Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28976 Không biết bắt đầu từ đâu. Mình và anh quen nhau từ hồi 2015.
Hình mô tả cho bài confession
#G28976 Không biết bắt đầu từ đâu. Mình và anh quen nhau từ hồi 2015. Nói thật thì mình tự nhận là mình không phải trai ngoan, nhưng cũng cảm thấy bản thân chưa đến mức phát rồ phát dại. Mình đã từng nghĩ như thế. Có công việc, cũng tạm gọi là ổn định, gia đình ok, ngoại hình cũng tầm tầm, không đẹp trai, nhưng cũng không xỉ nhục mắt người nhìn. Nói chung cuộc sống cứ bình bình đạm đạm trôi qua, ngày đi làm, tối về xem phim, chơi game, cuối tuần đi cafe, đi hát lượn, có tiền thì đi chơi xa. Rồi thì thỉnh thoảng 3-4 tháng sẽ lên bar kiếm ông nào đó hợp gu ra nhà nghỉ. Kiểu như tình 1 đêm ấy. Anh tình em nguyện, giải quyết nhu cầu, hoặc kiểu làm xong còn sức thì ngồi chém gió chút. Nhưng chắc chắn đến hôm sau thì đôi bên tự giác quên nhau luôn. Mình không muốn nghĩ xấu, nhưng trong giới này cảm giác muốn kiếm được người yêu khó lắm. Đến nam nữ yêu nhau có được phâp luật bảo vệ còn chẳng biết được lâu dài hay không, thì huống chi 2 thằng con trai nữa. Mình cũng không cảm thấy việc mình ra ngoài xxx nó là xấu. Rõ ràng 2 thằng cu đơn thì có gì mà xấu đâu. Phải không. Ấy, rồi gặp anh. Cũng như bình thường, lên bar rồi nhắm hợp, cũng hỏi chuyện là có gia đình hay người yêu hay như nào không, mìn thì chỉ nhắm mấy ông kiểu fa thôi, chứ trước giờ không có ý định nhảy vô mấy chỗ rắc rối. Anh bảo anh không có. Mà lúc này cũng thấy hơi nghi vì ông ấy cũng trên 30 rồi, cũng dạng thành đạt, mà chưa có vợ hay chưa có ai thì cũng hơi lạ. Nhưng rồi bị ông ấy vặn lại, kiểu chỉ 419 thôi sao muốn hỏi nhiều, tò mò về cuộc sống riêng tư người ta thế. Bị chặn họng vậy thì tặc lưỡi cho qua. Thế là đi thuê phòng. Rồi thì nói thật, cái khoản xxx công nhận là hợp nhau, x xong tám nhảm mấy thứ cũng thấy hợp. Nhưng cũng chỉ là hợp thôi, sáng sau ông ấy phủi tay còn nhanh hơn mình. Đấy, cứ tưởng vậy thì đùng cái về nhà có ngay hàng xóm. Mình bảo mình không tin mấy cái gọi là duyên phận, nhưng nếu có 1 dạng duyên phận như này thì chắc phải là nghiệt duyên. Sáng đi làm gặp, chiều làm về cũng gặp. Thì cũng chỉ gật đầu chào nhau chứ chẳng nói chuyện gì. Ông ấy thuê phòng ở được hơn 2 tháng thì phải, đến hôm cuối thì ông ấy bắt chuyện, rủ đi ăn. Định không đi, mà lúc đaya nghĩ chắc làm hàng xóm lâu dài thì thôi ăn bữa cũng chả chết ai. Rồi, thật ra là vì dại trai đấy. Mình thừa nhận. Thịt ra rượu vào, 2 thằng dắt nhau đi nhà nghỉ. Như nào mà cũng hợp nhau phết, ra nhà nghỉ chứ không về nhà. Lần này xong thì ông ấy bảo ông phải về, ông ra ngoài này công