Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28534 Có lẽ hôm nay là một ngày khó quên nhất trong cuộc đời mình.
Hình mô tả cho bài confession
#G28534 Có lẽ hôm nay là một ngày khó quên nhất trong cuộc đời mình. Ngày mà anh chấp lời yêu của em! Mình là năm nhất còn anh thì năm ba rồi! Nói vậy chứ một đứa thì sắp năm hai một đứa thì sắp tốt nghiệp rồi. Mình biết anh qua những đợt tình nguyện do khoa tổ chức và anh cũng thường hay làm chung nhóm và mặt trận với mình nên quen biết nhau từ đó. <a href="https://confession.vn/13699-toi-4-tuoi-cau-4-tuoi-tro-thanh-ban-be-toi-6-tuoi-cau-6-tuoi-lan/" title="Mình thì" alt="Mình thì">Mình thì</a> kiểu hoạt ngôn, năng động, đi đâu cũng nói được còn anh thì nhẹ nhàng hơn, trầm tính, tuy ít nói nhưng anh luôn là người làm việc có tâm nhất. Có một buổi làm tình nguyện là tổ chức những trạm trò chơi cho em nhỏ thì đến giữa buổi những người trong đội mình cũng hòa theo cuộc vui mà chạy qua những trạm khác chơi. Lúc đó anh thấy mình trông trạm có một mình thì anh lại gần hỏi: “Sao có mình em vậy?” thì chỉ cười nói là mọi người đi chơi hết rồi. Anh cũng chẳng nói gì mà đứng đấy trông trạm với mình đến khi kết thúc. Có những hôm anh còn nhường cả phần ăn, mền gối cho mình (vì đi làm tình nguyện phải ngủ bờ ngủ bụi). Mình cảm thấy vui vì những hành động anh dành cho mình từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Rồi mình bắt đầu nói chuyện với anh nhiều hơn nhưng chỉ bằng những dòng nhắn tin thôi bởi vì hai đứa học khác cơ sở nên chẳng gặp mặt nhau nhiều. Và dần dần mình có tình cảm với anh ấy nhưng cũng chẳng dám nói ra vì…. sợ. Sợ sau khi nói ra thì hai đứa chẳng còn như xưa được nữa. Rồi mình lại gặp anh vào chiến dịch mùa hè xanh năm nay. Anh là người thấy mình trước và chạy tới chào mình. Nhưng buồn thay đợt này hai đứa chẳng chung mặt trận gì cả. Trong suốt những ngày vừa qua thì mình cũng hay ngó trộm anh làm việc, đôi lúc thấy mình thì anh cũng chạy tới lại chào hỏi, nói chuyện. Nhưng đợt này, mình thấy anh có vẻ tiếp xúc, nói chuyện với nhiều người hơn, mấy chị cũng vây anh nhiều hơn (thì do anh ấy cũng đẹp mà), điều đó đáng lẽ ra là một chuyện rất bình thường nhưng sao mình cảm thấy rất khó chịu. Và đỉnh cao của sự khó chịu đó là mình đã viết thư tỏ tình anh, mình viết hết những tâm tư, cảm xúc của mình và trong đó và nhắn lại với anh là: “Hãy trả lời em nha vào lúc.... tại…. nha!” Mình ngồi chờ anh từ sớm và cũng chuẩn bị tinh thần hết cả rồi, chỉ cần chờ anh đến thôi. Và rồi anh cũng đến, anh tới trễ những 10ph. Nhưng rồi anh ngồi xuống và chỉ im lặng không nói một tiếng nào. Mình cảm thấy khó xử và ngại nên cũng biết mở miệng làm sao. 5ph, 10ph, 15ph… gần nửa tiếng trôi qua nhưng vẫn không có động tĩnh gì. Hai đứa chỉ nhìn ra chỗ khác chứ chẳng dám nhìn mặt nhau. Trong đầu lúc này mình chỉ nghĩ là chắc <a href="https://confession.vn/10348-yeu-1-anh-chang-it-toi-1-co-sinh-vien-kinh-te-vua-ra-truong-la-1-co-nhan-vien-kinh-doanh-moi-c/" title="anh" alt="anh">anh</a> không đồng ý rồi, trách mình biết vậy đừng tỏ tình làm gì. Và rồi mình nhìn điện thoại, đến giờ mình phải đi chuẩn bị đồ ăn chiều cho đội, chỉ biết cười trừ cho lúc đấy. Đang định đứng dậy thì anh ngã người sang dựa đầu vào vai mình và nhẹ nhàng nói rằng: “Anh cũng thích em!”. Mình ngớ người ra. Mình ngớ ra vì chẳng <a href="https://confession.vn/12042-huhu-crush-1-anh-sinh-vien-neu-hom-nay-em-len-hn-em-hoc-ba-hoc-vien-ngan-hang-em-len-truoc-len/" title="biết" alt="biết">biết</a> mình nghe có lầm không. Mình hỏi lại thì anh nói rằng anh không nói lại lần hai đâu. Lúc này mình chẳng biết diễn tả cảm giác như thế nào nữa. Rất rất hạnh phúc! Mình cười và chạm vào mặt anh! Anh cười và nói rằng chiều nay phải làm cho anh một bữa ăn hoàng tráng! Chỉ cười thẹn và ừ với anh. Anh vẫn là anh, vẫn nhẹ nhàng nhưng lúc nào cũng làm em cảm thấy ấm áp cả. P/s: Từ nãy giờ, cả lúc trên đường đi về, lúc nấu ăn, lúc ngồi viết cái cfs này cứ cười miết thôi. Chắc ai nhìn vào cũng tưởng bị thần kinh nhưng mà hạnh phúc quá biết sao giờ. ----------------------------- Chồi ôi, dễ thương quá dọ :>>>>>>>>> - Min -