Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28933 Mình thấy bế tắc quá mà không biết phải nói với ai nên viết
Hình mô tả cho bài confession
#G28933 Mình thấy bế tắc quá mà không biết phải nói với ai nên viết lên đây. Có ai bình luận gì thì đừng nói mấy câu tiêu cực nữa vì mình đọc hết bình luận đấy. Lúc mình đi học đh thì bố mình mất, sau đấy mình bỏ học đi làm. Loanh quanh ở Hà Nội mấy năm làm các thể loại việc rồi gần đây cũng ổn định hơn một tí. Mình có đứa em đang học Y nữa. Kém mình 2 tuổi. Nhà có ba anh em. Em út thì ở với mẹ. Nhà mình thì nghèo thôi vì mẹ mình là nông dân, không làm ra tiền. Em mình đi học mẹ nuôi được một thời gian đầu, sau đấy mấy năm nay thì mình nuôi. Mình không có bằng cấp gì, may là tay chân khéo léo nên tìm được việc làm thủ công các thứ, làm chăm chỉ cung kiếm được tiền. Còn thuê thêm hai ba người làm cùng những lúc nhiều việc quá nữa. Nên nói chung cuộc sống vẫn ổn. Mẹ thì thương em mình hơn, vì nó có tương lai. Bọn mình về nhà là có đồ gì ngon sẽ phần nó trước. Mình không có. Mình với mẹ cũng mâu thuẫn lâu rồi. Từ ngày mình gặp vấn đề sức khỏe, bỏ học về nhà ở một thời gian, thì mẹ hầu như ngày nào cũng chê mình kém cỏi không bằng bạn bằng bè, bảo mình không có tương lai. Lúc đấy mẹ là người làm mình thấy thất vọng và đau lòng nhất. Nói chung mình có thể thông cảm được, vì mình bỏ học thì người ngoài cũng lời ra tiếng vào nhiều nên mẹ mình khó chịu là dễ hiểu. Mình cũng cố hết sức để giữ mối quan hệ gia đình hòa hợp thôi. Nhưng thỉnh thoảng cũng thấy ngậm ngùi. Năm ngoái thì mẹ mình lấy chồng. Lấy cũng không nói. Cả đống họ hàng nhắn tin chửi mình mất dạy không biết can ngăn mẹ, bố chết rồi mà không thương bố, mình mới biết mẹ mình lấy chồng. Ông chồng kia nghe đồn giàu lắm, lúc chưa lấy còn bỏ tiền ra giúp nhà mình sửa đường sửa nhà. Lấy xong thì ông ấy lên ở nhà mình. Mẹ mình lúc trước hay bảo là tại có bà ngoại với em út nên mẹ mới không đi bước nữa được. Giờ thấy có người chịu tới ở rể thì mình cũng thấy yên tâm hơn. Lấy nhau một thời gian xong giàu đâu không biết, chỉ thấy làm ăn thua lỗ hụt vốn suốt. Đòi làm vườn rau sạch, nói dối mình là thị trấn cho tiền nên mình ok để im cho làm. Vì mình nghĩ là giờ hai ông bà ấy ở nhà suốt, chẳng làm gì ra tiền thì thôi trồng rau cũng được. Chăm chỉ tí là cũng đủ tiền mua thức ăn. Nhưng không. Hai người ở nhà và rau vẫn chết khô chết héo hết. Mãi về sau rau chết đằng rau vườn sập đằng vườn mình mới biết là không phải thị trấn cho, họ cho vay thôi. Thế là khoản nợ của nhà lại tăng thêm trăm triệu nữa. Mà nợ thì hai anh em mình cày trả. Bằng cấp mình không có, chỉ dựa vào tí khéo tay để kiếm tiền nên cũng có dư dả gì đâu. Em mình thì đang đi học, cứ về nhà là lại nhảy vào làm hàng cùng mình, rồi đi trả hàng cho khách. Cũng chẳng có thời gian học hành gì nên kết quả chỉ dừng ở mức trung bình khá. Nhiều lúc thấy nó thế mình cũng buồn. Mà sức mình thì không gánh nổi hết nên đành vất vả cả hai đứa thôi. Cái này thì ok gánh