Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28130 """Nụ cười tôi yêu! 5 năm trời. Đó là khoảng thời gian, với tôi,
Hình mô tả cho bài confession
#G28130 """Nụ cười tôi yêu! 5 <a href="https://confession.vn/14082-anh-thay-minh-phien-phuc-minh-va-anh-eu-hoc-neu-nam-cuoi-a-yeu-n/" title="năm trời" alt="năm trời">năm trời</a>. Đó là khoảng thời gian, với tôi, đủ dài để quên nếu như không có gì gợi nhớ. Chẳng hạn như việc tôi kết bạn khi mới bước vào đại học như thế nào, tôi cũng chẳng nhớ rõ. Tôi cũng quên hẳn cảm xúc của mình khi nhận được con A đầu tiên. Nhưng, chỉ có bạn, là tôi không quên. Tôi vẫn còn nhớ như in lần đầu tôi gặp bạn. Cặp mắt kính thư sinh, dáng người không quá cao nhưng chắc phải hơn tôi cả một cái đầu. Bạn hơi gầy hay vừa người nhỉ? Tôi cũng không biết nữa. Lúc đó, tôi chỉ để ý đến nụ cười của bạn mà thôi. Mỗi lần bạn cười, hai hàm răng trắng tinh hé lộ. Buổi sáng hôm ấy, bạn, tôi và hàng trăm tân sinh viên khác đứng yên xếp hàng để được hướng dẫn cách sử dụng học liệu. Để ý bạn từ lâu nhưng chả dám nói gì vì tôi thường ngại bắt chuyện với người lạ. Nhưng không biết sao lúc ấy tôi lại có nghĩ rằng người lạ này sẽ là một người quen của tôi, quen thân <a href="https://confession.vn/14279-lam-lo-tha-bom-truoc-mat-crush-hu-hu-ai-cuu-vot-tam-hon-tui-voi/" title="nữa" alt="nữa">nữa</a> đằng khác, thân đến nỗi tôi cảm thấy lạnh người khi nghĩ đến. Thu hết can đảm, tôi bắt chuyện với bạn. Chỉ là vài câu hỏi tên tuổi, quê quán mà các tân sinh viên thường hỏi nhau để tránh ngượng ngịu lúc ban đầu. Hỏi ra mới biết, bạn học chung ngành với tôi. Bạn biết không? Lúc ấy tôi cảm thấy vui mừng không xiết vì sắp được học chung với bạn hằng ngày. Được nhìn bạn cười, cười thật tươi, nụ cười không vương chút lo âu, nụ cười toát lên vẻ ngây thơ, lạc quan, yêu đời đến không tả được. Cũng chính nụ cười ấy đã làm tôi xao xuyến. Và cũng chính nụ cười đó đã khiến tôi đang ngồi gõ những dòng chữ này. Theo năm tháng trôi qua, bạn và tôi học chung rồi bị tách lớp, rồi dần cũng không liên lạc gì nhau. Lâu lâu gặp <a href="https://confession.vn/9737-lai-1-ngay-mua-nua-nha-minh-hoi-kho-khan-mac-du-moi-nguoi-anh-gia-la-minh-xinh-ep-nhung-vi-minh/" title="lại" alt="lại">lại</a> thì chào hỏi hoặc chỉ cười nhẹ coi như là phép lịch sự thôi. Rồi bạn thay đổi, cả diện mạo lẫn tính cách. Có lần vô tình gặp bạn, tôi không còn nhận ra được nữa. Đây là người bạn mà tôi từng xao xuyến đó sao? Tôi thấy xa cách với bạn và tôi càng ít nói chuyện với bạn hơn. Nhưng từ bạn, vẫn có điều gì đó không hề thay đổi, như thể đó chính là con người bạn, làm bạn khác với người ta chăng. Đó chính là nụ cười. Với ai tôi không biết, nhưng mỗi lần bạn cười với tôi, dù hiếm hoi, nhưng tôi vẫn cảm nhận được nụ cười của bạn vẫn tươi vui như ngày nào. Vẫn nụ cười ấy chiếm lấy hồn tôi. Thời gian thấm thoát trôi qua, bạn tốt nghiệp và rồi tôi cũng hoàn thành xong 4 năm đại học. Vẫn lâu lâu liên lạc với nhau, chủ yếu là việc học hành hoặc nhờ vả thôi. Cũng có đôi lần tôi mập mờ nói thích bạn, bạn cũng vui đùa như thể nữa nhận nữa không. Rồi tôi lên Sài Gòn, gặp lại bạn. Đêm đầu tiên ở gần nhau, tim tôi cứ đập mãi. Rồi lại đêm thứ hai, những gì bạn và tôi làm cứ quanh quẩn mãi trong đầu tôi. Và khi bạn rời khỏi phòng, tôi bất chợt nhận ra rằng chính tôi, chính là tôi là người đã đẩy tôi vào một mối quan hệ không tên do chính tôi tạo ra. Và trong mối quan hệ đó, tôi không biết phải làm gì. Tiến hay lùi? Cả hai đều không có nghĩa lý gì. Thế thì tôi phải làm sao đây? Phải làm sao để đặt tên cho mối quan hệ này? Hay là tôi để mặc đó, nó tự lấy cho mình một cái tên, tên gì cũng được, không quan trọng đâu, bởi vì dù như thế nào, thì tôi vẫn cứ buồn vẫn cứ nhớ về bạn. Gửi bạn của tôi. Chúc bạn luôn giữ mãi nụ cười ấy - nụ cười tôi thương!""" ------------------------------- Dù mọi thứ đã qua thì cũng nên lưu lại những gì tốt đẹp nhất đúng không nè ^^ -3T-