Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28955 [Gửi vào gió một chút yêu thương còn sót lại của tình yêu] Anh
Hình mô tả cho bài confession
#G28955 [Gửi vào gió một chút yêu thương còn sót lại của tình yêu] Anh và em - đôi người xa lạ, ấy vậy mà đã từng có khoảng không thời gian, em nghĩ chúng ta sinh ra là dành cho nhau. Sau gần 9 tháng quen nhau, hợp tan đủ cả, ta được gì? À, rồi cuối cùng, ta lại quay trở về điểm xuất phát của 9 tháng về trước - hai người xa lạ. Nhưng anh được nhiều hơn là mất đấy, chàng trai của em! Em xin lỗi nếu có đụng chạm đến anh với từ "của em" khi đã đường ai nấy đi. Nhưng đây là lần cuối cùng em nghĩ về anh, về chúng ta nên em mong anh, hãy bỏ qua cho em, anh nhé!? Nếu sự hi sinh được tính bằng cấp bậc hay hiện kim thì trong tình yêu của chúng ta, anh là người hào phóng nhất. Anh dành dụm, vừa học vừa làm, xin tiền của ba mẹ chỉ để ra Quy Nhơn chơi với em vài ngày. Như anh nói cũng đúng, người sai là em. Em biết cái sai của mình. Em trẻ con, em nhõng nhẽo, em mày nheo, em bồng bột, em thiếu suy nghĩ. Nhưng hồi đó, với cái quan niệm thiếu chín chắn của em rằng: "mình là bot, mình 2k, mình là vợ nó thì mình có quyền làm vậy chứ", em luôn dung túng cho tất cả các hành động sai trái và cho mình luôn luôn đúng. Em biết anh buồn nhưng cái tôi cá nhân của em qua lớn, em không nhận sai. Với cả, anh hiền lắm, giận gì rồi cũng hết chỉ bằng một cái ôm thôi nên cũng chính vì vậy, sau này em lại sinh ra cái tính chọc điên any của em vì em thấy nó vui mà. Em cũng biết là mình sai vì đã đi quá giới hạn. Đã có lần anh bảo mình chia tay đi vì có quá nhiều điều ngăn cách, nhưng chính em lại là người níu kéo tình yêu này. Để rồi bây giờ, cũng chính là cái bản thân hèn mọn này, nói lời chia tay với anh. Giới hạn là ở đó. Em không vượt qua nổi giới hạn của tình yêu hai ta. Em chia tay anh. Chắc anh cũng đã hiểu. Con người em rõ ràng lắm, thích là thích, yêu là yêu, hết thích là nói hết thích, hết yêu là nói hết yêu. Đó là sự ích kỉ xấu xí của em, không thể chối cãi. Anh có hiểu tại sao trong buổi đầu gặp mặt em đã nói rằng em thích anh và muốn quen anh không? Đó là cảm xúc thật, là cảm giác như hiện hữu trong lòng bàn tay, là cơ hội ngàn năm có một. Vì từ trước đến giờ không có ai thích em thật lòng, cũng không có ai khen em dễ thương như anh, anh cho em cảm giác ấm áp như chưa từng có. Em muốn có mãi cảm giác ấy nên một đứa chưa biết yêu là gì như em phải làm một điều gì đó để có anh, mặc dù anh tiếp xúc không nhiều và thực tâm, lúc ấy, em chưa thực sự thích anh nhiều. Sau lần gặp nhau đó, em là người chủ động, cua anh. Và đấy, anh thấy không, tính ra em không vô dụng như em vẫn hay nghĩ. Theo như anh nói là em đã tán đổ anh, đúng chứ? Nhưng khi "đâu đã vào đấy", em lại tự đặt cho tâm khảm nghi vấn: liệu mày có thực sự thích người ta không mà ra sức tìm kiếm cơ hội hay chỉ <a href="https://confession.vn/co-duyen-thi-cung-phai-biet-nam-lay-chu/" title="là một" alt="là một">là một</a> đứa đói kém và khao khát tình yêu bất đắc dĩ mới làm như vậy? Từ khi biết được điều ấy, em đã sai rồi, phải không anh? Nhưng, đã lỡ cua người ta rồi thì mình vẫn phải có trách nhiệm chứ! Ừ thì dần dà hai đứa hiểu nhau hơn, hai đứa tiếp xúc với nhau nhiều hơn qua những lần gặp mặt ít ỏi Quy Nhơn - Sài Gòn... Và ừ thì, em bắt đầu có cảm tình với anh, ngốc ạ. Mà phải công nhận, khi quen anh, em mới được thực sự tình yêu là như thế nào. Giận hờn, làm lành, ghen tuông, nhớ nhung, lo lắng, vui mừng... Hỉ nộ ái ố đủ hết. Em còn nhớ cái lần ta biết nhau là lúc em ôn thi HSG cấp tỉnh. Ôi cái thằng nào inbox FB mình vậy ta? Nhìn mặt cũng được nhưng không phải gu của mình. Cái lần đó em không nghĩ chỉ vì một lời nói của em là đợi tui học bài xong đi rồi nói chuyện mà anh thức đến 1 2h sáng để nói chuyện với em. À, anh còn nhớ vụ LT không? Nhớ là em đã ghen như thế nào không tên khốn? Giờ vẫn còn tức đây này. À, còn mấy lần anh vài Quy