Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28372 Anh à. Em biết những dòng này anh sẽ không đọc được đâu, nhưng
Hình mô tả cho bài confession
#G28372 Anh à. Em biết những dòng này anh sẽ không đọc được đâu, nhưng mà em vẫn muốn viết. Giữ trong lòng khó chịu vô cùng. Mình chia tay rồi, lần này anh không cần <a href="https://confession.vn/13765-yeu-phai-ong-e-thi-gia-inh-nhu-nao-co-ai-nhu-minh-bao-nhieu-nguo/" title="nói mà" alt="nói mà">nói mà</a> em tự biết. Khi anh đi qua đêm suốt một tuần liền, với lý do đi nhậu với công ty. Hỏi mãi anh mới chịu nói, anh quen người khác rồi. Anh nói anh đã nói với em rất nhiều lần rằng mình không còn gì nữa, em tìm người khác đi. Vậy sao tối đến anh còn ôm ấp em, còn bắt em hôn mới chịu ngủ? Còn kêu em làm tình, dù đã từ lâu rồi em không thể làm chuyện đó trọn vẹn được, nên em từ chối. Vậy đó, rồi đùng một cái anh đi xuyên đêm bỏ em một mình. Đúng, anh nói đúng. Anh không còn thương em nữa. Hôm trước em hỏi còn thương em không, anh nói không biết, chắc là còn. Em hỏi anh thương người ta không mà quen, anh <a href="https://confession.vn/14020-dao-nay-oc-neu-cfs-co-nhieu-chuyen-phu-tinh-cam-sung-chi-thay-ho/" title="cũng nói" alt="cũng nói">cũng nói</a> không biết, chắc là có. Vậy mà hôm qua em hỏi anh có muốn quay lại không, anh nói là không, anh hết thương em rồi. Anh hết thương em rồi. Phải. Nên anh biết em không ngủ một mình được, anh vẫn đi xuyên đêm. Anh có hiểu cảm giác em phải ngồi chờ đến khi trời sáng, đến khi rất mệt em mới ngủ được không? Anh biết lý do em không ngủ được một mình mà, kể từ ngày chị nuôi em bị giết, mấy đêm sau em nghe tiếng bước chân trong đêm, em đã ám ảnh mãi về sau. Vậy mà giờ em hỏi sao anh nỡ đi, anh nói tưởng là em quen rồi. Giờ em đã biết, lúc em ngồi đếm tiếng gà gáy, anh đang nằm ngủ trong vòng tay người ta. Anh à. Anh chán em từ khi nào? Từ khi em trở nên dễ nóng giận? Từ khi em không cho anh làm tình nữa? Có bao giờ anh hỏi vì sao chưa. Có bao giờ anh hỏi em thay đổi vì điều gì chưa? Ừ thì, chúng ta chưa bao giờ hỏi nhau. Cũng như chúng ta chưa từng cố gắng vun đắp tình yêu này. Hôm nay em giận, rất giận. Em giận sau khi đã chat với người yêu mới của anh. Là do em sai, khi đã hứa với anh đừng chạm vào người ấy nhưng em vẫn làm. Vì tức. Cái cách anh năn nỉ em đừng làm gì người ta, 5 năm quen nhau em chưa từng được có. Làm sao em không đau hả anh? Em thấy mình ngu quá chừng khi bày đặt cao thượng, nhắn cho người ta, nhờ người ta kêu anh dọn đi sớm đi. Vì mỗi ngày nhìn anh ghé qua lấy đồ rồi chạy về ngủ với người ta, anh ơi, em là sắt đá hay sao mà chịu nổi? Và em kể vài điều về anh, mong người ta thông cảm cho anh khi anh mới bắt đầu đi làm, còn khó khăn nhiều lắm. Và xin người ta bảo vệ anh, vì em sợ, trong lúc quá đau, em sẽ làm gì đó tổn thương anh. Em không lường trước được câu trả lời. Trời ơi, cuộc sống quá là đặc sắc. Người ta hỏi em là ai, người ta không cần ai dạy. Người ta kêu em tự biết vị trí của mình. Người ta nói người ta thương anh bất chấp giàu nghèo, thương không toan tính. Xin lỗi nha, em không tin. <a href="https://confession.vn/1-noi-buon-cua-hoc-sinh-sinh-vien/" title="Nếu anh" alt="Nếu anh">Nếu anh</a> không có cái vẻ ngoài vừa mắt, liệu họ có thương không? Bây giờ anh chạy tay ga, anh xài điện thoại 5,7 triệu; vậy nếu quay lại cái thời em mới quen anh, cái thời anh chạy chiếc xe 50 cà tàng mà vì xấu hổ với bạn bè anh sống chết muốn để dành tiền mua xe mới, người ta có yêu lúc đó không? Mà thôi kệ, đó là chuyện của người ta. Em giận. Giận run tay. Khi mà người ta nói em nên tự biết phải làm gì. Em là quá khứ rồi, người ta là hiện tại. Người ta và anh hợp nhau nhiều thứ lắm. Chà, thật đặc biệt. Một người cùng ngày tháng năm sinh với em, vậy mà em không thể ngờ được câu trả lời này. Hóa ra 5 năm cũng đâu bằng vài tháng. Mà em