Bình luận

cho nó 1 năm chơi thoải mái đi, nói nó nếu sau 1 năm mày tự kiếm tiền được lo cho bản thân mày thì mày được quyền chơi, còn không thì phải nghe lời tao lo mà học, càng cấm nó càng làm thôi, tuỳ đứa nó nhận ra được giới hạn của nó à, chúc bạn may mắn #Arod
Nghĩ lại e bạn cũng khá giống tui khi xưa, trước đó có chơi các game, nhưng không nghiện, mãi đến cuối năm lớp 8, mới bắt đầu chơi võ lâm, và nghiện từ đấy. Một lần tui bỏ e gái tui đi chơi game, ba đang nằm bệnh viện tỉnh, mẹ về nhà thăm anh em tui, còn mang đồ ăn về. Vì nhiều ngày liền chỉ có 2 anh em ở nhà, tui đi chơi game về và thấy mẹ tui ở nhà, mẹ tui biết tui đi chơi game - và đó là lần đầu tiên tui thấy mẹ tui khóc vì tui, khóc nức nở luôn. Vì tui đã bỏ e tui đi chơi game. Rồi đến năm 11, tui bị lưu bang, mẹ tui như hoảng loạn vậy, còn lên gặp thầy hiệu trưởng để xin nữa. Đó là lần thứ 2 tui thấy mẹ tui khóc vì tui. Và rồi tui nhận ra mục tiêu để sống, biết được giá trị của con người. Có thể lần đầu mẹ tui khóc vì tui, tui không thể thay đổi ngay, nhưng nó đã ăn sâu vào tâm trí tui cho đến bây giờ và sâu nữa. Vậy đấy, bây giờ bạn có khuyên em bạn thế nào thì cũng vậy thôi. Nó chỉ có thể thay đổi khi nó tự thay đổi. Bạn hãy giúp nó tìm ra giá trị của chính nó, cho nó mục tiêu để sống. Đừng bỏ nó, vì nếu bạn bỏ nó, thì nó sẽ giống nhiều người, đến khi chết cũng không tìm ra được lý do mình sống để làm gì. Còn bây giờ, bạn không ép nó thay đổi được đâu, chưa đến tuổi để thay đổi. Thế giới có 2 loại người, 1 loại nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ từ bé. Loại còn lại thì có nói thế nào cũng không chịu nằm yên. Dù là loại nào, thì chỉ khí người ta tìm ra giá trị của bản thân, mục tiêu của mình, thì mới mong có sự vượt bậc. Nhiều người là con ngoan hiền từ bé, nhưng cũng không biết lý do đi học đh để làm gì đâu - cha mẹ sắp đặt thôi............
-t thì cũng nghiện game chế ạ! -lớp 8 trở ra là biết móc tiền phụ huynh đi chơi r. -đầu tiên là tuần hết 30k 40k sau thì ngày 10k sau nữa thì rảnh là quất. Đấy là -lịch sử của t, còn giờ cũng năm 3 r. -nói ra vậy để cho chế biết t là "đứa em" của chế đấy! -giờ nghĩ lại thì công nhận thấy lúc đấy t ngang, nghiện, ngu! -Nhưng mà vấn đề nằm ở đâu? -Chế có biết ngoài game ra em chế thích cái gì k? (vd như gái, bida, đá banh...) -em chế học hành ở mức nào đã tới mức cần lên án chưa? -em chế lớp 10 r, 1 ngày xin 2 tiếng chơi game có nhiều k? bằng thời gian chế lướt f.b chưa? -cái tuổi mà lớp 10 11 ấy là hay có thù với nam phụ huynh lắm...(kinh nghiệm bản thân) -cơ mà vì sao hồi đấy t lại k cự phụ huynh bao giờ là vì phụ huynh k cấm t chơi game (thấy cũng lạ...) biết nhưng k bao giờ cấm. -thật ra là bây giờ cũng trách phụ huynh là sao hồi đấy k cấm chơi game rồi cho đi học mấy cái linh tinh như võ vẽ nghệ... các kiểu đê, để giờ k có nghề tán gái luôn.... =>kết luận: Lỗi có phải của mình em chế k? sự quan tâm của gia đình đã đủ và đúng cách chưa (em chế như là quý tử, nuông từ bé hả), Xem game nó chơi là game gì? tác hại như thế nào tới em chế? nếu đấy là thể loại MOBA thì nó cũng là thể thao thôi, thử cho em chế 2 3 tiếng như em muốn cùng 1 vài điều kiện xem sao? đừng làm chị thử làm bạn (mình cũng có bà chị xì-trum). -đấy là những gì mình đã từng trải qua chia sẻ với bạn. Mong em bạn sẽ thành người con như gia đình bạn muốn! ????