Bình luận

Biết lỗi lầm của bản thân thế rồi còn không biết cố gắng, lên đây than thở để được gì? Thương hại? Thương hại giúp gì được cho bạn không?
học kỳ 1 năm nhất tao củng như mày. học rớt môn thê thảm. trung bình 3.08 vô cùng bế tắt. t củng có mỗi mình mẹ t. t hiểu cảm giác đó. và r t đi làm thêm. dù kỳ sau t rớt 2 môn. nhưng t biết quí trọng thời gian tiền bạc hơn, mỗi ngày 1 chút. và rồi t cố gắng. lếch từ từ lên. giờ còn nợ duy nhất 1 môn và trung bình đã lên 6 chấm. nhưng nói thật. chẳng cần m nghĩ cho m. m cứ nghĩ mẹ m mong mỏi m. ko cần m học phải giỏi. cứ qua môn cho mẹ m an lòng cái đi r hãy điểm cao. đừng nghĩ mình ngu. cứ nghĩ mình làm được. 1 kỳ m lên 1 tí 1 tí. dù trể dù muộn. nhưng m đừng bỏ cuộc phút cuối cùng. rồi m sẽ gặp may mắn. than vãn làm gì. t củng từng giống m. t củng đã từng ngồi 1 mình nghĩ về cuộc đời mình sao bế tắc quá v, xem clip lời xin lỗi của 1 sinh viên hư rồi t nghĩ tới mẹ mà t khóc. khóc rất nhiều. nhưng đó là 1 sai lầm, 1 bước ngoặc của m. đừng làm cho người thân mất niềm tin vào mình. vô cùng khó chịu. thằng con trai đéo nào ko sai lầm. quan trọng là m u mê hay sáng suốt. đó là lời tâm sự của t. thay đổi là ở m. viết lên đây r mà ko nghe lời ng khác khuyên thì đừng nên viết. cố lên. còn nhiều cái vui cái tốt phía trước chờ m đạt được. thử m thích 1 cái gì đó đi. r phấn đấu đạt được. m sẽ có cảm hứng. dù có lâu. nhưng lúc đạt được m sẽ rất hạnh phúc và cố gắng hơn nữa. t ko mong m thành công vào lúc này. chỉ chúc m thoát khỏi hoàn cảnh này để m sớm tốt hơn rồi những chuyện tốt đẹp phía sau sẽ làm m cố gắng hơn
mới hơn 20 tuổi, 1 chút vấp ngả không dám đối mặt, trên đời này có đầy người như vậy, ai cũng suy nghỉ như thớt thì trại hòm sống no đủ rồi. Suy nghỉ mở 1 chút đi bạn. ps: 1 người có kinh nghiệm chia sẽ :)
Chào đệ Nghe đệ tâm sự thì hết thuốc thật, hết né tránh đc rồi. Bỏ BK và đi đâu đó lấy lại tinh thần, uhm thì mẹ đệ sẽ rất buồn, nhưng trong lúc yếu đuối này sẽ yêu thương đệ hơn đó. Rồi sau đó đệ hãy tìm kiếm đam mê thực sự của mình. Đệ chưa lao sâu vào cuộc chơi thì có thể rút, ta đây sống với nghề rồi nhiều lúc muốn nhảy nhót nhưng lại tiếc: thanh xuân, công sức.... Còn đệ 21 tuổi còn quá trẻ để viết lại cuộc đời mình. Hi vọng đệ còn chút tỉnh táo và bản lĩnh để ko sai lẩm thên nữa. Ta K10 thân chào!
