Bình luận

Hóa ra, tiếc nuối lớn nhất trên đời này không phải là không đến được với nhau, cũng không phải là không thể bên nhau trọn đời trọn kiếp, mà là bỏ lỡ nhau khi ngỡ như đã ở gần trong gang tấc.
Cái quan trọng mất đi là niềm tin... éo bít bh mới có đc khái niệm rung động hay tin tưởng thêm bất kì 1 ai nữa; vẫn biết là ng đến sau là thiệt thòi nhưng jo chả đủ dũng khí để đón nhận thêm lần nào nữa.. nghịch duyên ?


Yêu đương cdg. Khi t đang phải hk sinh sml thì cm ngồi đây mà xàm xí với nhau ??? Vòng tuần hoàn lớn có máu đỏ tươi đi từ tâm thất trái theo động mạch chủ đến các cơ quan, các mô, tế bào để cung cấp oxi, các chất dinh dưỡng. Nhận cacbon, chất bã. Mái chuyển thành đỏ sẫm theo tĩnh mạch chủ về tâm nhĩ phải ( t đang tranh thủ ôn lại bài thôi ). Đời buồn. T vẫn ế. T muốn có ny ???
Chia tay không hề đáng sợ nếu để cho cả hai có cuộc sống tốt đẹp hơn. Chỉ duy nhất biệt ly mới khiến mọi chuyện hóa đau thương. Người ta không thể hận, không thể giận, không thể yêu, không thể ôm một người đã mất. Trống trải đến đau lòng...
Vốn là duyên phận. Đến hay đi đều là do duyên. Bỏ lỡ nhau cũng thế, có thể là cả đời không gặp nhưng cũng làm người ta nhớ nhung một đời, đây là phận. Có duyên thì sẽ chung đường, còn đã định sẵn là kh thể đến với nhau thì thôi, bỏ lỡ thì bỏ lỡ, dù sao cũng kh thể thuộc về mh
Ấy vậy mà nhiều ng vẫn sân si so bì đúng sai sau mỗi mqh đẹp đẽ ấy. Để những kỉ niệm, tcam đẹp nhất bị lu mờ..... khi đã chẳng thuộc về nhau . Chi ít nên để lại chút nghĩa cao thượng cuối cùng. Sau có gặp lại vẫn mìn cười cho csong của nhau.:))( cười đểu nhé hihi)
Điều khốn nạn nhất trong cuộc đời là không phải không có ai để yêu. Mà có người đến với ta và khiến phần còn lại của cả thế giới trở nên dư thừa. Rồi người đó ra đi bỏ lại ta với một thế giới mà ta chẳng thiết tha tìm hiểu gì thêm nữa.!
Bản thân t k nghĩ vậy. Kỉ niệm lại càng đáng trân trọng hơn!! Khi chúng ta kết thúc một mối quan hệ, không có thứ gì làm cho ta hối tiếc hết. Chỉ tiếc là anh và em, chúng ta đã từng lệh nhịp, chỉ tiếc rằng duyên chỉ đến đó. Còn mọi thứ, kể cả con người và kỉ niệm. Tất cả đều đáng được trân trọng!!
Cho đến bây giờ, người ta vẫn chỉ mong rằng trước kia, giá như đừng gặp nhau, chứ chẳng bao giờ mong quên được những ngày tháng bên nhau cả, không tiếc người, chỉ xót thương cho kỉ niệm...
Thì đến lúc chán ct rồi còn gì nữa mà tiếc con người. Kỷ niệm có tiếc cũng chỉ là chưa có kỷ niệm mới đè lên thôi. A e. cứ tin tôi. Có cái mới phát quên ngay. Tôi trải qua nhiều rồi tôi biết :)))
Lỡ hẹn 1 lần, lần sau gặp lại phải chờ 2 năm. Nhưng 2 năm sau gặp lại tưởng đâu duyên rồi ai ngờ vẫn chỉ là cơn gió thoảng qua. Thì ra bấy lâu tôi đã tự mình huyễn hoặc rồi ???
Ngày đó, tôi k tin. Hôm nay, có lẽ tôi k đủ can đảm đứng trực tiếp trước mặt, lấy hết can đảm để nói to là 3 chữ "e thích anh" . Nhưng tôi còn thời gian cơ mà, hôm nay k nói ngày mai sẽ nói, mai vẫn chưa đủ dũng cảm thì để ngày mốt... Nhưng hóa ra t k hề biết rằng ngày mai và mãi về sau này chúng ta k còn cơ hội gặp nhau 1 lần nào nữa...