thôi. Có ai chọn được mẹ đâu. Mẹ làm thì con chịu nên cũng không oán trách gì nhiều. Nhưng mà tính mình nóng. Áp lực quá là dễ nổi cáu. Lại suốt ngày phải nghe mẹ mình gọi điện kêu than nhà không có tiền rồi rau chết chó chết lợn chết rồi. Thế là mình cũng không kiên nhẫn nghe lắm, có lúc mình gạt đi có lúc mình nói lại. Nên càng lúc quan hệ càng không tốt. Nhà còn bà ngoại với đứa em út. Lúc bé toàn bà ngoại nuôi mình nên thương bà lắm. Nhiều lúc mình nghĩ nếu không còn bà với em thì chắc mình không bao giờ về, không bao giơ nhìn mặt mẹ mình nữa. Lúc trước còn có bạn người yêu. Công việc mình là làm từ sáng sớm tới nửa đêm 12h mới đủ tiền để mà chi tiêu cho hai anh em với trả cái đống nợ nần kia. Thì làm xong việc là lại gọi điện nói chuyện kêu ca với bạn ấy. Gần như ngày nào cũng kêu ca. Mình không có một ai khác để kêu ca cả. Mẹ thì thế. Em trai bạn bè thì họ quen với cái việc dựa vào mình, xin ý kiến từ mình rồi. Mình có kêu họ cũng không muốn nghe. Thế là chỉ biết than vãn với mỗi bạn ấy. Mà ngày nào chẳng có chuyện bực bội để than. Tới giờ mình cũng không hiểu tại sao bạn ấy lại yêu cái loại như mình nữa, đủ kiên nhẫn nghe mình than thở suốt ngày như thế. Bạn ấy thì giỏi lắm. Lương tháng tính bằng nghìn Đô nhưng nhà cũng nghèo, nợ nần, anh trai thì một người tâm thần một người mất rồi, để lại chị dâu với thằng cháu. Bố mẹ nuôi tôm mùa được mùa mất. Bạn ấy cũng phải làm mà gánh nợ cho gia đình. Nhưng bạn ấy rất giỏi, nên cuộc sống dễ thở hơn mình. Thỉnh thoảng mình khó quá cũng đòi giúp. Mà mình nhận tiền thì thấy ngượng cái mặt lắm, sợ không xứng với bạn ấy. Thế nên mình cũng cố để mình giỏi hơn, trả hết nợ nần, nuôi xong đứa em, để xứng với bạn ấy hơn. Có lúc công việc hai đứa áp lực quá, bạn ấy mới bảo là, sau này tụi mình trả hết nợ đời rồi, thì lên Đà Lạt mua đất. Hai đứa dựng cái nhà nhỏ nhỏ trồng rau nuôi gà. Không cần phải gánh vác gì trách nhiệm cho bất cứ ai nữa. Bạn ấy còn bảo là, dựng nhà có một phòng thôi, để mình có bực bội gì cũng không bỏ đi đâu được, phải nhìn cái mặt bạn ấy. Lúc đấy cảm giác như là hai đứa sống khổ quá rồi nên ông trời cho gặp nhau để bù đắp cho nhau ấy. Nên là yêu xa nhưng không bao giờ thấy hoang mang cả. Thế xong ước mơ chưa thành thì bạn ấy mất. Chuyện bọn mình yêu đương nhà bạn ấy có biết. Nhà mình không biết, không phải vì mình giấu mà vì mình không có khả năng tâm sự với mẹ. Mình nói chuyện với mẹ mình cảm giác như đâm đầu vào tường ấy. Không thông <a href="https://confession.vn/14151tieng-khoc-cua-me-va-giot-nuoc-mat-chay-nguoc-cua-cha-ngay-050420/" title="được" alt="được">được</a>. Không có lối thoát. Mình kể với em mình thì cũng chỉ bảo bọn mình ở xa nhau quá nên chia tay hòa bình thôi. Chuyện bạn ấy mất mình cũng chỉ dám kể ở đây qua chữ viết. Chứ bảo ngồi nói chuyện mà kể cho ai nghe trực tiếp thì mình không làm được. Cũng buồn lắm. Không có người nghe mình than vãn nữa. Không có ai cùng mình vẽ vời nội thất nhà rồi gửi qua gửi lại bằng mail cho nhau