Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28220 Đi thẳng vào vấn đề. Tôi là BOT, cũng đã 26t rồi, đã lăn
Hình mô tả cho bài confession
#G28220 Đi thẳng vào vấn đề. Tôi là BOT, cũng đã 26t <a href="https://confession.vn/13306-to-so-lay-chong-qua-cac-cau-a-hom-qua-to-ve-choi-nha-nguoi-yeu-l/" title="rồi" alt="rồi">rồi</a>, đã lăn lộn 1 mình trên đất Sài Gòn này đã hơn 10 năm vì tôi đã từ bỏ gia đình của mình để đi theo mối tình đầu. Khi đó, đối với tôi tình yêu là tất cả và tôi đã bất chấp mọi thứ để được sống bên cạnh người yêu của mình. Nhưng rồi, người ta cũng bỏ tôi đi và tôi lại đặt niềm tin vào tình yêu. Rồi cứ thế cũng hơn 10 năm trôi qua, cuộc sống đơn độc của 1 đứa trẻ vừa bươn chải để tìm cách sinh tồn vừa đi học quả thực không dễ dàng. Tôi va chạm với Đời khá nhiều dẫn đến cảm xúc của tôi dần chai sạn đi. Hồi xưa, mọi người nhận xét tôi rất hiền lành và kiệm lời. Còn bây giờ sao nhỉ? Khá nhiều từ "mỹ miều" dành cho tôi đấy: "Đanh đá" , "Chua ngoa" , "Bất cần" , "Lẳng lơ" , "Dâm đảng"... Uhm thì con người của tôi hiện tại là thế. Nhiều người nghĩ rằng tôi như "mẹ thiên hạ" hoặc cặp kè chắc khoảng vài chục thằng Top. Oh whoa!! Đứa BOT vừa già vừa xấu như tôi mà có thể quen được ngần ấy sao?? Để xem nào, 12 năm và 4 mối tình... Xem ra tôi thua kém các bạn trẻ bây giờ rồi. "Yêu vội và lãng quên nhanh" tôi ước gì mình có thể làm được như thế nhưng tôi lại là kẻ chung tình đến mức ngu muội. Tôi mất khá nhiều thời gian để tự mình đứng dậy sau cuộc chia tay. Tôi cứ <a href="https://confession.vn/11194-tiep-tuc-series-chay-grab-co-nguoi-yeu-em-cung-muon-chia-se-1-chut-ve-cau-chuyen-chay-grab-co/" title="mình" alt="mình">mình</a> sẽ khó yêu hoặc không thể yêu được nữa, nhưng cho đến khi 1 năm trước tôi gặp anh..... Chúng ta quen biết nhau khi anh vừa mới chia tay người cũ. Tôi như 1 phao cứu sinh để anh bám víu vào thời điểm đó. Ban đầu, tôi chẳng có cảm giác gì với anh cả. Tôi an ủi tinh thần cho anh như 1 người bạn thực thụ, rồi chúng ta tiếp xúc nhiều hơn. Hầu như mỗi ngày chúng ta đều gặp nhau để đi bộ khắp cả quận 1. Thế là chúng ta phát hiện có tình cảm với nhau ... Anh bảo rằng anh không xem tôi là tạm bợ, anh cần tôi bên cạnh anh lúc đó. Anh bảo là anh thực sự quên đi người yêu cũ nhưng tôi biết anh vẫn còn nhớ. Không sao, yêu anh nên tôi thông cảm và tôi nghĩ anh cần thời gian... Tôi cố gắng ở cạnh động viên anh, chăm lo cho sức khỏe của anh. Khá mệt đấy nhưng tôi vui lắm. Có thể đó là khoảng thời gian ấm áp nhất của tôi khi bên cạnh anh.. Thế nhưng tôi phát hiện anh vẫn còn yêu người cũ rất nhiều. Khi anh say, tôi ở cạnh để nghe anh gào khóc vì nhớ người cũ. Anh khóc nhưng anh ko biết tôi cố kìm nén nước mắt của mình. Khi anh ngủ, anh mớ gọi tên người cũ, và tôi lại khóc trong im lặng. Khi người cũ có người yêu mới, anh bảo rằng anh không quan tâm nhưng ánh mắt đau đớn đó như nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Như thường lệ tôi nén nước mắt vào trong và lại an ủi anh... Tần suất nỗi nhớ của anh về người cũ ngày càng nhiều, tôi không thể chịu đựng