Có tình yêu như nước ở gần bờ Múc rất dễ nhưng lẫn nhiều cỏ, rác Có tình yêu như nước dưới chân thác Hứng đầy tay mà chẳng được bao nhiêu... Bởi thế mà điều tiếc nuối nhất của một mối quan hệ chính là kỷ niệm. Hôm qua còn nắm giữ, mà hôm nay lại là Đã Từng qen. Có những thứ chỉ là ảo vọng, có những lời hứa từ thuở nào đó cũng đã trôi theo năm tháng đổi mùa, rồi những yêu thương của dạo nào sâu lắm mà giờ nhìn lại, cũng chỉ là hạt nắng hư vô. Ranh giới giữa được và mất mong manh, hôm nay nắm chặt, nhưng ngày mai chưa chắc đã còn là của mình. Và các mày có biết gì không khi mà các mày nhớ crush và nghĩ rằng crush cũng sẽ nhớ các mày, chỉ là các mày hoang tưởng thôi. Vậy nhé, tỉnh đi. Yêu đương mẹ gì khi tiền tài sự nghiệp chưa chắc chắn.
Thời gian không làm lành vết thương nó chỉ xoa dịu noi dau va làm mờ kỷ niệm . Trong ngần ấy năm bên nhau tình cảm có thể thay đổi nhưng kỷ niệm thì không. Chỉ có những kỷ niệm đẹp đẽ còn đứng yên cùng năm tháng còn lòng người thì đã vỡ nát từ bao giờ ..,..người thì k bao giờ thấy tiếc nhưng kỷ niệm thì ngược lại
"Nếu một ngày bọn mình chẳng cưới nhau Anh vẫn thế thôi, lấy một cô vợ khác Gom những mảnh tình yêu vỡ nát Anh cất vào lòng, ở một góc xa xăm Cô vợ của anh chẳng biết chuyện bọn mình Sẽ sinh những đứa con không gọi em là mẹ Anh vẫn cười vui, anh nghĩ anh nên thế Người vợ nào cũng đáng được yêu thương Em sẽ cũng thế thôi, khi mỗi đứa một đường Chọn cho mình một người đàn ông khác Pháo nổ rợp đường, ồn ào tiếng nhạc Đám cưới rộn ràng, em xúng xính váy hoa Em có những đứa con, anh chẳng phải là cha Ngày vẫn nấu ăn, những món chồng em thích Em vẫn đi chơi, xem phim, du lịch.. Cuộc sống vẫn êm đềm, như chưa biết đến anh Nhưng giữa bộn bề tất tả chậm nhanh Còn có đau thương cho tình yêu đã lỡ? Mơ ước giản đơn, đã trở thành dang dở Ta sống nửa hồn, nửa đã chết từ lâu Một nửa hồn đã mất lúc xa nhau Ta đem chôn cùng những niềm hy vọng Còn thân xác, vì đời, nên vẫn sống Vẫn nói cười, vẫn cố tỏ yêu thương Rồi gặp nhau giữa tấp nập phố phường Liệu ta có thản nhiên quay mặt Hay ôm chặt lấy nhau, tủi hờn nước mắt Bọn mình sẽ thế nào? Nếu ta chẳng cưới nhau."
Không biết ai có từng hối tiếc khi bỏ lỡ điều gì , còn tôi cũng thấy hối tiếc vì tự tay chôn vùi quá nhiều cảm xúc . Cái làm người ta luyến tiếc không phải là con người , không phải là kỷ niệm , mà là cảm xúc ...
Tất cả sự gặp gỡ đều là do số phận an bài bất kể họ là ai đều là những người bạn nên gặp trong cuộc sống chứ không phải sự ngẫu nhiên sự xuất hiện của họ sẽ nhất định mang đến cho bạn 1 điều gì đó vì thế cho nên bất luận tôi đi tới đâu cũng là nơi tôi nên đến làm những chuyện nên làm gặp 1 số người nên gặp.
Đúng dậy. Con người dù có tốt cỡ nào hay tệ ra sao vẫn không thể tiếc nỗi. Chỉ tiếc kỉ niệm =)))) tạo nhiều khoảnh khắc hạnh phúc sau này chia tay má ơi gục ngã =))))
Khi mối quan hệ kết thúc, khiến cho con nta mất đi niềm tin vào ty bởi k phải sợ yêu mà vì là sợ phải lm ng đến sau lần nữa sợ những kỉ niệm,
quá nh kỉ niệm k thể quên.... quá nh khoảnh khắc vẫn tồn đọng.. quá nhiều thứ là thật.. thời gian trôi đi..quên ng quên mặt nhưng k quên đc những hồi ức... nhìn thấy một con đường lại nhớ tới kỉ niệm.. mọi thứ dường như đã gắn sâu vào tâm trí tôi...à ns thế thôi bh tôi quên hết rồi..
Mỗi khoảnh khắc ở bên em đều rất rực rỡ. Là bởi thời tiết đẹp, hay thời tiết không đẹp, hay thời tiết thích hợp. Tất cả đều tuyệt vời khi có em ở đó. Dù tương lai có xảy ra chuyện gì, đấy đều không phải lỗi của em
Con người thì sẽ có người tốt hơn thật đấy nhưng kỉ niệm không thể quay trở về. Nên đừng trách rằng con người ta cứ ôm khư khư lấy những kỉ niệm vì những thứ đã không thể được nữa càng làm ta thêm tiếc nuối.
