Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28417 Đây là một câu chuyện buồn nhưng anh vẫn muốn em cười nhiều hơn
Hình mô tả cho bài confession
#G28417 Đây là một câu chuyện buồn nhưng anh vẫn muốn em cười nhiều hơn sau khi đọc nó. Vì em cười rất sáng, rất đẹp và khi ta nói chuyện với nhau anh nghĩ là em đã có đủ những nỗi buồn rồi, và anh cũng rất muốn thấy em vui. Anh sẽ kể câu chuyện buồn đó theo những lần anh thấy em. - Hôm đầu tiên gặp em. Vừa thấy em trên sân khấu, mạnh mẽ hát bài Impossible thế giới của anh như một quyển sách vừa bước sang một chương mới, và anh như một nhà mạo hiểm đang sôi sục ăn mừng vì phát hiện ra một vùng đất mới. Lúc đó anh đã nghĩ rằng: “Tại sao lại có một người tuyệt vời như vậy trên đời? Tại sao đến bây giờ mình mới biết đến sự tồn tại của con người này. Anh này hát hay quá lại đẹp rạng rỡ đến như vậy.” Con tim anh lúc đấy chỉ vừa đập trật một nhịp duy nhất, rồi lại bình ổn như thường ngày. Khoảnh khắc đó chỉ là sự ngưỡng mộ vì phát hiện ra một chân trời mới, phát hiện ra một cái đẹp ngay tầm mắt. Vì anh là một người rất quý trọng những gì mà anh tự cho là hay, là đẹp. Vì anh là một người hát không hay, nên anh rất dễ bị những người hát hay cuốn hút, như một lẽ rất tự nhiên. Từ đó anh chú ý đến em rất nhiều. Và về sau anh mới biết thì ra em nhỏ hơn anh một tuổi, nhưng vì nét mặt em cứng cỏi hơn anh nên anh cứ nghỉ em học trên anh một khóa. Về điều này cho anh xin lỗi nhé. Khi về nhà, cố lục lọi trong ký ức của anh về buổi tối hôm đó, anh cũng nhớ ra tên của em. Thời buổi hiện đại nên việc tìm thông tin của em cũng không khó. Anh mở facebook và tìm tên em. Rất ngay ngắn hiện ra trước mặt anh. Follow và set ưu tiên không do dự. Anh nhớ là lúc đó em vừa bị hack face và tạo lại một nick mới. Anh như một fan cuồng tìm hiểu về thần tượng của mình, lục lọi hết mọi bài đăng của em, nhưng nick mới, thế nên chỉ có vài tin. Nhưng bấy nhiêu đã đủ sưởi ấm con tim đang cố tìm lại đúng nhịp đập này rồi. Lúc đó anh biết là em đã có người yêu rồi, và người ta có vẻ tốt với em nên anh cũng không hề kỳ vọng, chỉ đơn giản xem em như thần tượng, như ngôi sao sáng trên bầu trời kia, anh ở đây dõi theo và lấy đó làm niềm vui ngớ ngẩn. - Lần thứ hai gặp em. Cho anh kể về mình trước nhé. Anh là một người rất mơ mộng, yêu những điều bình dị và yêu cái đẹp. Tất cả những thứ mà anh cho là đẹp, là hay thì anh đều say và chìm đắm điên cuồng trong đó. Và trong những cái đẹp đó, có những mối tình đơn phương mà anh đôi khi chỉ yêu người ta vì đôi mắt, vì nụ cười,… anh chẳng đi tỏ tình đâu khi mà anh vẫn chưa có ý định nghiêm túc, và anh thích cảm giác con tim mình nhói lên khi nghĩ đến ai đó, thích tự chìm vào thế giới của những suy nghĩ viển vông anh tự tạo ra. Trước khi anh có quyết định nghiêm túc lâu dài với em, anh đã từng quen một người. Cuộc chuyện chóng vánh chưa đầy một tháng, trọn vẹn cung bậc cảm xúc, chia tay vì mọi chuyện tiến triển quá nhanh nên cảm xúc cũng