Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28891 """Rồi mùa thi chợt đến, bồi hồi nhìn phượng rơi, đợi chờ 1 chút
Hình mô tả cho bài confession
#G28891 """Rồi mùa thi chợt đến, bồi hồi nhìn phượng rơi, đợi chờ 1 chút mưa cho đôi mình, được đứng bên nhau..."" Âm <a href="https://confession.vn/11826-tinh-yeu-en-tu-bong-a-cuoi-thang-8-am-lich-nam-nay-la-ngay-cuoi-cua-minhva-vo-minh-_-mot-madri/" title="thanh văng" alt="thanh văng">thanh văng</a> vẳng làm tôi nao lòng, cái bài hát vui tươi hồn nhiên về thời học sinh gợi lại cho tôi cái rùng mình, cái gai gai sống lưng, gợi luôn cả trong tôi cái giọt nước mắt. 1 năm trước, tôi chạm mốc thanh xuân ở tuổi 18 bồng bột, trẻ thơ. Cùng bao cá tính, hoài bão và mơ ước về cuộc sống trên đại học. Tôi yêu anh từ những năm tôi 11, anh thì năm nhất đại học. Thời học sinh của tôi với đời sinh viên của anh như chặp lại làm 1, song hành bám sát. Năm tôi lên 12, bận rộn với việc học, bận với cả việc thể hiện cá tính, chứng tỏ thực lực. Nó <a href="https://confession.vn/gui-may-ua-am-que/" title="khiến tôi" alt="khiến tôi">khiến tôi</a> lỡ quên mất anh trong khoảng tg ấy. Đến lúc áp lực học hành dồn thẳng vào tôi. Anh vẫn bên cạnh tôi. Tôi chợt bám được 1 điểm tựa trong khoảng không vô định. Và anh ấy nói với tôi rằng ""em lên đại học, anh cưới em nhé"" Tôi đã để mất trái tim mình từ lúc ấy. Lúc ấy còn 3 tháng gấp rút, tôi cặm cụi học suốt ngày đêm. Thời gian anh ấy bên tôi ít lắm. Ít <a href="https://confession.vn/sau-1-thoi-gian-thi-kinh-nghiem-ay-minh-luon/" title="đến khi" alt="đến khi">đến khi</a> nghĩ lại tôi thường tự vả vào mặt mình 1 cái vì tôi ngu ngốc để anh ấy cô đơn quá lâu. Trước ngày thi đh 1 tuần anh vẫn nhắn tin cho tôi ""thi đỗ anh cưới em"" tôi mỉm cười và tiếp tục học. 1 tuần ấy tôi không thấy anh nhắn tin hay gọi điện, không thấy anh chờ tôi cùng đạp xe về nhà. Không thấy ai bảo tôi là ""học thế thôi, ngủ đi, mai học tiếp"".... Sau mấy ngày thi. Anh vẫn không thấy suất hiện. Tôi tung tăng chạy sang nhà anh. Mẹ anh mời tôi ăn cơm. Bác bảo tôi là ""anh Hưng đi rồi, không biết bao giờ về"". Tôi hỏi bác là anh đi đâu, bác cười cười chỉ tay lên cái ban thờ nhỏ góc nhà. Tôi đã không chú í đến đó từ đầu. Bh nhìn thấy anh cười đẹp quá. Bát cơm tự nhiên mặn. Ăn không được, bỏ. Được gần 1 năm rồi. Vẫn hay tự vả vào mặt chính mình. Vẫn hay tự đấm vào ngực mình. Vẫn hay nghe bài xe đạp rồi tự nhớ về tất cả. Hà nội tháng 5-2018" --------------------------------- Có lẽ trong cuộc đời bộn bề này sẽ có nhiều hơn một lần chúng ta vô tình bỏ quên ai đó, đôi khi ngoảnh lại yên tâm vì có người vẫn lặng lẽ đợi chờ, nào ngờ đâu....một lần ta lại bỏ lỡ chính là bỏ lỡ cả một đời! ••Long•• https://mp3.zing.vn/bai-hat/Xe-Dap-Thuy-Chi-M4U/ZWZB77AW.html