Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28740 Mình là con út của gia đình, mẹ mình là vợ thứ, bố mình
Hình mô tả cho bài confession
#G28740 Mình là con út của gia đình, mẹ mình là vợ thứ, bố mình có vợ khác ở nhà trên Thái Bình, ngoài ra còn có một người chị nữa. Chị mình có một bố khác, ấy vậy hồi xưa thương mình lắm, biết là không cùng huyết thống nhưng vẫn muốn bảo vệ mình khi mình bị bắt nạt, vẫn suốt ngày bắt mình hát cho chị, vẫn suốt ngày đưa tiền cho mình đi thuê đĩa CD. Nhưng năm mình lớp năm, chị bỏ nhà để đi tìm một công việc khác ở rất xa, bốn năm sau chị thông báo rằng đã có một người yêu xứ lạ. Ông ấy là một người đã có gia đình, có con cái. Mẹ tớ khi biết chuyện này đã rất phẫn nộ, bà tìm mọi cách để gọi chị tớ về, liên lạc với mọi họ hàng thân thích gần xa để khuyên chị mình bỏ ông kia, nhưng chị mình vẫn không bỏ, thâm chí còn mang ông ta về hẳn nhà để khuyên mẹ, khuyên không được liền bỏ nhà ra đi đúng hôm 30 tết. Rồi nhà chỉ còn có mình mình, một thằng con trai kém cỏi, đã thế lại còn gay, đôi lúc mình cũng nghĩ là cuộc sống mẹ thật khổ, một <a href="https://confession.vn/10612-con-gai-nen-yeu-nguoi-yeu-minh-nhieu-hon-minh-co-ua-ban-than-tot-tinh-hoc-gioi-bieu-tuong-cho/" title="người" alt="người">người</a> mẹ từ xưa đã bị người ta dè bửu, ném phân ném rác vào nhà, một người mẹ mà để con cái có tiền ăn học, không ngại để cho một người đàn ông đã có vợ động chạm vào mình. Đôi lúc tớ cũng nghĩ mình phải thật cố gắng để sau này mình phải khiến mẹ tự hào, khiến mẹ vui sướng, khiến mẹ không bị người ta chê cười, hoặc không thì cũng ít nhất là bù đắp được cho quá khứ của mẹ. Nhưng nói thì vẫn là nói, bản thân không làm được như vậy, học thì vẫn kém cỏi, gay thì vẫn là gay, bản chất cư xử khó ưa cũng chả sửa được lại còn suốt ngày bị người ta bắt nạt. Đó là năm cấp ba, còn giờ mình đã lên đại học rồi, tuy không phải là trường sáng sủa gì, nhưng ít nhất cũng được cái danh sinh viên. Dĩ nhiên là mình không ở đây để nói là cuộc sống sẽ tốt hơn . Mình hiểu cuộc sống là bất công, là sự sắp xếp của số phận, là bản thân mình sẽ là một thằng gay bị dè bửu còn hàng xóm sẽ là những người thành đạt, sẽ là những bà cô lấy được chồng tây, sẽ là những chủ công ty giữa trung tâm thành phố, sẽ là người ta sẽ sinh ra ở vạch đích còn mình chỉ được lang thang ở dưới đít thôi. Mình có quen một người, anh ta là gay nhưng hiện đã có vợ con. Anh ta cũng đã bày tỏ với mình một câu mình cũng khá phân vân “cuộc sống bất công nhưng chúng ta phải vươn lên để cho công bằng”. Bản thân mình thấy câu đó rất là sai nhưng ngay lúc đó cũng chưa thể nghĩ ra được một cái gì để phản bác lại. Giờ thì nghĩ được rồi :)) (Anh ơi nếu anh có ở đây thì em chỉ viết cho vui thôi nhá, không động chạm gì đâu). Cuộc sống là một chuỗi đỏ đen, số phận sẽ không chỉ dừng lại ở lúc sinh ra, mà còn hơn thế nữa, một kẻ nghèo trúng xổ số, dĩ nhiên cũng phải hơn <a href="https://confession.vn/lai-con-ang-on-thi-cham-chi-nua/" title="một" alt="một">một</a> đại gia bị phá sản rồi. Sống căn bản không nên so đo mình bằng ai hay không, cái quan trọng là mình cố cho mình thôi, chứ thực sự để so đo, thì một số đã vượt xa mình cả ngàn dặm rồi. Và cái này cũng dành cho một số bạn gay có ý định đi lấy vợ nữa, như mình nói đó, cuộc sống không công bằng, mỗi người sinh ra sẽ có một kiểu khó khăn khác nhau. Và ai cũng sẽ phải chịu trách nhiệm với chính khó khăn của mình, không thể mình là gay mà trốn tránh vấn đề của gay bằng cách lấy vợ được. Giống như một đứa cụt tay không thể mong bằng một đứa tay chân hoàn thiện được đó, nó cụt tay đòi hỏi sao cuộc sống dễ dàng và hoàn thiện như đứa kia được. Nó phải cố nhiều hơn, nó khổ hơn ,nhưng ít ra nó có thể củng cố được kĩ năng sống và sức chịu đựng của một đứa cụt để tồn tại trên thế giới