nhanh phai nhạt. Nên anh mong người anh thương sau này sẽ cùng anh chầm chậm tìm hiểu, chầm chập làm quen rồi yêu nhau vội vã như thanh xuân sẽ trôi qua trong nháy mắt. Anh dễ yêu, nhưng khi yêu chỉ muốn lâu dài. À, và lần thứ hai gặp em đó, em đang đi với cô bạn anh sau đợt chụp hình cho cuộc thi thanh lịch của trường. Anh cố tình gọi cô ấy để em nhìn về anh, để em biết đến sự tồn tại của anh trên cuộc đời này. Chỉ nhẹ nhàng vậy thôi, cô ấy chào anh, anh hỏi thăm cô ấy. Hai bên cách nhau một con đường. Rồi lặng lẽ rời đi như cách mà đêm xuống thay cho ngày. Hôm ấy chỉ ánh nhìn của em về phía anh thôi, có biết không lòng anh rộn ràng như trẻ con lần đầu đi hội. Lần gặp thứ hai chưa đầy mười giây. Nhưng vẫn hơn lần thứ nhất vì không chỉ có anh nhìn về em mà em đã nhìn thấy anh rồi. Chúng ta đã nhìn nhau, thế thôi. Anh vẫn hướng mọi chú ý về em mặc dù tối hôm đó là tối mà anh biết được rằng em đã có người yêu rồi. Dù cho anh chỉ lặng lẽ theo dõi em qua màn hình điện thoại, nhưng anh vẫn có cảm giác mình là kẻ thứ ba ngu ngốc nào đó vì biết em đã có người yêu mà lại mơ những điều xa xôi. Em không hay đâu, khi mà ngọn lửa cháy cho tình yêu trong tim anh chỉ còn là những đốm âm ỉ từ cuộc tình trước để lại, anh vẫn chưa từ bỏ niềm tin vào tình yêu, anh vẫn chờ một ngày nào đó, một người nào đó đến và lại làm cho ngọn lửa đó bùng cháy lên mãnh liệt để cho huy hoàng một thời thanh xuân. Và em đã làm bừng lại ngọn lửa trong tim anh, để anh rạo rực ôm niềm tin về tình yêu mãnh liệt, dẫu là <a href="https://confession.vn/13795-lieu-co-u-manh-me-e-buoc-i-con-uong-khac-sau-7-nam-yeu-thuong-kh/" title="em chỉ" alt="em chỉ">em chỉ</a> vô tình làm cháy lên ngọn lửa đó. Anh đã có suy nghĩ chờ đợi, anh sẽ chờ ngày em chia <a href="https://confession.vn/13678-tao-cam-may-yeu-no-ay-la-cau-noi-cua-me-a-ay-khi-mk-vua-o-nha-a/" title="tay anh" alt="tay anh">tay anh</a> ta. Anh thật là một thằng ngu ngốc đúng không. Trách sao được khi mà anh đã trót mang chữ thương gắn trên vai một người. - Lần thứ ba gặp em. Hôm đó anh học ca 3, tụi bạn anh học ca 2, nhờ anh mua nước nên anh vào sớm hơn thường ngày. Rồi anh gặp em cũng đang ăn trưa cùng tụi bạn. Sau hôm ấy, anh chăm mua nước cho bạn hẳn. Nhưng những hôm sau không thấy em ở đó. - Lần thứ tư là một tối diễn tập văn nghệ khoa, anh từ phía anh nhìn về phía em. Em chắc không nhớ nổi anh là ai đâu. - Lần thứ năm là ngày diễn văn nghệ. Diễn xong chúng ta có vô tình đi qua nhau, may mắn thay mắt chúng ta chạm nhau. Anh vẫn chưa dám hy vọng, anh thích theo dõi người anh thương từ đằng xa hơn là chạm mặt như thế. - Lần thứ sáu, đó là hôm đi ôn tập lại của một môn mà cả hai học chung một giáo viên, bình thường học khác lớp, nhưng <a href="https://confession.vn/hay-la-bo-i-het-lam-shipper-nhi/" title="hôm ấy" alt="hôm ấy">hôm ấy</a> là buổi ôn tập nên cô dồn các lớp lại học chung. May sao anh thấy em, lần này mắt chúng ta chạm nhau hơn 3 giây. Em nhìn anh chằm chằm, anh