Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28485 Mong các bạn đăng giúp mình, xin trân thành cảm ơn. Anh Lần cuối
Hình mô tả cho bài confession
#G28485 Mong các bạn đăng giúp mình, xin trân thành cảm ơn. Anh Lần cuối cùng em sẽ gọi anh bằng anh, mà thay vào đó là gọi bằng thầy như đúng với vị trí của chúng ta hiện nay anh nhỉ. Em biết, anh sẽ không bao giờ đọc được những dòng này của em, mà nếu anh biết thì em cũng vĩnh viễn không vào trang này nữa anh ạ. Em phải về con đường mà em đi, và sẽ đi đến hết cuộc đời. Gửi anh, mối tình đơn phương đồng tính đầu tiên và sẽ là duy nhất của em. Em cảm nắng, à không, em đã chót thích anh mất rồi. Hôm nay, tròn một năm chúng ta biết nhau, bắt đầu cho những ngày đầy mệt mỏi, đầy tủi thân và cũng đầy cung bậc cảm xúc cái mà không bao giờ phai nhòa trong em. Nhưng đến hôm nay, em tự cho phép mình buông bỏ vì chính em đã không còn dũng cảm để theo tiếp một mối tình đơn phương như thế này nữa. Anh, 33 tuổi, một giảng viên dạy tiếng anh của 1 trường đại học tại TPHCM, nhìn cũng chẳng đẹp, chẳng lung linh. Nhưng anh ấm áp, người anh luôn tỏa ra một thứ ấm áp mà em chẳng bao giờ có được. Anh chẳng hiền lành mà có chút đanh đá, nhưng ở anh luôn toát lên sự quan tâm mọi người đến chân thành. Anh gánh trên vai mình nhiều niềm riêng, nhiều trách nhiệm. Anh chai lì cảm xúc. Em, 30 tuổi, cũng là một giảng viên, vì thay đổi quy chế mà không lấy bằng TS kịp theo tiến độ và Anh phải kèm reading cho em trong một tháng ngắn ngủi. Em có trong mình nhiều thứ mà nhiều người mong muốn có được, nhưng em không có chính là sự yêu thương. Em mạnh mẽ đến kiên cường, em luôn phải mạnh mẽ để vượt qua cánh cửa của tử thần khi mang bệnh trong người. Tim em luôn thắt chặt khi bị người bạn gái đã yêu trong 6 năm bỏ đi lúc mà em phát bệnh. Bao đau đơn, bao uất hận đã biến em thành một thằng đàn ông không <a href="https://confession.vn/13360-con-trai-ma-tinh-toan-the-nay-co-nen-yeu-nua-khong-cho-minh-hoi/" title="tình" alt="tình">tình</a> cảm, không yêu thương. Nhưng, <a href="https://confession.vn/sau-khi-hieu-uoc-nhung-loi-nay-cuoc-song-cua-ban-se-thoai-mai-hon-_____-1-thoat-ngheo-quan-trong-hon/" title="" alt=""></a> chỉ một tháng thật ngắn, em lại bị cảm nắng với anh,…một thằng con trai điều mà cho dù nằm mơ em cũng không bao giờ dám mơ. Anh chỉ bài, anh tận tình lắm, khi em mệt em ngủ trên ghế, anh vào cũng không gọi em thức để học tiếp. Anh biết không, lần đầu tiên em ngồi gần anh, anh chỉ bài cho em, điệu bộ của anh làm em như được quay về với tuổi thơ của mình, được thầy ngồi chỉ cho đọc từng con chữ, từng phép toán, em muốn xà vào lòng anh, ôm anh như hồi còn nhỏ, em mỏi mệt thật ấy anh ạ. Vì kèm cho em, mà anh không được ăn tối thế mà em mua bánh orion mà anh cũng không ăn làm em phải để trên xe cho anh. Học với anh, em thấy mình thật ấm áp, thật bình yên, nếu thế giới ngoài kia có đổ xuống thì trong lớp học này anh sẽ đỡ tất cả cho em. Anh hay la em, hay mắng em khi em không chịu học bài, nhưng cách la mắng của anh chỉ làm cho em buồn cười và yêu anh thêm mà thôi. Em yêu đơn phương anh mất rồi. Thế rồi, em tìm cách…thi rớt, rồi anh phải kèm lại…đến giờ, ngày hạnh phúc nhất trong tuần là ngày em được học anh dù em bận đến mấy em cũng luôn muốn học ngày thứ 5 thần thánh, vì ngày đó có anh. Em có nhắn tin cho anh, nói là em thích anh nhưng anh nói anh cần phải take care cho gia đình, cho nhiều thứ, anh không đồng ý. Nhưng em vẫn đợi, vẫn kiên trì nhắn tin và quan tâm đến anh…đã trọn 1 năm. Em yêu anh đến mức lưu <a href="https://confession.vn/14365-co-phai-em-ang-bi-ao-mo-em-nam-nhat-k59-nguoi-yeu-thi-ra-truong/" title="lại" alt="lại">lại</a> tất cả tin nhắn, những cuộc điện thoại giữa hai đứa mình để khi em cô đơn nhất, em buồn nhất thì em lại lấy ra nghe, nghe cho thỏa lòng nhớ anh. Hôm nay, em bị mất điện thoại, toàn bộ dự liệu quan trọng cũng mất, nhưng đối với em nó cũng không tiếc và quý bằng những thứ thuộc về anh. Em hiểu, định mệnh của chúng ta đến đây là hết rồi. Em phải buông bỏ rồi anh ạ, buông đi hình ảnh của anh và bỏ lại đoạn tình cảm này sau lưng vì em biết em còn nhiều việc phải làm. Ông trời thật khéo đùa người, ngày mai đây khi em thức giấc em vẫn luôn vui cười, em sẽ vẫn đi học anh, nhưng em sẽ không gọi anh bằng anh nữa, mà gọi anh bằng thầy, bằng thầy…người thầy mà em đã yêu ------------------- Đôi khi từ bỏ ai đó chính là mở ra cho mình 1 cánh cửa mới. Cố gắng lên nha anh ❤ - Min -