Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28064 [Đông chí - đất Bắc - Red Flower] Liệu cái thứ gọi là tình
Hình mô tả cho bài confession
#G28064 [Đông chí - đất Bắc - Red Flower] Liệu cái thứ gọi là tình yêu trong sáng, phi sắc, phi vị nay còn không? Liệu người ta chỉ luôn quan tâm tới xấu đẹp hay sẽ sẵn sàng hiến dâng mọi thứ cho ai kia dù thời gian chỉ kéo dài bằng vài dòng inbox cho nhau? Tôi ít khi đặt ra câu hỏi mà mình đã biết trước câu trả lời nhưng thay vì trả lời nó, tôi sẽ khẳng định nó. Thanh xuân của tôi kéo dài hơn 2 năm để crush một người, một quãng thời gian không quá dài nhưng không phải phút chốc là quên được. Chỉ vì giọng nói ấy mà đến giờ tôi vẫn còn nhớ, nhưng bạn nghĩ thử mà xem! Bấy giờ, tôi - một cậu học sinh nghèp thếch thách, đi chiếc xe xanh cà tàng, da đen xấu xí, quần áo lúc nào cũng sạch sẽ nhưng bạn biết đấy, câu nói "Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân" nay chẳng còn đúng nữa - liệu nói lời tỏ tình, người ta có đồng ý không? Tôi cũng hiểu rõ cậu là trai thẳng, với cậu thì tôi hơi "hãm", "bệnh hoạn",... nhưng mỗi lần tôi inbox xong là cậu chẳng phản ứng gì. Tôi inbox đến nỗi chai cả mặt và chẳng còn giữ thể diện gì. Mỗi đêm tôi đều nằm suy nghĩ, tôi ước tôi là mẫu con gái mà cậu thích, chỉ cần <a href="https://confession.vn/thoi-kho-yeu-uong-cai-gi-_________________-topcomments/" title="cậu hỏi" alt="cậu hỏi">cậu hỏi</a> một câu, tôi sẽ trả lời hàng trăm lần cũng được. Tôi thích cái cách mà cậu nhìn tôi như thế, đôi mắt ấy không đẹp, không 2 mí hay quá thu hút nhưng nó sâu thẳm như vũ trụ vậy. Tôi yêu cái cách cậu ăn mặt luộm thuộm đi vào lớp, tôi nhắc khéo :"Túi quần <a href="https://confession.vn/10392-chia-tay-chi-vi-share-thuc-ra-cai-share-ay-chi-la-giot-nuoc-tran-ly-thoi-a-nyc-e-k57-e-thi-hoc/" title="sau" alt="sau">sau</a> mày lộn ra kìa!" rồi nó quay ra gắt :" Quần tao mới vừa phơi, kệ mẹ tao" ( cậu cười làm lòng tôi như nở hoa, lá cây nhảy múa). Tôi nhớ cái tối mà tôi video call cho cậu, nhưng cậu chỉ nghe qua earphones, nghe cậu review về thành quả của cậu cả 3 tiếng đồng hồ, dù là kỉ niệm buồn nhưng nó lại là kỉ niệm đáng nhớ nhất! Tôi hận những ngày luôn nói xấu cậu về tính không thuỷ chung của cậu :"Nó yêu hết gái lớp A5 rồi cả mấy em lớp dưới nữa!" . Thì đấy, cậu thích ai là việc của cậu, tôi dơ quá nhỉ? Với một thằng học sinh nghèo như tôi thì tháng nào cũng phải "cân, đo, đong, đếm" tiền học, xem học chỗ này hay chỗ kia thì không tốn tiền hơn, tiêu tiền một cách tiết kiệm nhất!. Tôi cũng chả khùng mà bỏ hơn 50k mua cốc trà sữa mà đám bạn lớp tôi uống như cơm bữa. Ấy thế mà từ sau vài tháng thích cậu, biết được sinh nhật của cậu, tôi "khùng khùng , điên điên" để mua món đồ cậu thích cho ước mơ của cậu, tốn một khoản tiền bằng hơn 1 tháng <a href="https://confession.vn/chac-chan-la-minh-roi/" title="học" alt="học">học</a>. Chẳng có cuộc đấu tranh tư tưởng nào cả. Tôi hỏi cậu thích gì, cậu ấy nói thích thứ đó. "Của cậu đây". Nhưng chiều hôm ấy, tôi lại bận đi học Hoá, tôi không đến sinh nhật cậu được, tôi vẫn còn nhớ mảnh giấy nháp mà cậu đáp cho tôi: "Chiều ....rảnh không?....Đi sinh nhật tao!" . Đến khi tôi ủ rũ, khóc sưng bầm 2 mắt thì tôi nghe được bạn nói cậu bảo tôi có nói rõ chuyện tình cảm đâu!. Tôi cũng chẳng muốn cất lời vì cậu lại nhắc tôi nhớ về nhiều tối tôi vì bấp chấp tỏ tình với cậu ngay khi chấm xanh xuất hiện mà quên sáng mai sẽ đối mặt với cậu như thế nào? Có nhục nhã, dơ bẩn không?... Tin nhắn có cả trăm tin, xem phim à, thích cậu à, có chấp nhận tôi không à? Mess được xem, nhưng qua một đêm là các tin ấy như không tồn tại. Thích cậu,1 năm, thích cậu, 2 năm, vài tháng sau 2 năm, không còn gặp được nhau nữa, cũng không để chế độ kb với cậu nữa. Sau cậu là những tin nhắn tình tứ của người lạ với tôi, cũng là gay nhưng chẳng ai chấp nhận dáng vẻ của cậu học trò nghèo ấy cả. Tôi cũng tự an phận rồi, tôi cũng tự gắt với mình :"Ừ! Mày xấu, mày đen, lùn,....Tắt mess đi, học đi rồi đi ngủ ngay cho tao!". Luôn luôn tồn tại trong tôi 2 tiếng nói trái ngược. Tim tôi đã nặng xuống nhiều lần. Nhưng 2 tiếng nói ấy đã giúp tôi rất nhiều. An phận, im lặng và cười. Bởi lẽ, cuộc đời không như hàng trăm cuốn phim mà tôi hay xem, mà tôi cũng không phải sao Hollywood, tôi cũng không có nhiều tiền để làm phim. Tôi ước mình lớn thật nhanh, về quê làm nhân viên chạy bàn cho nhà hàng nào đó, bình yên và no ấm. Tôi sẽ trở thành một ông già độc thân, vui vẻ. Giống trong phim nhỉ? . Lại lãm nhãm rồi. :) Tất cả những điều tôi ước là thật cả. Quan trọng là định mệnh có phép không? ----------------------------------- Một lời tự tình về mối tình đơn phương, cái cảm giác đau khổ nhất là khi người ta biết mình thích người ta nhưng người ta không làm gì cả. Định mệnh sẽ không thực sự là phép màu khi mà khoảng cách giữa hai người tưởng như gần nhưng lại rất xa nhau. #Jack