nổi nên muốn rời xa anh..Anh lại níu kéo và tôi lại mềm lòng.. Bên cạnh anh nhưng phải chứng kiến nỗi nhớ của anh là một cực hình với tôi. Vì sao? Sao tôi lại chịu cảnh này? Tôi ko giành giật anh từ tay bạn ấy.. Tôi bảo nếu nhớ thì anh cứ quay lại với người cũ, còn tôi rồi sẽ ổn thôi. Nhưng anh ko chịu và cứ thế bắt tôi phải bên cạnh anh chịu đựng như thế.. Tôi quá yêu anh đến nhu nhược... Tôi đã biết anh chưa hề yêu tôi, cái cảm giác mà anh có chỉ là tạm bợ. Tôi chỉ còn cách làm những gì anh ghét để anh mệt mỏi mà rời xa tôi. Anh cực ghét con trai makeup, tôi sẽ làm. Anh ko thích lèm bèm, tôi cũng làm. Anh ko muốn kiểm soát, tôi vẫn làm... Tất cả mọi việc tôi làm chỉ để anh ghét tôi và yên tâm trở về người cũ. Ai cũng nghĩ tôi cao thượng?? Không!! Chỉ vì tôi quá nhu nhược ko đủ mạnh mẽ để rời xa anh trước nên tôi mới làm vậy để anh vứt bỏ tôi.. Và rồi tôi đã thành công như kế hoạch của mình.. Ngày anh đi, ánh mắt của anh "kỳ thị" bởi lớp makeup trên khuôn mặt tôi, anh hất tay dứt khoát rời bỏ tôi.. Tôi khóc, khóc vì tôi đã làm được...... Đã 1 năm trôi qua, tôi trở về bản chất mà mọi người hay "phán xét" tôi. Mặc kệ! Tôi chỉ biết là tôi cảm giác không còn trái tim để mang hình bóng của bất kỳ ai được nữa. Tôi vẫn nhớ anh da diết.. Nỗi nhớ của sự tan nát vẫn còn ám ảnh tôi sâu sắc. Đôi khi tôi muốn mở lòng <a href="https://confession.vn/nghi-cung-buon/" title="mình" alt="mình">mình</a> để đón nhận 1 hình ảnh khác nhưng tôi sợ rằng liệu mình còn đủ sức để chịu đựng thêm 1 nỗi đau khác nữa hay không?... Nhưng tôi không thể cứ mãi sống trong quá khứ nên tôi phải bước tiếp trên chặng đường của mình. Tôi ko khao khát phải có người yêu vì tôi nghĩ mình cũng "già" rồi. Tôi đã qua cái tuổi yêu bằng mắt, bằng lỗ tai rồi. Cái tôi cần trong 1 mối quan hệ là tình yêu thương và sự trân trọng. Nghe khá dễ nhưng thời buổi này hiếm ai làm được lắm, khi người ta đề cao giá trị ngoại hình lên hàng đầu?? Ây da, mà thôi kệ. Độc thân cũng là một dạng của tình yêu thôi. Tự yêu lấy chính mình cũng tốt mà! ------------------------------------------------------ Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng viết thế này: “Tưởng rằng có thể dễ quên đi một cuộc tình hoá ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xoá đi cuộc tình khác chỉ là sự vá víu tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ để làm bằng phẳng bên ngoài mà thôi...” Thực ra mà nói, yêu một người không khiến cho chúng ta trở nên vô định và đau khổ như hiện tại được. Lựa chọn của chính chúng ta mới làm được điều đó. Sau cùng, điều mình muốn nhắn gửi với bạn không phải khuyên nhủ về cách để bạn quên được người ta, mà chỉ đơn giản là muốn bạn bình tâm, nhìn vào những gì mình có, mình cần để đưa ra cho bản thân một kế hoạch cụ thể, và theo đuổi nó bằng hết khả năng và đam mê. Đó là mục đích sống cần phải có ở một người đã ngoài hai lăm. Đến lúc nào đó, bạn sẽ bình thản và sẵn sàng đón nhận những gì bạn đã từng lựa chọn. Vì đơn giản rằng, kết của hôm nay, chính là câu trả lời cho hành động của chính bạn ngày hôm qua. -#AD20-