Nhơn chơi nữa, nhớ không? <a href="https://confession.vn/13585minh-viet-cfs-nay-muon-noi-cac-ban-nu-rang-neu-ui-cac-ban-co-to-t/" title="Phải" alt="Phải">Phải</a> nói, não cá vàng của em là có thật, em không thể nhớ hết những kỉ niệm ấy, nhưng em thực sự đã từng rất vui khi có anh. Có thể nói, tình yêu anh dành cho em, to lớn hệt như cách anh nói và anh làm. Em không biết sau này em có thể quen ai tốt được như anh không? Nhưng em sẽ luôn nhớ về những điều ấy. Cảm ơn anh vì đã cho em những cảm giác sung sướng ấy. Nhưng rồi, vì sao ta vẫn đôi ngã chia ly anh nhỉ? Cũng chỉ vì em thôi, anh sẽ nói như vậy. Bởi vì, anh còn yêu em. Cái lí do "do ta không hợp" nghe cũ mèn rồi anh nhỉ? Và có lẽ anh còn không chấp nhận nữa cơ. Nhưng em nghĩ, nó sẽ không cũ nếu nói cho tình yêu chúng ta. Nhiều lúc em hờn lẫy anh cũng im, rồi giận em. Nhiều lúc em đùa xíu xiu, anh cũng giận em. Rồi nhiều lúc, em với anh cãi nhau nãy lửa, anh giận thì anh cũng đả động gì đến em. Nhiều lúc em chỉ cần anh bảo là thôi mà đừng giận anh nữa lại đây anh ôm, ấy vậy mà anh lại không nói. Trong nhiều chuyện, ta bất đồng quan điểm thực sự, ta lại thôi. Em cảm thấy giống như có một bức tường giữa anh và em vậy. Ta không giống nhau. Và cũng không, thông cảm được cho nhau. Nhưng thôi, hiện tại, mọi lỗi lầm là đều do em anh nhé, em sẽ nhận hết. Ngẫm lại thì tính ra toàn là do cái tình trẻ con xấu xí của em gây ra thôi anh nhỉ? Hì hì, nói ra có vẻ không được lọt tai cho lắm nhưng em nghĩ, những cái gì thuộc về bản chất của con người thì không thể thay đổi. Chỉ có bản chất hợp với bản chất chứ không có sự đổi thay hợp với bản chất. Khi yêu, ai cũng nghĩ rằng mình sẽ thay đổi mọi thứ cho người mình yêu và người yêu mình cũng vậy, sẽ thay đổi vì mình. Đến khi hết yêu rồi, em mới nhận ra rằng thực ra bấy lâu nay những thay đổi ta dành cho nhau hóa ra lại chỉ toàn là những gượng ép đầy đau khổ của tình yêu. Chính vì khi đang còn yêu, ta còn động lực để chiến đấu. Vậy khi hết yêu rồi, súng đã hết đạn, pháo đã cạn nòng thì ta chiến đấu vì gì và bằng cái gì? Đến một lúc nào đó, ta dường như không thể nào hợp nhau được nữa chỉ vì những chuyện cỏn con mà không ai nghĩ đó lại là lí do để kết thúc một mối tình. Thật vớ vẩn phải không anh? Ấy vậy, em lại muốn nghĩ theo một cách khác anh ạ, một cách tích cực hơn. Chia tay hãy chỉ nên được nghĩ đơn giản là tạo cơ hội mới cho bản thân được đổi mới, được kiếm những người mới phù hợp hơn về khối óc lẫn cả trái tim. Chia tay không phải là kết thúc. Chia tay không phải là khổ đau. Hãy hóa những khổ đau thành kinh nghiệm. Chia tay sẽ là một cuộc hành trình mới với kinh nghiệm mà ta đã trải qua. Chia tay nên là thế! Em biết, anh thực sự rất buồn khi chia tay vì anh còn thương em. Càng buồn hơn nữa vì anh đang gặp những biến cố lớn trong cuộc đời và dường như thực sự khó khăn để vượt qua. Nhưng anh này, nếu em là anh, em cũng sẽ làm những việc như thế. Từ nay, tất cả mọi việc anh sẽ phải làm một mình, không còn sự hiện diện của em trên hành trình truy kiếm ngọn hải đăng nữa rồi nên em mong anh phải thực sự mạnh mẽ. Mạnh mẽ và sáng rực như cái tên của anh vậy. Anh phải chứng tỏ được rằng chia tay anh là điều sai trái nhất cuộc đời em và hãy làm em hối hận, anh nhé! Đây là lần cuối cùng em cảm ơn và xin lỗi. Cảm ơn vì những tháng ngày vui vẻ và xin lỗi vì đã làm anh buồn. Không có em, phải thực sự hạnh phúc đấy. Bởi vì em biết, tiếp tục yêu em là tiếp tục sai. Anh sẽ không bao giờ hạnh phúc. --------------------------------------------------- Đọc câu chuyện của em, anh có cảm nhận rằng qua mối tình kia em đã trưởng thành lên không ít, chín chắn hơn, biết quan tâm đến người khác hơn. Dù sao thì mọi chuyện cũng đã lỡ rồi, thì thôi có đó như là kinh nghiệm, những những khoảnh khắc bồng bột của trẻ con để sau <a href="https://confession.vn/sao-ko-noi-ngay-tu-au-e-con-biet/" title="này" alt="này">này</a> không phải vấp phải nữa. Thương em! #Jack