Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28987 Giờ này không biết anh có còn hay thức khuya do khó ngủ nữa
Hình mô tả cho bài confession
#G28987 Giờ này không biết anh có còn hay thức khuya do khó ngủ nữa không? Em đã từ lâu quen với việc thức khuya rồi anh ạ. Anh biết chắc sẽ lại càu nhàu ỉ ôi làm em nghe phát chán. Nếu thực sự anh còn có thể <a href="https://confession.vn/10244-em-gio-co-thich-gi-ko-em-thich-tap-tan-thu-anh-a-chac-ca-the-gioi-co-minh-cam-thay-nhuc-minh-l/" title="nói được" alt="nói được">nói được</a> những lời như vậy với em. Không còn nhớ lần cuối nhìn thấy anh là khi nào, chắc chỉ còn đọng mãi trong tim em những hồi ức hai đứa ngồi chung rồi lén lút nói chuyện cười đùa trong những buổi học thêm. Điều thú vị là ba em dạy đó. Ba cũng biết chuyện, nhưng có vẻ không phản ứng gì, chỉ có điều thái độ thì em nhận ra ngay là không hài lòng. Đúng, mọi chuyện bao giờ cũng là cấm đoán mà phải không anh? Trở lại hồi ức đầu tiên, đó là hè năm lớp 10, *đúng là con nít quỷ mà*, anh like bài viết, tag em đủ thứ rồi từ đó mình nhắn tin cho nhau nhiều hơn. Có gì em cũng kể anh nghe. Còn anh thì xấu lắm, chuyện gì cũng giấu em. Và cứ như thế cho hết năm 11, ba mẹ em biết chuyện. Ba em thì lúc nào cũng im im, nhưng chắc chắn chẳng ưa gì anh. Mẹ em càng dữ dội hơn, cấm em không được đi chơi với anh nữa. Em cứ nhớ mãi cái lần đầu tiên đi xem phim với anh, anh đèo em trên con xe đạp điện, mà phải đạp * vì anh đánh rơi chìa khoá đâu đó không tìm thấy*, rồi anh đạp bộ chở em về nhà em, vì nhà em khá gần, còn nhà anh cách đó tận 30ph chạy xe. Anh đạp mà em xót lắm luôn, đạp một khúc thì em lại xuống đi bộ một đoạn cho anh đỡ đuối. Và rồi anh ngủ lại nhà em, rồi cũng có nắm tay, hôn lén... những thứ vụn vặt mà em không thể quên được. Lúc đó em cứ tưởng là drama, còn em là nạn nhân trong đó, cảm thấy mình dễ dãi vl -_-. Anh thì nhất quyết nói là do anh quên thật, rồi em cũng tin. Anh cũng kì cục lắm, chẳng tinh tế gì cả, vụ trên là có được sau nhiều lần hẹn thôi. Toàn em sắp xếp xong xuôi là lại từ chối. Rồi còn đòi chia tay mấy lần nữa chớ. Lý do thì lát sau mình sẽ kể. Anh là cháu đức tôn của dòng họ. Không những anh bị so đo với những anh em họ khác mà ba mẹ anh cũng bị so đo với các dì, các chú khác. Thì mọi người cũng biết lý do rồi đó. Dù chưa lần nào nói ra, anh biết ba mẹ anh hoàn toàn phản đối điều này. Và lại cộng thêm việc anh tự ti về bản thân khi em học <a href="https://confession.vn/best-thay-thay-lop-nguoi-ta/" title="giỏi hơn" alt="giỏi hơn">giỏi hơn</a> anh, *dễ nhìn hơn anh, cái này là do anh tự nói đó nghen*, lanh lẹ hơn anh. Anh thấy mình không xứng. Ngày đó em cứ nói với anh: Sao mình không thể bình yên bên nhau cho đến khi không thể tiếp tục cùng nhau nữa? Rồi anh suy nghĩ lại, lại quen lại, rồi lại chia tay.... Và rồi một ngày nọ, anh bảo mình chia tay đi em. Anh không thể cho em hạnh phúc được nữa. Em xứng đáng có được hạnh phúc. Anh nghĩ em hạnh phúc khi phải chấp nhận để anh ra đi sao? Anh sẽ làm single daddy. Sẽ không cưới vợ. Nhưng em vẫn mong anh cưới được một cô gái xinh đẹp, giỏi giang, bên cạnh chăm sóc anh. Cái gọi là rào cản phong kiến, mình không vượt qua được rồi anh nhỉ? Nghe kể hồi sinh thời ông nội em cũng kiểu gia trưởng lắm, nên em có thể hiểu tại sao dòng họ anh, bà nội anh lại như vậy? Sau này <a href="https://confession.vn/14100-9x-gui-10x-toi-a-tung-khong-tin-vao-cau-noi-ma-cac-thay-co-van-h/" title="không biết" alt="không biết">không biết</a> có phải em “được bẻ thẳng” lại hay không mà em không còn thấy cảm giác gì với người cùng giới rồi anh à, khác giới lại càng không. Xung quanh em cũng có mấy đứa bạn chơi chung thời cấp 3 vẫn thân lắm, em được là chính mình khi ngồi gần tụi nó, có thể thả thính dạo, ôm ấp vẫn được... tụi nó chẳng kì thị gì em cả. Mà mãi bao năm qua em vẫn không quên được anh. Có lẽ em chỉ “cong” khi yêu anh thôi, đúng không? Em vẫn mong anh có một người phụ nữ kề cạnh. Nếu được như vậy, em chúc phúc cho đám cưới của anh với chị. Nhưng mọi thứ chỉ là “nếu” thôi phải không anh, dù sao anh cũng đã mãi mãi dừng chân ở thời thanh xuân tươi đẹp ấy rồi kia mà... -------------------------------------------------------------------------- Một kỷ niệm buồn, mình không biết chuyện gì đã xảy ra ở thời quá khứ, nhưng mình hi vọng bạn có thể sống tốt, tạm gác quá khứ sang một bên bởi vì anh ấy cũng đã đi rồi. Hãy để chúng là những hoài niệm mà thôi, việc cần làm là phải bước tiếp. #Jack