nữa. Nhưng mà hứa rồi. Trả xong nợ thì lên Đà Lạt mua nhà, nuôi chó. Sống cho tử tế. Thế nên là nhiều lúc trống rỗng lắm nhưng vẫn cố sống cho tốt. Dạo gần đây công việc mình không ổn. Làm hàng thủ công mà, không có thì hàng mình đói thôi. Người làm cũng nghỉ hết. Còn tí hàng hai anh em làm làm chỉ đủ ăn. Tiền lãi ngân hàng còn phải đi vay mượn bạn bè để trả. Bọn mình cũng trả phòng cũ to rộng đủ để vừa ở vừa cho nhiều người ngồi làm, chuyển sang phòng khác bé hơn. Vừa chuyển được mấy hôm nay. Trong người còn 20k. Nhưng nghĩ là, nợ thì từ từ trả, mình còn trẻ. Khó khăn thì nghĩ cách vượt qua thôi. Hôm qua mẹ mình gọi, mẹ mình bảo bà mình bị ung thư xương. Mình hỏi thế định điều trị như nào, có về Hà Nội không, giai đoạn nào rồi. Thì mẹ mình nói là cứ điều trị thôi. Bác sỹ bảo là già rồi thì cứ chữa thôi nhưng đừng nên về Hà Nội. Vòng vo mãi không chịu nói là định chữa thế nào giai đoạn nào rồi. Mình điên quá, có bác sỹ quái nào dám mở miệng khuyên người ta cái kiểu đấy đâu. Thế là mình quát. Mẹ mình cũng im. Sáng nay gọi cho mình bảo là, mai bà mổ. Về đi. Mình đang lúc vay mượn tứ tung, không có tiền, nên mình bảo phải từ từ để thu xếp tiền nong công việc mới về được. Chứ không về ngay được. Kết quả đoán được rồi, mẹ mình mắng mình là cái loại bất hiếu. Không về thì thôi. Bà ngoại mới thèm nhìn cái mặt mình chứ mẹ mình thì không thèm cái loại con mất dạy không có tương lai như mình. Lúc đấy đột nhiên mình nghĩ là, có lẽ không phải lời nói trong lúc tức giận đâu mà là mẹ mình thật lòng nghĩ thế. Bực quá không kìm được mới nói ra. Mình cũng hỏi bạn bè làm bác sỹ, bạn mình bảo là, chẳng có cái thể loại điều trị nào mà hôm qua vừa có kết quả kiểm tra xong, kết quả còn chưa đầy đủ, hôm nay đã quyết định mổ luôn như thế. Ung thư chứ có phải mổ gà đâu. Mình nhớ đến cái vụ ngày mình bị bệnh bỏ học, mình đi viện, mẹ <a href="https://confession.vn/goc-bang-capai-can-thi-lien-he-gap/" title="mình đi" alt="mình đi">mình đi</a> theo cũng nhất quyết đòi mổ cho nó dứt điểm. Còn cùng mấy ông chú học cao hiểu rộng nhà mình nói dối mình là mổ tí thôi. Vết sẹo nhỏ, chỉ là tiểu phẫu các kiểu. Bác sỹ thì không đồng ý. Mẹ mình chỉ kém nước quỳ xuống van xin họ mổ cho mình thôi. Nghe thì cứ như là họ không chịu chữa hoặc bệnh mình là bệnh nan y ấy. Lúc đấy mình thiếu hiểu biết lắm. Trẻ con mà. Nhưng mình nghĩ chẳng có phẫu thuật can thiệp vào tim nào mà gọi là tiểu phẫu với cả tí thôi hết. Mà lúc đó cũng nghe lỏm được bác sỹ can là đừng có mổ vì tim mình không đáp ứng được, chết thì tự chịu nhé. Phải từ từ điều trị bằng thuốc cho ổn định thì tốt hơn. Nên kệ cả cái đám đấy thi nhau khuyên, mình vẫn bướng. Giờ mấy năm rồi, vẫn sống tốt lắm. Nhưng mẹ mình thì không bao giờ hỏi han bệnh mình ra sao nữa. Giờ mình chỉ sợ là mẹ cũng đối xử với bà như với mình ngày đấy. Mình mất dạy lắm. Nghĩ là nếu mà có như thế thật thì chết đáng lắm. Con gái không thương cháu ngoại vô dụng bất hiếu. Đáng lắm. Mình có vay tiền khắp nơi mà chạy về thì cũng