Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28686 Cũng không biết bắt đầu từ đâu, nên dùng câu từ nào để diễn
Hình mô tả cho bài confession
#G28686 Cũng không biết bắt đầu từ đâu, nên dùng câu từ nào để diễn tả câu chuyện của bản thân, MỘT CÂU CHUYỆN BUỒN. Tôi một chàng cảnh sát 26 tuổi. Gặp em khi tôi 25 tuổi với đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Sinh ra trong một gia đình khó khăn với quãng tuổi thơ chẳng mấy ngày vui vẻ. Vì thương mẹ tôi cố gắng thi đậu cảnh sát chỉ với mong muốn mẹ ko phải lo cho tôi ăn học, có một cuộc sống ổn định để mẹ bớt vất vả. Bằng cả nghị lực của mình tôi cũng đậu, ra trường tôi về quê làm bởi bố tôi mất sớm nên không muốn mẹ một mình. Tôi khá thông minh nên công việc cũng dễ dàng và thuận lợi. Ra trường một thời gian ngắn, với ngoại hình và bản chất tốt bụng của mình tôi cũng đã <a href="https://confession.vn/anh-phai-do-em-ay-sao-cang-ngay-toi-cang-thay-lam-an-ong-kho-the-nhi/" title="gắn mình" alt="gắn mình">gắn mình</a> vào một mối duyên với một cô gái. Đó <a href="https://confession.vn/13430-to-tinh-sai-cach-la-an-hanh-ca-nam-em-la-k57-va-em-ang-crush-1-e/" title="là một" alt="là một">là một</a> cô gái thật sự rất tốt, gia đình danh giá mà nếu tôi lấy cô ấy tôi hầu như chẳng còn phải lo chuyện tương lai. Tôi bắt đầu với cô ấy bởi sự kiên trì theo đuổi của cô ấy, tôi khi đó chẳng có cảm giác với ai, tôi thích tự do. Nhưng trước tấm chân tình, sự cố gắng và suy nghĩ cho tương lai, tôi đã gật đầu (chắc nhiều bạn sẽ ném đá và ko thích điều này, nhưng đó là sự thật để bắt đầu một bi kịch ?). Chúng tôi cứ như vậy bên nhau hơn 3 năm (ko nắm tay, ko hôn, ko thể hiện tình cảm) tôi thật sự nợ cô ấy quá nhiều. Duy chỉ có lần hai đứa đi chơi xa, yêu cũng lâu nên nghĩ mình cần trách nhiệm với cô ấy và chuyện gì đến cũng đến, có quan hệ nhưng thật lòng ko có cảm xúc. Cảm giác đầy tội lỗi, giằn vặt nhưng cũng thương bởi nợ (dù sao cũng bên nhau hơn 3 năm, có là bạn thì cũng phải thấy đau lòng chứ đúng ko). Rồi cứ như vậy, khi tôi 25 tuổi tôi quen em, một ngừoi con trai tôi chỉ có thể nói hai từ "tuyệt vời" em luôn nghĩ cho người khác, em nhút nhát, e cái gì cũng lo, lo và lo. Khi cả hai bắt đầu chỉ là bạn, rồi yêu lúc nào không hay. Tôi ko giấu em rằng tôi có bạn gái, người đó là ng tôi phải lấy làm vk, em cười và nói không sao. Chúng tôi vẫn bên nhau, được một thời gian ngắn thì em bị gia đình phát hiện (chúng tôi ở miền Bắc, nơi mà chẳng mấy vui vẻ gì trong giới này, nơi mà con ngừoi chỉ nghĩ đến hai từ trốn chạy). Gia đình ngăn cấm, em chọn từ bỏ, cả hai khóc nhiều hứa nhiều, em nói tôi là cả cuộc đời em, là người ko ai thay thế được. Điều đó đã đánh gục trái tim tôi. Tôi yêu em mà lại để người yêu mình như vậy, tôi ko muốn để em một mình. Sau xa nhau tôi sống trong giày vò, giằn vặt. Tôi và em vẫn mail cho nhau, em vẫn làm video ảnh gửi tôi, tôi vẫn muốn cùng em nắm tay vượt qua mọi thứ. Tôi đã lấy hết dũng khí để kết thúc chuyện tình với cô gái ấy mặc dù hai gia đình đã nói chuyện với nhau chờ ổn định là cưới. Tôi đã làm mẹ tôi khóc, làm mẹ cô ấy khóc, bà cố ấy khóc, bà tôi nhìn tôi thở dài, còn cô ấy có lẽ ko khóc được. Ngày chia tay tôi quỳ trước mặt cô ấy nói "cả đời tôi có thể tổn thương bất cứ ai nhưng ko thể tồn thương cậu ấy" đến cuối cùng tôi vẫn ko để ai biết cậu ấy là ai, bởi nếu biết tôi chắc chắn cậu ấy sẽ ko thể yên ổn. Mọi thứ một mình tôi chịu đựng. Giải quyết xong vấn đề của bản thân tôi cố gắng cho đoạn tình cảm của mình nhưng em cũng xa tôi dần, tôi nhìn tương lai mù mịt quá, em cũng ko còn muốn cố gắng mà có lẽ là chưa bao giờ muốn cố gắng. Em muốn đi du học, mọi thứ đã chuẩn bị từ khi bắt đầu quen tôi, em tổn thương vì mối tình đầu bị bỏ rơi, tôi ko muốn bỏ em bởi tôi