Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28204 "Em là gay...nhưng nếu có thuốc ""chữa"" đồng tính thì em sẽ uống (mình
Hình mô tả cho bài confession
#G28204 "Em là gay...nhưng nếu có thuốc ""chữa"" đồng tính thì em sẽ uống (mình xưng em vì mình khá nhỏ tuổi so với mọi người trong page) Em là công kín. Sinh ra vẫn nghĩ mình thích con gái cho đến khi dậy thì. Em khá sốc khi em yêu say đắm 1 thằng con trai khác. Cứ nghĩ vì nó giống gái nên mình thích nhưng tới nay <a href="https://confession.vn/14084-u-thi-choi-giay-the-hien-ang-cap-em-hoc-ben-hust-co-con-ban-hay/" title="vẫn" alt="vẫn">vẫn</a> chưa thích được 1 bạn nữ nào. Trước cú sốc đó, em chọn thu mình lại, ẩn đi và suy nghĩ sẽ come out, tìm một người con trai và sống đến cuối đời ngay sau khi...ba mẹ mất ? Chữ hiếu nặng đến nỗi em tự cảm thấy mình có lỗi với ba mẹ khi biết mình gay, dù em ko muốn một chút nào. Em có theo dõi page từ khi 17t và tới giờ được 3 năm, đọc các câu chuyện của các bạn và lời khuyên từ admin, mem, em biết phải làm gì. Đó là học thật giỏi, tự chủ tài chính để độc lập và... chứng minh cho ba mẹ thấy mình hạnh phúc với những gì mình chọn. Em nghĩ em đang nỗ lực làm tốt, em đậu vào trường kĩ thuật đầu miền nam, em tìm một số công việc làm thêm để trao dồi, nhưng chứng minh cho ba mẹ thấy em hạnh phúc khi là gay, dường như ko thể với em. EM GHÉT LÀ GAY ? cuộc sống khó khăn, lúc nào cũng giấu mình, xã hội họ bảo cởi mở nhưng chính em ko làm được. Lần đầu tiên em biết mình thích con trai em đã dằn vặt, bực bội nhưng rồi vẫn nói thẳng với cậu ấy và nhận lại chữ “KO” vì “ANH XẤU”. Em biết dù là ai họ vẫn thích người yêu đẹp, xinh. Với gay có lẽ áp lực, sức ép và khó khăn từ nhiều thứ nên họ muốn có chỗ dựa tâm lý tốt hơn người khác, trong đó có cả ngoại hình. Em ko đẹp nhưng nếu em thẳng, cuộc sống em có lẽ dễ dàng hơn nhiều, rất nhiều là đằng khác, đặc biệt trong môi trường ko ưa gay như môi trường học và làm việc của em sau này. Anti-social. Em ko tham gia các hoạt động ngoài, ko tham gia câu lạc bộ hay ko thích tụ tập bạn bè. Đi phượt lẫn đi học chỉ thích đi một mình, ko ai quấy nhiễu nhưng lại mong muốn 1 ai đó ngồi sau yên xe, yêu mình, hiểu mình và luôn đi cùng nhau như vậy. Bạn bè bảo em sống lãnh đạm, chán đời, nhưng thực chất là mọi thứ nó ko còn mặn mà, hấp dẫn em nữa. Ko có tình yêu, đời rất nhạt. Em có đầy đủ tình cảm từ nhiều người và vật chất để hưởng thụ nhưng ...vẫn còn thiếu. Hôm nay em thấy 1 cặp vợ chồng nghèo bán heo đất trên đường, tay bồng đứa nhỏ mà chọc nhau mà em thèm được như họ. Thiếu là thiếu một người yêu, hiểu và của riêng mình. Thèm là thèm có một cuộc sống và tổ ấm như bao người dị tính khác. Có người sẽ bảo em tham lam khi đòi hỏi quá nhiều, nhưng thực sự em lớn lên trong một gia đình mà ba mẹ em thương em theo một cách... Khác. Họ chấp nhận LGBT ngoài đường chứ ko chấp nhận trong gia đình, nên trong nhà có LGBT thì ra đường ở, cái này em ko sợ mà sợ nhất là họ cứ thủ thỉ với nhau về con dâu ông A ông B, rồi còn chắc cú con dâu mình sẽ hơn hẳn nó. Em nghe mà thấy áy náy trong lòng, em thậm chí còn ko cho mẹ được một đứa con dâu. Ba mẹ em trông chờ vào mỗi người bạn gái mà em chơi chung, sự trông chờ đó ko khiến em khó chịu mà khiến em buồn bực chính bản thân mình. Đã 2 lần em cạo trọc đầu, vì buồn, vì ức ko phải do rớt môn mà do mẹ gọi điện hỏi câu quen thuộc ""có bạn gái chưa con"", em chỉ muốn hét vào đt CON GAY, CON GAY THÌ GÁI GÚ GÌ, ĐƯỢC CHƯA, CON XIN LỖI nhưng chữ hiếu giữ lại rồi bảo em phải xây một rào cản ""con ở giá"" với ba mẹ, ba mẹ nghĩ em ngây thơ, vậy cũng tốt. Mỗi lần về quê là một cực hình. Gần nhà em có