này, thay vì tìm mọi cách để bằng đứa tay chân hoàn thiện. Giống như trường hợp của chị mình vậy, đáng nhẽ nếu chị có thể ra sức khuyên nhủ, ra sức cố gắng thì chẳng nhẽ mẹ lại không đồng ý. Và nếu thực sự cố gắng bao nhiêu cũng không đồng ý, thì chứng tỏ người mẹ là một người vô tâm với con cái và đáng nhẽ nên bỏ đi từ đầu thì đúng hơn. Mấy người lấy vợ thì có lý do gì?, nào là trách nghiệm, nào là cuộc sống sau này, nào là áp đặt của xã hội. Nói thật những cái đó... bản thân mình nếu thực sự cố gắng một cách chân thành thì nó sẽ không là vấn đề gì cả. Họ chính là những người đi trốn tránh trách nghiệm của mình, những đứa trẻ lớp 9 bỏ học đi chơi net, những người lớn tuổi những vẫn sợ đối mặt với xã hội. Và thực sự cái hiểu biết về hôn nhân và các mối quan hệ của họ còn quá tích cực và đơn giản, thực sự họ nghĩ cưới xong là cuộc sống đầm ấm à?, chẳng nhẽ không cãi nhau?, không tranh dành nhau, không có những vấn đề đột ngột ập đến? ở đời mình thấy cặp đôi thẳng cầm dao chém nhau nữa là một người gay và một chị thẳng. Và nếu không cãi nhau thì sao, bạn thử nghĩ xem cần bao nhiều lời nói dối để che đậy một lời nói dối?, hằng trăm?, hàng ngàn?, thậm chí còn hơn thế nữa?, và nếu hai người đó ở với nhau lâu dài thì sao, chẳng nhẽ lời nói dối đó không gia tằng? Vậy bạn nghĩ hai người xây cả bức tường dối trá hàng trăm km với <a href="https://confession.vn/9934-minh-co-mot-chuyen-rat-te-nhi-muon-chia-se-voi-moi-nguoi-a-minh-sinh-nam-96-hoc-ai-hoc-thuy-loi/" title="nhau là" alt="nhau là">nhau là</a> hai người có thể dựa dẫm và chăm sóc nhau hay là hai người lạ hoắc nằm chung một giường? Chẳng nhẽ những lời nói dối kia không tức nước vỡ bờ?. Và thử hỏi xem họ có tìm người yêu dễ không? Gay chỉ chiếm 0,3% dân số, tìm người yêu đã ít bây giờ bạn lại kiếm đâu thêm cho bản thân một cái danh đã có vợ nữa, hỏi xem ai dám yêu bạn? Hỏi xem ngoài bạn tình ra thì bạn còn kiếm được bạn nào nữa? Hỏi xem họ có cô đơn không? Sống như thế có đáng không? Jordan Peterson đã nói một câu “Cuộc sống cùng lắm chỉ là bi kịch, đừng biến nó thành địa ngục” và mình tin chắc rằng hôn nhân với người mình không thích, không hiểu và không có sự liên kết nào cũng chả cách mấy mét địa ngục là mấy. Và mình thấy rất là vô lí đối với một số người thông cảm cho họ, bạn phải hiểu thông cảm cho kẻ ác tuy không phải là ủng hộ họ nhưng là dung túng họ. Họ là những người không chịu lớn, không chịu đối mặt với các vấn đề của mình, là những kẻ hại người, sự dối trá là một thứ không thể được dung thứ. Mình vẫn cảm thấy rất là ngạc nhiên khi khá nhiều người trong cộng đồng gay dung túng cho hành vi này, nó dễ nhưng nó vô nghĩa, nó đơn giản nhưng nó sẽ không giúp bạn giải quyết những khó khăn của chính bạn trong tương lai, nó tốn ít sức nhưng nó lại khiến bạn trở nên yếu đuối hơn. Thà dằn vặt trong tình yêu để mạnh mẽ còn hơn để bản thân mình yếu đuối rồi một ngày nào đó tự mình kết liễu cuộc sống của mình. Thà tìm ý nghĩa trong sự đau đớn của tình yêu còn hơn phải thấy bản thân mình sống vô nghĩa mấy chục năm. Đây không phải đạo đức, mà là một bài toán đơn giản, đối mặt với vấn đề thì mạnh mẽ, không thì yếu đuối, xác định bản thân mình thực sự muốn cái gì và lập kế hoạch cho nó, thay vì chọn cách giải quyết đơn giản, dễ nghĩ và tạm thời để trốn tránh nó. ----------------------------------------- Em nói rất hay, và cũng phân tích rất kỹ cho quan điểm sống của em. Nhưng thực tế người ta sẽ chỉ nghe em nói và tin vào điều đó nếu em thực sự có gì đó trong tay. Năng lực, trình độ, học vấn, kỹ năng hoặc sự nghiệp. Em đã có được điều gì rồi? Anh thấy em nhắc đến rất nhiều lần về những lo sợ khi em là Gay, đó không phải là điều đáng để lo sợ, chưa bao giờ là điều đáng để lo sợ nếu em thực sự định nghĩa chính xác khái niệm của trưởng thành. -#AD20-