biết em ko thích cảm giác đó và hơn hết là tôi yêu em. Mọi thứ đi và khó khăn hơn, tôi cố níu trong tuyệt vọng, tôi dần thu mình lại, trầm lặng hơn, cơ thể cũng suy sụp nhiều. Thấy tôi suy sụp quá em quay lại với tôi, cả hai nói chuyện gặp nhau lén lút, tôi cũng vực dạy được phần nào, nhưng ước mơ của em, tưog lai em chọn không có tôi. Trước ngày đi du học hơn 1 tháng e cắt liên lạc với tôi, mọi thứ sụp đổ một lần nữa, tôi bế tắc, tuyệt vọng. Tôi dùng fb khác theo dõi em hàng ngày hàng giờ, qua việc em cmt vs bạn bè tôi biết ngày em đi nên tôi đã đến sân bay chờ, ngày đầu tôi phán đoán sai do quá trình em lùi lại 1 ngày. Tôi chờ thêm 1 ngày nữa và cũng găpj được em khi em đi vệ sinh, tôi ôm em và khóc, em cũng vậy. Chưa bao giờ tôi hết tin em còn yêu tôi và yêu rất nhiều. Nhưng tại sao ko thể chọn cùng nhau cố gắng chứ ?. Em đi cũng hơn hai tháng rồi, có lẽ cuộc sống khác nên lòng ngừoi cũng nguội lạnh, em bực bởi chính những dòng trạng thái tôi đăng, nhưng em nào đâu biết bên trong tôi vỡ nát từng ngày, từng giờ tôi không dám để mình ngã xuống, bởi khi ngã tôi biết mình sẽ không đứng dậy được nữa. Ba ngày trước em nói tôi phiền phức, bảo tôi xoá mọi thứ đi, chiếc nhẫn em tặng tôi và chính em nói nó sẽ là kỷ vật bảo vệ tôi nay em cũng nói tôi vứt nó đi. Nhưng sao tôi vẫn tin rằng em nói vậy bởi còn thương, còn yêu tôi. Sao tôi lại tin em nhiều đến vậy để giờ chẳng còn chút niềm tin nào cho bản thân, cho cuộc sống. Em quên hết những gì ta hứa rồi sao, em quên cái ngày tôi đi mưa 50km trong trời trở lạnh cuối thu đứng trước ngõ nhà em đến tận 2h sáng ư, em quên cái ngày đông giá rét tôi chờ em ở một nơi xa lạ một đêm ư, em quên cái ngày tôi theo sau em trên đường từ chõ em làm về chỉ để đi theo đúng nghĩa khi mà tôi ko dám vượt em chẳng dám dừng ư, còn nhiều lắm sao em lại quên hay là em ko dám nhớ. Thứ 5 này anh đi gặp bác sỹ tâm lý rồi và lần này có lẽ sẽ phải dùng thuốc điều trị, anh nhớ em lắm ?? và cũng đau lòng lắm... "Em sẽ gửi gì cho những cơn sóng bạc đầu? Anh sẽ viết gì cho những nỗi nhớ không tên?" Pi❤️Pú 11072017 -------- Dài quá nhưng đó là những dòng tâm trạng mình có thể nghĩ lúc này. Đầu óc ko được ổn định lắm nên mong admin thông cảm, có thể lộn xộn bởi chính mọi thứ trong mình hiện tại còn hơn vậy. Cảm ơn page đã giúp mình chia sẻ nỗi lòng này, thật buồn và <a href="https://confession.vn/11941-trong-tinh-yeu-mac-benh-kho-noi-phai-chang-cung-la-cai-toi-luc-viet-ra-nhung-dong-nay-thuc-su/" title="cảm" alt="cảm">cảm</a> ơn tất cả ------------------------------------ Mình không nghĩ rằng đó là một câu chuyện buồn. Hoặc giả nỗi buồn của chúng ta không giống nhau. Mà chính xác là nỗi buồn không có hình thù và định nghĩa. Nó do chính bạn quyết định cho bản thân. Suy cho cùng, mình không thích cách bạn chọn việc quan hệ với cô gái đó để xem là một thứ trả ơn cho ba năm yêu nhau. Đừng làm tổn thương những người phụ nữ cả về thể xác lẫn tâm hồn nếu như bạn từng có thể. Dù sao cũng đã qua, đừng nhắc lại quá nhiều và chỉ cần cậu luôn mong đợi và chúc phúc cho cô ấy có một cuộc sống tốt và hạnh phúc nhất là được rồi. Còn chuyện tình thực sự của bạn, đó là trưởng thành. Khi bạn chấp nhận những lựa chọn, cũng là cách để bạn đối mặt với những điều mới mẻ hơn trong cuộc sống. Kết quả của sự lựa chọn không định nghĩa sự thành công hay thất bại của sự lựa chọn đó, nó nằm ở việc bạn đã từng can đảm để lựa chọn. Suy cho cùng, mình đánh giá cao điều mà bạn đã chọn lựa để quay lại tìm cậu ấy. Chúng ta sẽ còn va vấp rất nhiều, sẽ còn bị lãng quên rất nhiều. Nhưng có đáng để hối tiếc về bất cứ điều gì từng xảy ra khi chọn lựa bằng tất cả chân thành hay không? Thì câu trả lời với mình luôn đơn giản là trong năm từ: “Không bao giờ hối tiếc”. -#AD20-