cũng nhìn lại. Anh thực sự vui lắm khi nhớ lại khoảnh khắc đó. Anh cố tình chụp ảnh buổi học đó để đăng story với hy vọng mong manh rằng em sẽ tương tác. Dẫu cho lần trước anh có đăng ảnh đi chơi trên story em có để icon cho anh, anh vui mừng lắm trong lòng nhưng tự nói với mình rằng chắc em chỉ lỡ tay bấm phải thôi. Dù là vậy anh vẫn không kềm mình khỏi hy vọng rằng em sẽ nhắn tin cho anh. Và tối đó, em thực sự đã nhắn tin cho anh. Vỏn vẹn là “anh học môn dl đúng ko?”. Anh đang cố bình ổn tâm tình lại sau ánh nhìn buổi sáng, thì em biết không một đợt bão như đang cuồn cuộn dâng trong lòng anh, anh vẫn không tin được là em đã nhắn tin cho anh. Anh vui mừng như mình trúng số vậy, dù cuộc đời anh từ đó đến nay chưa từng trúng qua dù chỉ là 2 số cuối nhưng anh tin rằng mình đã hiểu cảm giác trúng số là như thế nào. Đó phải là nửa tỉnh nửa mơ, tim đập thình thịch nhịp lớn nhịp nhỏ, vừa mừng vừa lo, muốn hét lên thật lớn nhưng phải kiềm lại nhỉ? Đêm ấy dù nơi anh ở phát sinh tý chuyện không vui nhưng lòng anh yên ổn lắm. Đêm ấy anh ngủ ngon lạ kỳ dù anh cứ tưởng là mình sẽ vui đến không chợp mắt được. Vì anh nghiêm túc, nên anh muốn mình chầm chậm tìm hiểu nhau em nhé. Anh xin lỗi vì những lần nhắn tin với em anh chỉ loay hoay xung quanh những vấn đề không đâu vào đâu. Vì anh vẫn chưa biết cảm giác của em với anh là gì. Nếu em xem anh là một người anh, anh sẽ rất vui được làm người anh để san sẻ những nổi buồn của em trong cuộc sống, nếu em có ý xin hãy cho anh biết. Những ngày không nhắn tin với em anh thực sự rất buồn. Anh nghe nhạc buồn rồi anh suy nghĩ vẫn vơ rồi anh lại tự buồn, những hôm ấy anh trống vắng đến kỳ lạ, có khi anh lại muốn khóc. Anh vốn dĩ không sợ cô đơn, anh chỉ sợ mình khi thoát khỏi cô đơn lại không có ai làm bạn. Những ngày này, khi thấy em và người ấy không có tương tác trên face anh lại bắt đầu suy diễn lung tung rồi đó, anh lại mở hội trong lòng và phát thiệp mời khắp ruột gan phèo phổi hahaha. Nhưng khi anh muốn thân với em hơn, em vì sao lại không trả lời anh. Trong lòng anh lửa vẫn cháy, yêu thương vẫn dành cho em, nhưng có một chút buồn ẩn nấp ở đâu đó mà anh tìm hoài không thấy. Anh vẫn thương em đó, nhưng chắc anh sẽ buông tay trước khi anh thương em nhiều đến nổi không thể buông tay. Em như ngôi sao ở trên kia, lấp lánh và đẹp đẽ, đẹp đến cháy lòng anh. Nhưng khoảng cách giữa chúng ta xa xôi lắm, nếu như anh có chạy đến bên em thì cả hai đều không được trọn vẹn, có lẽ anh nên học cách yêu lá yêu hoa, yêu con đường, yêu ngọn đồi đừng nên yêu ngôi sao hay ánh trăng mong manh mọc giữa hồ cá chưa kịp đớp đã vội tan. Nhưng mà anh đã thương em rồi. Sớm thôi em sẽ là của anh. - Từ hôm đó đến nay chưa gặp lại lần nào. -------------------- Nói trước với các bạn là cfs khá dài. À mà đọc tới đây thì cũng biết nó dài rồi :)) 1 câu chuyện bình bình, không cao trào gì cho mấy, nhưng là 1 thứ dễ thương Min đọc được hôm nay nên đăng thôi, dù hơi buồn tí :)) - Min -