Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28031 Tôi sinh ra và lớn lên tại thành phố hoa lệ Sài Gòn. Nhưng
Hình mô tả cho bài confession
#G28031 Tôi sinh ra và lớn lên tại thành phố hoa lệ Sài Gòn. Nhưng tôi không có được sự phát triển về tâm lý bình thường như mọi người, tôi bị sinh non <a href="https://confession.vn/11410-tu-ban-la-con-trai-thanh-nguoi-yeu-no-cung-mong-manh-lam-cac-ong-a-oi-dao-toi-cung-chang-biet/" title="nên từ" alt="nên từ">nên từ</a> lúc mới sinh sức khoẻ đã vô cùng yếu ớt, hết lần này tới lần kia phải vào viện, cuộc đời tôi uống thuốc còn nhiều hơn cả số lần được uống những thứ khác ngoài nước trắng. Khuôn mặt tôi lại bị khiếm khuyết, tôi đã mặc cảm vì không thể chạy nhảy vui chơi như các bạn cộng thêm phần đó khiến tôi càng tự ti mặc cảm. Từ cấp 1, đến cuối cấp 2 tôi học trong nhà Dòng của các sour, nơi đó tôi không bị trêu trọc và khiến tôi cảm giác an tâm nhất. Đến năm lớp 9 có lẽ là cơn ác mộng ghê sợ nhất với tôi. Lần đầu tiên tôi phải bước vào một lớp học mà nơi đó đã không còn thoải mái như ở nhà dòng, nơi đó tôi bị bạn bè trêu ghẹo lập dị, bạn bè trêu khuyết điểm trên gương mặt tôi. Các bạn có thể hình dung, suốt quãng thời gian lớp 9, tôi không hề nói chuyện với bất cứ ai ngoài cô giáo được vài ba lần. Tui được sự giáo dục từ nhà dòng, nếu bản thân vốn dĩ không may mắn, thì chỉ có thể nắm giữ những thứ mình thích bằng thực lực của mình và tôi đã cố rất nhiều, dù sức khoẻ tôi phải kiêng cử nhiều thứ nhưng tôi vẫn là một học sinh xuất sắc. Lên cấp 3, lớp 10 tôi đậu vào một trường chuyên, nhưng tôi xin ba mẹ cho học ở một trường tư thục. Khoảng thời gian đó cũng không có gì nổi bật với tôi, tôi vốn dĩ không bạn không bè, cái gì cũng một mình nên những thứ đó trôi qua nhanh lắm. Đến năm lớp 11 tôi quyết định phẩu thuật để loại bỏ khuyết điểm của mình và mọi thứ với tôi bắt đầu thay đổi. Tôi bắt đầu có bạn, người bạn duy nhất sau ngần 16 năm mới xuất hiện của tôi, cậu ấy là con trai, là tổ trưởng của tôi. Đến năm 12, tôi phải phẩu thuật <a href="https://confession.vn/14380-su-mon-ang-ho-oi-van-ung-trong-xa-hoi-chi-tot-nghiep-neu-cung-uo/" title="1 lần" alt="1 lần">1 lần</a> nữa mới hoàn thiện được, nên tôi sẽ không thi ĐH vào trường công, tôi chọn 1 trường tư thục danh tiếng ở Sài Gòn, thật bất ngờ, bạn tôi nó đã đậu vào 1 trường Công lập có tiếng, nhưng quyết định theo tôi học cùng nghành với tôi. Tôi hỏi thì cậu ấy bảo là sợ tôi vào môi trường mới sẽ không quen rồi bị ăn hiếp. Câu nói này, khiến tôi nảy sinh bao mâu thuẩn hay nói cách khác là “ảo tưởng” của bản thân. Thời gian ĐH, tôi và cậu ấy cùng gắn bó, dù đã đẹp hơn, nhưng bản thân <a href="https://confession.vn/10412-co-phai-con-trai-thuong-thich-con-gai-de-thuong-toi-nam-nay-a-25-tuoi-anh-bang-tuoi-toi-chung/" title="tôi vẫn" alt="tôi vẫn">tôi vẫn</a> không thể hoà nhập nổi với mọi người, có lẽ vết thương lòng quá lớn. Cậu ấy là người, lo liệu cho tôi mọi thứ, phát biểu, lấy tài liệu, việc nhóm cũng chỉ có 2 đứa. Tôi dần bị lệ thuộc và yếu đuối trước cậu ấy, tôi phát hiện mình đã bị sai lệch tình cảm nghiêm trọng. Đến năm 3, tôi phát hiện mình đã yêu cậu ấy. Mà muốn tự tạo cho bản thân một lần “ yêu và được yêu”, và chúng tôi đã bên nhau, làm chuyện đó cùng nhau. Trải qua 10 năm gắn bó tính từ cấp 3, bây giờ thì chúng tôi đã không còn bên nhau nữa rồi, trở về với trật tự tự nhiên, cậu ấy kết hôn và học thêm một bằng ĐH, còn tôi cuối cùng có thể tự đi trên con đường của mình, tôi đã tự vận động mình phải cố gắng mọi thứ. Tôi đã quyết định đi du học, và sẽ kiếm con đường định cư. Có lẽ tôi không thể hoà nhập vào nhịp sống của Xã Hội này, nơi tôi có một quá khứ một tuổi thơ không mất tốt đẹp, đến khi yêu chúng tôi cũng không được như ý, sống ở đây tôi phải nhìn ánh mắt và sắc mặt của mọi người, tôi sợ tiếng cười chê của xã hội này và cả lời chỉ trích lời khinh bỉ . Xin lỗi anh, vì em đã chọn chấm dứt mối quan hệ của chúng ta, em biết rằng sớm muộn gì cuộc tình chúng ta cũng đến lúc dừng lại chỉ là em muốn đến sớm để hai ta khỏi khó xử, em không biết phải nói gì hơn nữa, chỉ mong anh sẽ bảo trọng và sống tốt. Cảm ơn anh đã đưa em đến cuộc sống này một lần nữa, cảm ơn anh đã dạy cho em biết nhiều thứ và giúp em tìm lại bản thân mình. Em không mong gì hơn, chỉ mong anh có thể vì em mà sống tốt, sinh cho em một đứa cháu khấu khỉnh nhé. Quảng đường sắp tới, em sẽ tự đi và sống thật với con người của em. Hy vọng một ngày nào đó, ở một thế giới khác, một kiếp khác chúng có thể nên duyên vợ chồng thật sự. ---------------------------------------- Đọc cfs của bạn, Jack đột nhiên nhớ đến những câu hát sau: “Chợt giấc mơ tan bên nhau vài ngày Mai rồi xa cách hai đứa hai nơi Chỉ còn nước mắt hoen ướt mi em Tình trao xin giữ dù trong muộn màng.” https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/chot-nho-quang-dung.8CcDRKLw8Que.html #Jack