Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28110 Xin chào page! Mình xin lỗi page và mọi người một chút tâm sự
Hình mô tả cho bài confession
#G28110 Xin chào page! Mình xin lỗi page và mọi người một chút tâm sự để giải toả những bức bối của mình trong hiện tại. Mình, một gay kín, gia đình chưa ai biết về chuyện này, còn bạn bè thì chỉ có một vài người thân thiết mình dám công khai. Mình luôn mang trong mình một mặc cảm vô hình nào đó về việc come out, dù cho người đó có là ai, ủng hộ hay phản đối hoặc không có phản ứng gì. Mình luôn luôn cố gắng để chuẩn bị cho một ngày những bí mật của mình sẽ không còn là bí mật nữa. Khi có một nguồn động lực nào đó khiến mình muốn thổ lộ với một người nào đó, mình sẽ luôn suy nghĩ về việc họ sẽ đối xử với mình ra sao sau khi biết chuyện, mình sợ mình sẽ trở thành nhân vật trong những câu chuyện đùa cợt của họ, dù mifnh biết có thể họ không cố ý. Và một lí do nữa khiến mình chưa dám công khai quá với quá nhiều người. Đó là mình sợ rằng khi quá nhiều người biết, chuyện sẽ đến tai mẹ mình. Bố mình mất cũng được 4 năm rồi, chuẩn bị sang năm thứ 5. Bố mất, mẹ một mình nuôi 2 đứa con. Mình khi đó cũng lên năm 2, học ngoại ngữ nên cũng tự lo được cho bản thân phần nào bằng việc đi dịch, đi dạy, giờ thì thoát ly hoàn toàn không phải xin tiền mẹ nữa, cứ ngỡ mẹ cũng bớt lo phần nào. Nhưng mẹ mà, chẳng bao giờ mẹ cho mình thời gian nghỉ ngơi, hết nghĩ chuyện mộ phần của bố, lại lo chuyện học hành của em gái mình. Mình biết vậy nên cũng cố làm mà nuôi em. Nghĩ là mọi thứ sẽ ổn thì bỗng một ngày mới đây, em gái mình khóc lóc và tâm sự với mình rằng con bé bị trầm cảm. Nó nói nó có triệu chứng từ lúc bố mất đến giờ, cảm thấy trống rỗng và không muốn sống nữa, rằng nó sống chỉ vì không muốn làm mẹ và mình tổn thương. Mình thật sự sốc. Mình cũng đã từng như muốn chết đi khi bố mất đúng vào lúc mình đang bế tắc trong việc xác định bản ngã của mình. Nhưng rồi mình cũng vượt qua giai đoạn đó còn em gái mình thì không. Kể từ lúc nó kể cho mình, mình có cho nó đi tư vấn tâm lý, nhưng tâm trạng của nó vẫn không thay đổi, fb đầy những ngôn từ chết chóc. Mình mới đây vì quá lo nên đã đưa nó đi khám lại và chấp nhận điều trị bằng thuốc. Cũng chỉ hi vọng nó sẽ tự tìm lại được ước mơ, sức sống của chính nó. Mình không dám kể cho mẹ vì sợ bà lại lo rồi thêm bệnh vào người. Nhiều lúc không thể nói chuyện được với em gái mình thực sự bế tắc, cảm thấy bản thân rất vô dụng, nhưng rồi nghĩ lại mình mà gục ngã thì ai sẽ ở bên mẹ và em nên lại gắng tỉnh lại, tự quyết tâm rằng sẽ phải tìm lại cho bằng được cô em gái nhí nhành ngày nào, không được phép bỏ cuộc. Mình kín vậy nhưng cũng gan lắm, thích ai là tỏ tình à. Nên giờ mình yêu em ý và em ý cũng yêu mình. Em hiểu cho <a href="https://confession.vn/14182-mat-vo-tuong-lai-thi-thang-ban-chup-anh-nghe-cung-vo-ly-ung-ko-t/" title="những bận" alt="những bận">những bận</a> bịu, những vai trò quá nặng nề của mình. Em không đòi hỏi nhiều mà còn cho lại mình nhiều thứ. Em lo cho mình nên luôn tươi cười để làm mình vui. <a href="https://confession.vn/9777-chuyen-do-khoc-do-cuoi-cua-cap-oi-moi-cuoi-minh-la-sinh-vien-khoa-k54-tot-nghiep-ra-truong-va-i/" title="Mình" alt="Mình">Mình</a> muốn cảm ơn em vì sự thấu hiểu mà em dành cho <a href="https://confession.vn/13558-sap-valentine-roi-minh-ke-cau-chuyen-tinh-nhi-anh-32t-moi-thu-kh/" title="" alt=""></a> mình. Tất. cả những số phận, những mẩu chuyện, mình tin đều đóng vai trò quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Đó là thử thách, là khó khăn mình phải vượt qua, nhưng cũng có thể là niềm vui niềm hạnh phúc khi mình vượt qua được. Vì vậy mà mình sẽ luôn cố gắng, không ngừng, không gục ngã, cho đến khi mình tìm được thanh quả viên mãn cho những cố gắng đó. Cố lên nào! _________________ Cố lên nào, ngoài người yêu bạn còn 1 gia đình nữa, cứ cố gắng rồi 1 ngày nào đó mọi thứ sẽ tốt thôi. Đôi khi nhìn lại, có những người quá kiên cường và mạnh mẽ, phải gánh quá nhiều việc. #Chúi