tác thôi. Mình thì cũng ậm ừ, à thì biết thế. Sau đó bẵng đi một thời gian, chắc cũng phải nửa năm, bù lu bù loa công việc, còn được nhấc lên làm quản lí nữa, mình cũng chả nhớ ông ấy là ông nào nữa, bèo nước gặp nhau thôi mà, việc còn bù đầu ra, còn chẳng có thời gian ra ngoài giải quyết nữa. Trước giờ thì căng là 4 tháng mình sẽ đi "chơi" một lần, chứ không để đặc sệt đặc quánh như này. Rồi công việc nó cũng bớt bớt đi, bảo đến cuối tuần chạy ra ngoài chút thì có tin nhắn, vâng, của ông ấy đấy. Ông bảo mới ra ngoài này, rảnh không đi ăn chung. Vấn đề là làm sao ông ấy có số điện thoại. Nếu như ông ấy mò được Fb thì mình thấy còn hiểu được, nhưng mò được số điện thoại thì hơi lạ. Nhưng lúc này thì không rảnh quan tâm, tinh trùng sắp ợ ra cổ rồi, vậy là tặc lưỡi. Đi. Đi ăn, đi xxx. Đến sáng hôm sau về nhà lại thành hàng xóm, mà hàng xóm kiểu gật đầu chào nhau thôi chứ chả nói chuyện mịa gì. Mình thì thấy vậy là ổn, 2 bên thoải mái, cuộc sống rõ ràng. Lần này thì ông ấy ra một tuần thôi, phòng hàng xóm nhà mình là phòng của bạn ông ấy không ở, ông ra công tác rồi mượn ở nhờ. Nói vậy thì biết vậy. Rồi lại bẵng đi thời gian nữa, đó vào dịp mấy tháng cuối năm, rồi công việc lại bù lu lên, rồi lên kế hoạch, rồi chạy số các kiểu, đấy mới chỉ làm quản lí nhỏ nhỏ thôi đã mệt vậy, chẳng may có lên được chức thì ngay cả thời gian quay tay còn không có huống chi là thời gian chạy ra ngoài. Rồi sát mấy ngày tết, tạm tạm thả lỏng chút, cũng đang định chạy ra ngoài tòm tem thì nhận được tin nhắn của ông ấy tiếp. Nghĩ thì cũng giống duyên phận nhỉ, mà nói rồi, nó là nghiệt duyên thôi. Thế là đi. Lần đầu thì có thể tính là bèo nước gặp nhau, lần thứ 2 thì thôi tạm biệt nhau, lần thứ 3 thì chắc trùng hợp giải quyết nhu cầu. Nhưng đến lần này thì chả hiểu sao nữa, dại trai, ngứa <a href="https://confession.vn/13606-co-ai-ghet-con-gai-an-uong-vo-duyen-ko-minh-moi-i-du-hoc-thac-si/" title="người" alt="người">người</a>. Bây giờ nghĩ lại thì còn cố tìm ra lí do, nhưng lúc đấy thì chả nghĩ nhiều được thế. Rồi suốt 2 năm sau đó, cứ như vậy. Tính ra trong 2 năm đấy gạo nhau được 5 lần, cứ mấy tháng mấy tháng ông ấy bay ra vài ngày, bọn mình lại gặp nhau, đi ăn, xxx, cũng nói chuyện chém gió linh tinh, nhưng không ai là hỏi han về công việc, cuộc sống, hay vấn đề riêng tư gì cả. Chắc là coi như bạn tình cố định hả. Mình, chắc là thích ông ấy đấy, có ông ấy rồi, mình cũng không lăng căng bên ngoài, cũng không phải thích kiểu nhớ nhung sầu lo, ốm đau tủi thân, chỉ là nếu không phải ông ấy, thì không muốn lên giường với ai nữa. Mà trước giờ đâu có vậy. Còn ông ấy, mình không rõ nữa, cũng không muốn