không kịp và không đủ khả năng ngăn cản. Mình thì, không muốn chết đâu. Còn hi vọng tí ti là tương lai được lên Đà Lạt dựng nhà trồng rau nuôi chó nữa. Nhưng mà mình rối quá. Bà ngoại thì như thế, dù mình biết là người ta già rồi người ta sẽ chết đi thôi. Tiền thì kiếm mãi, làm ngày làm đêm cũng chẳng đủ đắp vào đống nợ nần ngày một phình ra thêm. Mình đâu có đủ giỏi để lật ngược tình thế. Chỉ có từ từ đắp dần vào thôi. Nhưng người làm người phá thì cũng vậy. Cảm giác cứ như cả đời mình sẽ chôn trong cái đống nợ đấy ấy. Tương lai thì chả biết sẽ đi đến đâu. Ngày qua ngày làm từ 8h sáng tới 12h đêm, ngồi im một chỗ làm đi làm lại một việc như thế. Mình sống hết đời như vậy à, làm một công việc mình đã chán ngán đến tận cổ à? Nếu không làm thì sao? Ngay ngày mai hai anh em sẽ chết đói, nợ lại phình ra thêm. Cuối cùng thì mình cũng chết thôi. Người yêu thì không có nữa. Mình không thấy có lối thoát nào cả. Cũng không thấy có thứ gì níu giữ mình được. Rất muốn cố thêm tí nữa để có ngày được lên Đà Lạt mua nhà. Nhưng sống mãi thế này thì mình già đi rồi chết, ngày ấy cũng chưa tới. Sẽ có người bảo là, cố sống đi, vì em vì bà rồi vì mẹ các kiểu. Nhưng thật lòng mà nói, đối với mình ấy, khuyên bảo mình như thế thì thật sự là rất độc ác. :v Kể lể vậy cho nhẹ lòng thôi. Không đi chết thật đâu. ----------------------------------- Mỗi nhà một cảnh và có những chuyện chả thể giải quyết nổi ấy. Nhưng mình nghĩ bạn không nên ôm hết trách nhiệm về mình như vậy làm gì cả, nhất là vấn đề cơm áo gạo tiền. Mọi thứ đều đổ lên đầu bạn, nợ nần rồi tiền bạc cũng là bạn gánh như vậy vô hình chung khiến những người khác mất đi cái trách nhiệm của họ trong đấy. Khó khăn vướng mắc gì cũng lại lôi bạn vào để gánh cùng trong khi bạn có làm gì sai, làm gì nên tội đâu. Mặc dù là người làm nên kinh tế chính nhưng chỉ cần hở ra một cái là bị chửi là như vậy đấy. Chỗ mình làm cũng anh làm cùng giống vậy đấy. Ba mẹ ở nhà thì cũng làm nông, cơm thì đủ sống chứ tiền thì đâu có đủ tiêu, mọi thứ cũng nhờ cậy hết vào ổng cả. Thuốc thang, khám bệnh cũng lại lôi vào. Tiền ăn học cho mấy nhỏ em cũng lại lôi vào. Cái gì liên quan đến tiền cũng mặc định là lôi ổng vào. Việc chu cấp vậy mình không có nói là sai. Nhưng hệ quả là gì, nhỏ em thì mặc nhiên có tiền xài, hết lại gọi, hết lại gọi, để rồi mất đi cái giá trị đồng tiền mô hôi nước mắt của người làm ra nó. Ở nhà thì cứ quanh quẩn vài mẩu ruộng, chả có gì khá khẩm hơn. Một người làm mà nuôi đến 3-4 người, lương tháng thì xài hết, chả tiết kiệm được đồng nào. Giờ có sức khỏe còn làm được, chứ thử hỏi vài năm nữa yếu kém <a href="https://confession.vn/14016-em-chang-nghi-sau-nay-minh-se-roi-vao-hoan-canh-nhu-the-nhung-ma/" title="thì biết" alt="thì biết">thì biết</a> trông cậy vào ai. Vậy mới nói, gia đình là chia sẻ trách nhiệm chứ không phải một mình bạn ôm hết như vậy được. Ai cũng cần có động lực để phấn đấu, bạn gánh hết rồi thì đâu còn động lực cho những người còn lại nữa đúng không ;). -3T-