em, thiên thần ngủ gật trên xe bus. Anh và em nói chuyện với nhau từ đó, anh tỏ tình, và em cũng đồng ý sau hơn 3 tháng nỗ lực không ngừng chém gió của anh. Và câu chuyện tình chính thức bắt đầu. Em còn nhớ cái hồ đá mà em vẫn dọa hay xô anh xuống nếu anh dám nói dối em không? Chắc là câu cửa miệng của em luôn rồi, cứ mỗi lần em không tin là lại lôi cái hồ đá ra dọa anh. Dân CNTT mà, dễ bắt nạt <a href="https://confession.vn/viet-1-cau-gui-nguoi-ma-ban-thuong-i-_____-1-ung-tin-em-manh-me-gio-em/" title="lắm các" alt="lắm các">lắm các</a> bạn à, suốt ngày code chứ biết gì đâu, nên dễ tin người lắm. Em còn nhớ con đường anh và em vẫn thường dạo quanh, từ KTX khu A tới trường Quốc phòng, rồi tới khu B, rồi lại về IU không? Con đường nay dài thật đó em, hình như 1 năm không đi nó dài ra thì phải. Nhớ ngày cùng em trò chuyện trên chiếc xe ghẻ của anh thì con đường này ngắn thật, cơ mà hôm nay đi lại thì nó dài quá, trải dài như vô tận vậy. Chắc có lẽ, thiếu đi một người nên chuyến hành trình chậm hơn với nhiều thứ phải suy nghĩ. Cơ mà đám tang nào cũng có người chết và cuộc vui nào cũng có hồi kết. Cũng là cái sai lầm chết người của dân CNTT, mình đã mắc lỗi một lần và mong anh em học CNTT đừng phạm phải lỗi lầm này. Đó là chạy deadline những ngày cuối năm mà quên mất mình đang có những gì. Đó cũng là điều anh hối hận nhất trong cuộc đời sinh viên của mình. Ngày hôm đó, deadline đã cận kề, anh chỉ biết tự nhốt mình trong phòng code, bỏ qua tất cả mọi thứ xung quanh, kể cả việc ăn uống. Em lo lắng cho anh nên ngày nào cũng mang cơm đến cho anh, lo lắng và luôn nhắc anh đi ngủ sớm. Cơ mà code còn chưa xong, bug còn chưa fix thì tâm trạng đâu mà ăn, thời gian đâu mà ngủ? Những ngày tháng deadline như con quái vật trong cơn đói đang nhai nuốt từng chút, từng chút thời gian một của anh. Nên ngày em bị cảm, em vì không muốn anh lo lắng nên cũng im lặng không nói. Khi em té xe, em cũng giấu không kể anh. Lúc em cô đơn, cũng chả dám nhắn tin cho anh. Mà cũng vì thế mà có thằng chớp lấy cơ hội cướp lấy em. Em có lẽ là người con gái tốt nhất đối với anh, và cũng là người đầu tiên yêu anh nhiều như vậy. Nhưng anh quá ngu ngốc, kể cả khi em đã nói với anh là có người đang tán em như vậy, anh cũng dửng dưng như chuyện đời. Và điều ngu ngốc nhất anh làm là vẫn tiếp tục bỏ rơi em như thế. Em có lẽ là người con gái trìu mến nhất đối với anh, vì khi anh tiếp tục như vậy em vẫn send tin nhắn thoại em hát cho anh nghe. Nhưng anh quá ngu ngốc, và chỉ ""seen"" nó rồi để nghe sau. Em có lẽ là người con gái hận thù anh nhất, vì anh đã làm tan vỡ trái tim em không biết bao nhiêu lần. Điều đúng đắn em làm, là bỏ anh để tìm cho mình một hạnh phúc mới. Vì anh không xứng đáng để nhận lấy tình yêu của em. Và câu chuyện tình cứ thế im lặng, và kết thúc sau gần 2 năm, không nói cũng đủ để hiểu. Hôm nay ngẫu hứng ôn lại chuyện xưa, buồn buồn nhấc bút làm thơ, mong mọi người đừng chê cười. Xuân sắc năm xưa nay đâu thấy Nụ cười tỏa nắng từng nơi đây Tiếc thay lòng người sao lạnh thế Phong lưu biển tình hóa trời mây. Cái tên năm xưa từng hay gọi Nay đã không còn ở quanh tôi Đành rằng mọi thứ đã đi mất Chỉ <a href="https://confession.vn/10800-co-ban-nu-nao-ma-kieu-ghen-en-muc-nhu-nay-ko-minh-k53-ra-truong-ot-1-nen-cung-i-lam-c-2-nam-ro/" title=" còn" alt=" còn"> còn</a> lạnh lẽo và đơn côi. Văn phong lủng củng." --- #Cua