cũng thấy yên tâm. Với cá tính đó, người ta đủ sức bảo vệ anh. Người ta sẽ yêu anh nhiều lắm, nếu đúng như cách người ta thể hiện. Và anh biết không, người ta cũng sẽ ghen dữ dội lắm. Em có chút thấy hả hê. Người ta nói người ta không quan tâm quá khứ của anh, nhưng em bảo đảm với anh nếu người ta biết ngoài em ra anh còn "thả thính" ABC nữa, chắc sẽ vui lắm. Và em đã nhắn cho A. Em nói với anh rồi, nếu anh quen người ta thì làm ơn cắt đứt mớ thính của anh đi. Em nhắn, thông báo anh có người yêu rồi, với tư cách người yêu cũ. A không tin em. A vẫn chờ anh xác nhận. Anh may mắn quá. Em thật sự ghen tỵ. Sao ai cũng thương anh nhiều như vậy? Mình vừa có cuộc nói chuyện chiều nay. Em chỉ muốn nói với anh hai điều, anh ngồi nghe mà không trả lời em. Một là, nếu anh có kể với người yêu mới của anh về em, xin anh nói đầy đủ 5 năm mình đã trải qua những gì. Đừng rút gọn để người ta hiểu sai về em, nói với em bằng thái độ như chính em là người xen ngang anh và họ. Điều thứ hai, em mong anh đi nói rõ ràng với A là anh có người yêu rồi, đừng để A tin là anh thương A nữa. Làm vậy ác lắm, anh biết không anh? Em giận. Và đau. Đôi lúc em hận. Nhưng anh ơi, sao khi em thấy anh xếp áo đem đi, em lại khóc. Em lại nghẹn giọng khi nói "anh coi cái nào mặc được thì đem đi đi, từ nay về sau em đâu còn mua cho anh cái nào được nữa". Trời ơi, lúc đó em vẫn còn trong lòng hy vọng anh sẽ trở về. Giữa chúng ta còn quá nhiều dự định chưa làm mà. Em vẫn mong một ngày nào đó đi với anh, mua cho anh thứ này thứ nọ, những điều nhỏ bé em có thể làm. Mà đâu thể nào làm được. Thôi thì, hy vọng người ta sẽ yêu anh thật sự. Anh chưa dọn đồ đi. Anh chỉ đem vài cái áo đi làm. Đem theo máy sấy tóc. À, vậy là anh sẽ không ghé đây trong vài bữa nữa. Chắc người ta sẽ vui lắm khi anh ở bên người ta nhiều hơn. Em thấy hận. Mà, không hiểu sao, khi thấy anh ôm bọc quần áo chạy đi giữa trời mưa, em thấy lòng như nhận một vết đâm. Em thấy xót. Em không thể làm gì được nữa. Cuộc đời mình đã thật sự tách khỏi nhau. Sao em vẫn còn thấy thương anh nhiều quá? Em mong anh nói với người ta một tiếng đàng hoàng về em. Đừng để người ta coi thường em như vậy. Dù là quá khứ, em cũng từng có tình cảm của anh mà? Anh đi không lâu, người ta nhắn cho em, mong em đừng làm phiền anh nữa. Thật may mắn khi em còn đủ kiêu hãnh để trả lời: hãy hỏi lại anh coi ai còn làm phiền ai. Chà, mình còn nợ nhau một số thứ. Tới lúc mang đi trả nhau, hy vọng người ta đừng nói là anh đem đi "cho" em. Lúc đó, dù có đau tới cỡ nào đi nữa, em thề sẽ bảo vệ tự trọng của mình. Dù cho phải chống lại anh, khi anh đứng ra bảo vệ người ta. Mà, em hy vọng anh không coi người ta là một mối tình tạm bợ nữa. Em lạ thật, nửa ghen vô cùng muốn anh đừng thương họ nhiều, nửa cam chịu mong anh đi cùng họ tới cuối cùng. Em không biết vì sao em lại vậy. Như em không biết vì sao mình vẫn còn thương anh, dù thật sự anh đã dứt khoát mình không còn gì cả. Em thấy mà. Em cảm nhận được mà. Nên đến ôm anh lần cuối cùng, em còn không dám. Từ giờ, em phải hiểu là anh thuộc về một thế giới khác, nơi không có em. Việc đầu tiên em sẽ cố gắng làm, là tập ngủ một mình. Để khi giữa đêm giật mình ngủ gục quên cả ăn cơm, em không phải chạnh lòng nhận ra đã không còn ai gọi em dậy, không còn ai kéo mền đắp cho em. Giữa cơn mưa lạnh lẽo này, em lạnh lắm, còn anh đang ôm người ta cùng nhau uống trà sữa. Người ta vừa mới đăng khoe kìa. Chà, bao lâu rồi anh chưa mua trà sữa cho em? Mà chuyện đó có quan trọng đâu? Ừ, không có gì quan trọng hết. Không có gì quan trọng nữa. Không còn gì quan trọng nữa... -------------------------------------------- Bạn có vẻ còn thương và tiếc cho tình yêu ấy nhiều lắm, nhưng Jack tự hỏi có đáng không? Khi mà anh ấy bắt cá nhiều tay, vừa yêu bạn, vừa qua lại với 2 người khác nữa. Bỏ đi bạn, hạng đó không đáng để nhớ. #Jack