Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28045 "Liệu đây có phải là yêu? 7/1/2018 tôi gặp anh trên chuyến xe bus
Hình mô tả cho bài confession
#G28045 "Liệu đây có phải là yêu? 7/1/2018 tôi gặp anh trên chuyến xe bus **. Đang đeo tai nghe đứng thì có giọng nói từ phía sau, tôi ngờ ngợ không rõ liền vội bỏ tai nghe ra và nói "dạ" và anh nói lại "chú ngồi vào chỗ anh đây này". Tôi bất ngờ lắm, vô cùng xúc động và sung sướng. Tôi không phải là người già, cũng chẳng phải một bạn gái lùn xinh xinh, cũng chẳng què chân què tay gì, tại sao <a href="https://confession.vn/11065-neu-ma-tin-tuong-qua-thi-co-nen-tu-bo-khong-mot-tin-nhan-dai-khoang-1km-uoc-gui-toi-tu-1-nguoi/" title="anh" alt="anh">anh</a> lại nhường ghế cho tôi? Lại thêm anh ngồi ở hàng ghế trong chứ không phải hàng ghế ngoài, muốn ra phải nhờ người bên ngoài đứng dậy nữa, phiền như vậy tại sao anh lại nhường cho tôi? Là một thằng rất nhát người lạ, ghét đám đông, nên khi nhận được cử chỉ ân cần của anh, thực sự nó thật amazing! Lại thêm cái tính hay ảo tưởng suy nghĩ lung tung, tôi mỉm cười vu vơ một mình. Tôi lén nhìn anh rồi lại quay đi nhìn ra ngoài cửa kính, rồi nhìn xuống chân, rồi lại cười. Xe dừng lại, một bà cụ bước lên xe, tôi đứng dậy nhường chỗ cho bà, anh nói chuyện với bà thật niềm nở, tôi bây giờ vẫn nhớ khoảnh khắc đó- một chàng trai như bước ra từ một câu chuyện cổ tích thật đẹp. Rồi cũng có vài người xuống xe, bà cụ bảo tôi ngồi xuống cái ghế trống, và anh ngồi ở phía bên kia lối đi. Anh bắt đầu bắt chuyện với tôi, tôi với anh học cùng trường đại học, anh mới ra trường. Tôi muốn ngồi đây thật lâu, chỉ để lén lút nhìn anh thôi, nhưng rồi cũng sắp đến điểm dừng mà tôi phải xuống. Đến bây giờ tôi vẫn trách mình quá, vì tôi quá nhát mà chưa dám chào anh một câu, và cũng chưa cảm ơn anh vì đã nhường ghế, tôi thật tệ! Đứng ở cửa xuống, tôi ngoảnh lại nhìn anh thêm <a href="https://confession.vn/123xx-cuoc-oi-a-lam-gi-voi-toi-ram-11g-em-toi-lo-mo-va-thay-minh-ang-nam-trong-benh-vien-ca-nguoi-to/" title="một lần" alt="một lần">một lần</a> nữa, cố ghi nhớ cho hết những đường nét trên khuôn mặt này, của con người này. Xuống xe, vẫn cố nhìn qua cửa kính để dõi theo anh lần nữa, rồi nhìn theo bóng chiếc xe chạy xa mãi. Tôi đi xe nhiều hơn để mong gặp được anh, mong có cơ hội can đảm để nói câu cảm ơn anh. Nhưng có lẽ không có cơ hội. Kể từ cái ngày ấy, hình ảnh của anh cứ ở trong tâm trí tôi mãi. Tôi lấy anh làm một nguồn động viên cho cuộc sống này. Cảm ơn anh vì đã xuất hiện trong một thoáng, để em có thêm niềm tin. Dù không có chút hy vọng anh sẽ đọc được bài này vì có lẽ anh không ở trong thế giới của em, nhưng em vẫn mong anh sẽ thật hạnh phúc và thành công. Chúc anh may mắn! __________________________________ kkk Hồi mình đi xe buýt đi học cũng có nhiều kỷ niệm về tia trai và dính thính, thả thính lắm =))) Còn bạn có kỷ niệm nào trên những chuyến xe buýt không? - Hạ Vũ -