làm rõ. Rồi trước tết năm vừa rồi, chả biết úng não như nào, lại không ra nhà nghỉ, mà dắt nhau về phòng, rồi như kiểu chết đói mà chén nhau. Mình thừa nhận là lúc đấy mình nhớ ông ấy. Nhớ phát rồ. Tính chi li thì phải hơn nửa năm rồi ông ấy mới lại bay ra ngoài này. Mà, sau đó thì cứ như phim ra ngoài đời ấy, sáng hôm sau tự động dậy nấu đồ ăn sáng rồi gọi mình dậy ăn. Dọn dẹp nhà cửa chút trưa đi chợ nấu cơm, cơm xong nghỉ trưa chút thì ngồi xem tivi, rồi 2 thằng cũng nhau vào bếp nấu cơm tối. Ấm áp đúng không. Như kiểu đôi chồng già ấy. Sáng hôm sau nữa thì ông ấy đi. Lần đầu tiên trong gần 3 năm quen nhau, ông ấy bảo mình ông ấy sẽ ra ngoài này sớm. Sớm đấy là đến tận bây giờ. ;)))))))) Qua tết được mấy ngày thì có số lạ liên lạc với mình, nhận là vợ ông ấy. :). Muốn gặp mình. Còn nghĩ sẽ có vụ đánh ghen hoành tráng cơ. Ai ngờ không phải, chị nói chuyện với mình nhẹ nhàng lắm, giọng con gái miền Nam nghe dễ thương cực. Chị kể chị với ông ấy lấy nhau không có tình yêu, lúc đấy thì chị có tuổi rồi, bị nhà giục cưới, còn ông ấy thì cũng muốn phát triển sự nghiệp, nói chung kiểu được bố mẹ dắt mối cho ấy. Sống với nhau cũng bình thường, chị biết thi thoảng ông ấy cũng có người bên ngoài, nhưng chỉ 1-2 hôm là thôi, bên trong bên ngoài, đối nội đối ngoại ông ấy vẫn chu đáo như thường, vẫn quan tâm chăm sóc chị. Lúc này mình còn đang liên tưởng đến kiểu bỏ qua giai đoạn tình nồng ý mật mà nhảy cóc đến đoạn vợ chồng gia sống chung cơ. :) Nhưng đợt nửa năm trở lại thì ông bắt đầu lạnh nhạt, rồi để nghị ly hôn. Chị tìm tòi các thứ thì mới ra trong máy tính, trong điện thoại ông ấy toàn ảnh mình, rồi cũng phải tìm tòi các thứ mới mò ra được số mình mà hẹn liên lạc. Chị biết ông không thương chị, ngay từ đầu đã biết không thương rồi, nhưng không phải chấp nhận sống với nhau rồi sao, sống chung mấy <a href="https://confession.vn/12396-con-trai-khong-uong-uoc-ruou-la-ngoan-hay-hen-minh-hoc-neu-a-ra-truong-va-i-lam-uoc-4-nam-r-co/" title="năm" alt="năm">năm</a>, giờ thì chị thương ông rồi. Chị không muốn. Mình hứa với chị là cắt đứt vơi ông ấy, không liên lạc nữa, mà nói cho cùng thì trước giờ đâu có lần nào là mình liên lạc đâu. Nghĩ cũng buồn cười. Sau khoảng hơn tháng, chị nói với mình là 2 người ly hôn rồi. Ông ấy cứng quá, 2 người không có con nữa, bố mẹ 2 bên cũng không can được. Chị khóc, hòi mình phải làm sao bây giờ. Nói thật thì ngay cả bây giờ mình cũng chẳng nghĩ được gì cả. Mình thương chị, rõ ràng là chị chẳng làm gì sai cả, rõ ràng là vậy mà. Kể như mà chị cứ làm ầm lên có khi mình lại dễ chịu hơn, nhưng chị lại chẳng như vậy. Nhiều lúc nghĩ không biết chị có