Chỉ sợ chưa đủ tốt với ng chứ đã tử tế rồi mà còn k bt trân trọng thì mất đi đứa chân thành như mình là thiệt thòi cho chúng nó thôi. Nó k tiếc, cớ gì mình phải tiếc ng k đáng ? ?
tôi tiếc kỷ niệm chứ không tiếc anh. nhưng cũng chẳng thể sống bằng những kỷ niệm đó được.cái nắng của ngày hôm qua không thể làm khô quần áo ngày hôm nay.vì vậy đằng nào chả phải quên thì nhớ làm gì nữa :D :D
Là khi có duyên gặp gỡ nhưng chẳng ai trân trọng tình cảm của ai, vì cứ luôn trông mong sẽ có ng tốt hơn sau ng đó. Để rồi lỡ hẹn.....
Hóa ra, tiếc nuối nhất vẫn là những kỷ niệm, sai lầm nhất là những ngày bất chấp gặp nhau. Em k sợ sẽ bị ai ngăn cản Mà chỉ lo rằng người k muốn bước nữa thôi. ☺
Không còn chơi với nhau như ngày xưa nhưng kỉ niệm vẫn còn ở đó. Dù sao tôi cũng sẽ xem đó là những kí ức đẹp trong câu chuyện giữa tôi và cô ấy.
Đôi khi có Duyên gặp để rồi gieo phải Nợ yêu... Nhưng ngặt một nỗi Phận chưa thể đến... Để rồi để lại cho nhau như một vết sẹo trong đời.
Ngày trước tôi từng nghĩ đau khổ nhất không phải là không có được, mà có được rồi lại mất đi. Bây giờ lại thấy, thật ra không có đau khổ nhất, chỉ có đau khổ hơn.
troiii :)) đùa chứ bg đéo muốn ra đường luôn :) kiểu đi chỗ đéo nào cũng có mấy cái kỉ niệm ngày xưa nó ùa về đó troii oiii :) tha tao :) mợt lắm ời :)
Đối với tao quá khứ đẹp chỉ đáng để nhớ lại còn đứa nào nói tiếc nuối các kiểu thì chắc cuộc sống hiện tại chẳng ra gì ? thà ko có gì để phấn đấu chứ đừng có tất cả rồi lại vứt đi.
Rõ ràng cả 2 đều còn rất yêu nhau, đột nhiên im lặng, một người đau lòng cố níu kéo, một người đau đớn cố gắng im lặng, cả hai sau đó, vẫn không hề biết lí do xa nhau là gì...không biết lí do, rõ ràng còn yêu nhau, nhưng vẫn xa nhau, đó là điều đau đớn nhất


t lên đĩa bay về với hành tinh của t đây, trái đất thật đáng sợ, loài người cũng thật đáng sợ , lướt nf 10 bài thì 8 bài tình cảm rồi đau buồn các thứ-.-
Cái quan trọng nhất là từ trước đến giờ éo có người yêu. Nên cái điều đáng tiếc nhất là dành cả thanh xuân để đếm tuổi mình đi qua ???
Đi qua nhau dù muốn nắm tay nhưng duyên đã đứt đành gọi nhau 2 tiếng người dưng , thậm chí đến cả câu chào nhau cũng ngại nói ra?
Cái nắng của ngày hôm qua chẳng thể nào làm khô được quần áo của ngày hôm nay. Đừng nuối tiếc cho quá khứ mà hãy lo lắng cho tương lai và sống tốt cho hiện tại là đủ rồi... Nếu yêu em là sai thì ngày mai... anh sẽ yêu người khác! :))
Kết thúc khi không biết lí do. Sau vài hôm thì họ đi vs ng mới ? hài hước thật sự . Làm uổng công mình yêu thật lòng xuốt 2 năm qua. Từ tiền tới tình . Thật tiếc :))
kỉ niệm tồn tại mãi với thời gian. Còn con người vì thời gian mà sâu sắc trưởng thành và đổi thay.
"Sau này tôi mới biết, bông hoa đó không phải dành cho tôi, chẳng qua tôi vô tình đi ngang mùa hoa nở. Sau này tôi mới biết, con người ấy không phải dành cho tôi, chẳng qua tôi đã đến lúc người cô đơn nhất." Trích
Khi bắt đầu mối quan hệ này chúng ta đã có luật. Chia tay là hết. Không thắc mắc. Không níu kéo. Không đòi hỏi. Ai dây dưa. Ai luỵ tình. Người đó thua. Thế thôi!
Hóa ra nuối tiếc nhất là khi ta bỏ nỡ người trong phút giây nào đó. Người còn nhớ là đã từng yêu ta như ta đã yêu người ?
Thích một người mà bản thân biết mình chẳng thể cho người ta vui vẻ thoải mái hạnh phúc thì tôi can đảm để thấy người bên người khác nhưng mọi chuyện diễn ra bất ngờ và tôi thất vọng =))))))))
Đến một lúc nào đó, bạn chợt nhận ra rằng, Có những người chỉ có thể ở trong tim bạn chứ không thể cùng bạn đi đến hết cuộc đời..