anh kia gay và ở vậy tới 37t rồi, ba mẹ em vẫn niềm nở với anh ấy nhưng hễ về nhà lại nói nhau nhà đó vô phúc quá....Nhà này cũng vô phúc nè ba mẹ. Em ko muốn đi đâu, vì dù cảnh vật thay đổi thế nào, cách nhìn thế giới quan với em vẫn vậy, vẫn một màu, nhạt nhẽo. Ba mẹ em ít khi đi làm, bởi vậy cứ thấy em ở nhà hoài lại bảo em rủ con A con B đi chơi, nhưng em ko muốn, chỉ muốn ở một mình. Đỉnh điểm là ba em hay rủ rê các ông bạn dẫn theo CON GÁI trạc tuổi em về chơi, sau mỗi cuộc vui ba em lại hỏi em thấy con nhỏ đó thế nào. Em vẫn câu nói cũ ""con ko để ý, cũng chẳng quan tâm vì con ở giá à"". Chắc mọi người sẽ nghĩ em hay khóc thầm ? ko đâu, cảm xúc nó nhạt nhẽo tới mức em chỉ nghĩ được lúc đó xong tối ngủ ngon ơ. À cả trong mơ em <a href="https://confession.vn/14480-hi-sinh-co-gang-vi-anh-oi-lai-toi-nhan-uoc-gi-anh-co-nho-rang-ca/" title="cũng" alt="cũng">cũng</a> mưu cầu hạnh phúc nữa ? có lần ba mẹ em phải gọi em dậy vì nói mớ lớn quá ""cho anh hôn cái nha"" lặp đi lặp lại mà nói lớn lắm (theo lời kể của mẹ em), ko phải em có bồ mà <a href="https://confession.vn/12159-lai-mot-con-bao-nua-vua-i-qua-thuc-ra-thi-voi-nhung-ua-tre-sinh-ra-tai-at-quang-binh-nhu-toi-v/" title="nói" alt="nói">nói</a> mớ đâu, do ế thâm niên 20 năm đấy. Lần đó vẫn chưa bể bóng bằng một lần đi ăn lẩu, có bạn mỹ thụ kia lộ mà nhìn đẹp lắm, mặc quần đùi khoe cặp giò trắng thon mà mượt mà tới mời nhà em mua kẹo. Lúc chờ ba em đưa tiền, bạn đó đứng sát em, phần đùi đụng vô tay em mà em kiểu phấn khích rớt nguyên cái chén, em đỏ mặt luôn. Mọi người nhìn, bạn đó cũng nhìn nhưng em ko dám ngước lên. Chị em khi đó chữa cháy đau đớn lắm, nói với bạn kia... ""Bạn ơi đứng xích xa xa em mình ra xíu đi"". Em có bảo bạn đó ko phải do bạn đâu nhưng khi đó bạn ấy quê quá, cầm tiền đi khỏi quán luôn. Chị em là một thái cực hoàn toàn đối lập với em, chị sống mặn lắm, mặn chát, sống rất cực đoan và đập phá toàn bộ hình ảnh đẹp đẽ LGBT còn vất vưởng trong mắt ba mẹ em. Chị học y và tiếp xúc hàng chục ca HIV đồng tính nam rồi về kể rất phiến diện cho ba mẹ em nghe. Mà chị em cũng xui, gặp toàn thành phần hơi tiêu cực trong giới nên mới vậy. Một lần chở em đi khám bệnh bị thằng bóng mén kia đi ngược đường xém tung xe, nó xuống xe tới chỗ chị em, chỉ thẳng vào mặt chị em chửi rất thô tục, em mới kịp gạt tay nó thôi, chị em xuống xe bẻ khớp tay cóp cóp cái nó bỏ chạy rồi, bả còn nói ""mấy đứa bóng chỉ thích làm màu, thể hiện thôi, trai hèn, *hét lớn* quay lại đánh với tao như 2 con đàn bà nè"". Bởi vậy việc come out thành công với em gần như 0%. Có thật sự khi yêu chân thành rồi người ta sẽ ""ko muốn uống thuốc chữa đồng tính"" ko ạ? Em chưa từng có tình yêu của đời mình, nhưng đọc các cfs trên đây thấy mọi người chia tay nhau nhiều mà ko ai đi xa được cả, em rất lo." -------------------------- Dù loại thuốc đó có tồn tại thì em lấy gì đảm bảo cuộc sống em sẽ dễ dàng hơn và em sẽ được yêu chân thành sau khi uống?. Khi mà ngoài kia, mỗi ngày có biết bao người dị tính phải ngậm cay nuốt đắng ký vào đơn ly dị, biết bao đứa trẻ phải chịu cảnh gia đình sẽ đôi...Thật sự nhìn rộng hơn em sẽ hiểu vốn chẳng có hạnh phúc nào là dễ dàng! Vậy nên em đừng để những suy nghĩ tiêu cực nhất thời của người thân trở thành rào cản cô lập em với cộng đồng, với tương lai của mình nữa. Phải tự tin vào bản thân bước ra khỏi đó thì xã hội mới biết đến em, tình yêu mới tìm thấy em. Hãy để mọi người phải suy nghĩ lại bằng cách em hãy xem những khó khăn đó là động lực để thay đổi, phấn đấu hơn cho tương lai của mình và hãy tin chỉ cần em có một cuộc sống tốt đẹp thì chẳng ai mà không vui mừng cho em! ••Long••