chửi thầm mình trong bụng không, nếu có thì chửi cũng đáng. Tránh trái tránh phải, còn nghĩ là bản thân mình biết điều lắm, có chơi thì cũng tự kiếm chơi, mà cuối cũng vẫn thành thằng thứ 3 phá hoại nhà người ta.. Chắc là mình cũng ảo tưởng, nhưng đúng là cảm giác thấy chị không ghét mình, không phải dạng kiểu căm thù hay gì gì đó ấy. Giờ thì vẫn giữ liên lạc, add Fb, cũng thi thoảng nhắn tin hỏi thăm cuộc sống sức khỏe như nào, mới thấy chị mạnh mẽ lắm, kiểu dạng phụ nữ thành đạt ấy, chứ không kiểu cà lơ phất phơ như mình. Chả lẽ thằng nằm dưới, với phụ nữ có tố chất trở thành hội chị em, dù trước đấy còn là tình địch. :))) Ông kia từ tết đến giờ có ra ngoài này 2 lần, kêu gặp nhưng mình ko gặp. Mình cũng nhắn tin nói cắt đứt. Sau đó thì không thấy ông ấy liên lạc nữa. Nhưng mà, gần 1 tháng nay rồi, tự dưng ông ấy lại liên lạc, mà ngày nào cũng nhắn tin, nhắn mấy dạng kiểu quan tâm: Hà Nội đợt này hay mưa lắm, em nhớ mang ô mang áo mưa đi làm, rồi linh tinh vớ vẩn. Rồi đứng chờ trước cổng chung cư,mua đồ ăn sáng, đem cạp lồng đựng cơm nấu, vân vân và mây mây.. Phải, mình đang lung lay đấy. Nếu thằng nào mà gặp cảnh như mình mà hỏi mình lời khuyên, kiểu gì cũng chửi sấp mặt nó, vậy còn chưa chừa, còn định làm gì nữa, định đi lại với ông ấy nữa hả. Nhưng mà mình thì mình làm chẳng được. Nói thì có vê giả vờ đáng thương, nhưng mà mình đau lắm, đau muốn chết đi được. Chẳng đến được với nhau sao cứ xen vào cuộc đời nhau hoài. Viết cái này xong, khóc một trận thật to, ăn hết con gà nho nhỏ. Mình biết là mình sai ngay từ đầu rồi, nhưng mà nếu bây giờ quay ngược lại lúc đấy, có lẽ mình vẫn nhắm mắt đưa chân. Hiện tại thì mình chưa biết như nào, bảo mình nói lời tổn thương, mình nói không được, bảo mình chấp nhận ông ấy, mình làm không xong. -------------------------------------------------- Em cũng không biết khuyên anh như thế nào nữa nhưng em nghĩ trong việc này anh không sai vì ngay từ đầu anh đâu biết anh ấy có vợ đâu. Với lại khi anh biết anh cũng dứt khoát hẳn mà. Chỉ tội chị ấy, đã có tình cảm <a href="https://confession.vn/10612-con-gai-nen-yeu-nguoi-yeu-minh-nhieu-hon-minh-co-ua-ban-than-tot-tinh-hoc-gioi-bieu-tuong-cho/" title="rồi lại" alt="rồi lại">rồi lại</a> bị chia tay, mà thôi đó là chuyện của 2 người kia. Hơn nữa 2 người họ cũng đường ai nấy đi rồi còn gì. Tình yêu thì không có đúng hay sai, thêm vào đó hành động của anh không sai thì còn chần chừ gì nữa. Cứ để mọi thứ chảy theo trình tự của nó, thử mở long mình xem sao, biết đâu đó là duyên trời định. Chúc anh thành đạt, làm việc tốt hơn ở chức quản lí cùng với bên cạnh niềm hạnh phúc hằng ngày nha. --#RuM--