Mới chút vấp ngã mà đã nghĩ đến cái chết thì ko đáng mặt con trai chút nào bạn ạ. Nếu thấy có lỗi thì bạn phải biết khắc phục chứ đừng đem mạng sống của mình ra đùa giỡn vậy, bạn chết thì ok5, xã hội, bạn bè, 500 ae MXH ko quan tâm đâu. Nhưng còn gia đình bạn thì sao? Bạn có nghĩ đến họ ko? B hãy xem mấy ct như vượt lên chính mình có nhiều hs nghèo, khuyết tật, mắc bệnh hiểm nghèo ng ta còn lạc quan hơn b cả trăm lần. Hãy đi đâu đó và suy nghĩ tỉnh táo hơn. Chúc b thành công. =))
Chào em, chị vừa mới ra trường, thật ra thì chưa ra trường. Chị chỉ muốn chia sẻ nhỏ với em một vài điều thế này. Để ít ra em thấy bản thân mình may mắn hơn nhiều người em nhé, mình có cơ hội thì phải nắm bắt. 2013 Chị thi vào đh luật nhưng thiếu 0,5 điểm, chị quyết định học nhân văn với một tâm trạng nặng nề, vừa học một ngành mình không thích, vừa ôn thi lại, thời điểm đó chị thấy bế tắc và nhiều lúc chỉ muốn nghĩ quẫn chứ chẳng làm được gì nên hồn.Học kỳ 2 năm nhất, chị quyết định bảo lưu giấu không cho gia đình biết, nhưng cuối cùng chị vẫn bị thiếu điểm,. Thời điểm đó, cái bế tắc nó như ngấm hẳn vào trong suy nghĩ chị, suy sụp nhiều thứ, chị lại là đứa ít nói, ngại giao tiếp, ít giao lưu với bạn bè, cuộc sống quanh quẩn cái nhà trọ, lên mạng, ôn thi, chỉ vậy thôi,. Tự bản thân bó hẹp và tù túng cuôc sống của mình. Trong giai đoạn đó, chị còn bị thất tình, vừa khóc vì thi rớt lần 2, vừa khóc vì bị người yêu đá. Mọi cảm xúc đầu đời, thất bại, khóc không để đâu cho hết, lại lỡ dỡ một kỳ học của nhân văn, lúc đó chị chỉ muốn chết hẳn cho xong. Nhưng cuối cùng, chỉ cũng vượt qua và trở nên mạnh mẽ hơn. Chị vẫn tiếp tục ôn thi lần 3, nhưng vẫn trở thành sv năm 2 nhé, ở thời điểm đó, môn học chồng chất, chị nợ môn cũng rất nhiều, có những môn bị trùng lịch chị bỏ hẳn cả thi, vì không hứng thú nên chỉ đã để rớt rất nhiều, mặc dù biết bản thân có thể vượt qua được, nhưng vẫn không muốn học, kết quả học tập của chị có thể gọi là béc. Nhưng chị khồng quan tâm nhiều đến điều đó, từ một người sống với 4 bức tường, ít bạn bè, ít bày tỏ cảm xúc, ra đường không dám đi vì sợ xe, chị bắt đầu đi làm gia sư, phát tờ rơi, phục vụ, làm quán cơm, bán quần áo, giày dép,.. chị làm rất nhiều việc, có những hôm đi về trời mưa, vừa đi vừa khóc, tối ăn vội miếng bánh lót dạ. Nhiều khi nằm chị nghĩ mình đi học đại học để làm gì, mình thi lại đại học để làm gì. Năm 3,chị quyết định thi lại đh một lần nữa, lần này chị đậu nhé, nhưng chị quyết định không học, và theo đuổi việc học hiện tại, với chị không có gì là quá muốn, khi chị nhìn bảng điểm của mình, chị thấy hổ thẹn nhiều nhất với ba mẹ, hồi thi đại học hừng hừng khí thế rằng con sẽ học giỏi, học chăm, rồi sau hơn 2 năm, thực tế chị có được khác xa so với mình nghĩ. Năm 3, chị cố gắng học lại những lổ hổng mình đã bỏ xót, chị bắt đầu đi chạy dự án, làm sale chứng khoán, rồi làm nhân viên tuyển dụng của một công ty. Chị nói nhiều hơn, tiếp xúc nhiều hơn. Không biết số chị có duyên với nhiều người hay sao, nhưng khi đi làm dự án, chị được rất nhiều người dân yêu mến, thậm chí nhận chị làm con nuôi, có người cho chị ăn rồi tặng quà cho chị,từ đó chị thấy hóa ra có những con đường ban đầu mình không muốn đi, nhưng đi rồi thì thấy vẫn ổn và khá thú vị. Hiện tại, chị đã đi làm, nhưng còn chưa xét tốt nghiệp được, vì đang chờ kết quả thi tiếng anh. em biết đấy, với một người kết quả học tập rất thấp, bảo lưu một kỳ như chị, ra trường đúng hạn cũng là một sự nỗ lực và cố gắng rất nhiều, từ một người thiếu tự tin, trầm cảm, chị trở thành một người năng động hơn, nói nhiều hơn , không ngại tiếp xúc với bất cứ ai, chị không còn sợ xe nữa, không còn phải tóm lấy bất cứ áo của một ai để qua đường, chị không còn suy nghĩ tiêu cực về cuộc sống của mình, về những gì mình chưa đạt được. Nguyên một chặng đường 4 năm của mình, động lực khiến chị trụ vững là ba mẹ chị, chị không muốn ba mẹ buồn, chị càng không muốn ba mẹ khóc, càng không muốn bất cứ việc mình làm khiến ba mẹ chị cảm thấy tổn thương hay xấu hổi. Bây giờ chị đi làm, chị buôn bán, có lẽ với 1 sv mới ra trường, thì tiền chị kiếm được có thể gọi là kha khá em ạ, chị nhiều khi thấy tự hào về chị lắm. Nên hiện tại, em rớt nhiều môn, em không tiền, em bế tắc, tắt game rồi đứng lên, rồi làm lại, hỏng chỗ nào sữa chỗ đó, sai chỗ nào thì chỉnh lại. Rồi một ngày em sẽ nhận thấy, có những cô gái không chê em nghèo, nhưng sẽ chê em nếu em không có chí, không biết vươn lên. Mẹ em không thể sống với em cả đời. Nếu đã phụ thuộc mẹ mình, thì em phải sử dụng đồng tiền cho xứng đáng với mồ hôi mẹ em đổ ra. Thân ái!