Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G28028 Thích một người sẽ phá hủy toàn bộ thế giới quan của bạn như
Hình mô tả cho bài confession
#G28028 Thích một người sẽ phá hủy toàn bộ thế giới quan của bạn như thế nào!?! Ôi giời, chào mọi người nha, một ngày tốt lành. Đúng như tiêu đề, bị một kẻ đeo bám suốt những 2 năm, mình đã sớm đuối sức chống cự. Nhưng mà vì một chút vinh hiển hèn mọn còn sót lại, mình đem câu chuyện mà bản thân bị hạ gục kể đến mọi người. Nó không ngọt ngào hay bi thương, mà nó lãng nhách hà. Chuyện là từ hồi năm 12, mình <a href="https://confession.vn/13311-yeu-nhau-tang-giay-la-chia-tay-cac-ban-co-tin-khong-minh-cung-ng/" title="học" alt="học">học</a> chuyên ban <a href="https://confession.vn/12409-may-im-mom-cung-chang-phai-chuyen-cua-minh-au-minh-la-con-gai-cung-chang-giau-co-ma-cung-ko-ph/" title="A nhưng" alt="A nhưng">A nhưng</a> lại trong đội tuyển ngữ văn. Thế là không biết bằng cách nào mà có mấy đứa nhóc 11 đến nhờ mình kèm. Mình thì hồi đó ngáo lắm, cứ ai nhờ gì cũng giúp, thế là có mấy đứa đệ tử. Không phải hãnh diện chứ tụi nó năm đó giỏi xám hồn, cũng có phần công mình trong đó, ahihi. Quay lại mục tiêu, đó là trong 6 đứa nhóc đó có một thằng rất ít nói, lại rất hay nhìn mình lắm lét. Lúc đầu còn tưởng nó sợ mình hay có ác cảm. Rồi một ngày nọ, lúc mình cho đám nhóc giải lao thì thằng đó tới ngồi kế bên mình, hỏi hỏi một bài rồi tự nhiên đề cập đến vấn đề tâm lý tuổi thanh thiếu niên. Thế là nó hỏi mình búa xua, đến đoạn nó hỏi làm sao để biết khi một đứa con trai có tình cảm đặc biệt với một đứa con trai khác? Mình nhìn nó, nó nhìn mình, xong mình lại nhìn nó, rồi nó....bỏ chạy. Thế là sau đó, à mà không có sau đó, nó không học cùng mình nữa. Đến cuối năm, lúc làm lễ ra quân, ai cũng khóc sướt mướt, mình thì đi tìm mấy đứa mà mình cảm nắng từ hồi lớp 10 tới giờ - danh sách hơi bị dài- để nói với nó là tao đã từng thích mày. Rồi thì tụi nó tưởng mình giỡn, mà mình cũng hi vọng tụi nó nghĩ như vậy. Đến lúc ra về gần hết, mình mới thấy thằng nhóc đó dáo dác tìm ai đó, thế là mình đi lại hỏi thăm. Nó nhìn thấy mình thì hơi rụt rè, cuối gầm mặt, mình thì muốn làm cho nó thoải mái hơn nên hỏi " bộ em thích anh hay sao mà e dè dữ", ai mà ngờ được nó giật mình, rồi tự nhiên òa khóc. Mình chẳng làm gì cả mà phải lôi nó ra ngoài xa vì sợ người ta nói mình ăn hiếp con nít, dỗ nó nín. Thế là một lát sau nó quay sang ôm mình, mình thề lúc đó chỉ cảm thấy nó đáng thương, mà cái bản năng mê trai của mình cũng không hề động đậy mặc dù nhìn nó cũng ' ngon' :") . Thế là mình với nó ngồi ghế đá cả tiếng, chủ yếu là để nói cho nó biết cái tình cảm của tuổi này nó vừa mảnh liệt nhưng cũng rất mong manh. Và mình lỡ miệng với nó nếu năm sau khi nó học đại học rồi mà " may mắn" hai đứa gặp nhau, và nó còn thích mình như bây giờ, thì mình sẽ suy nghĩ. Thật ra mình lúc đó cứ chắc chắn là sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra. Thứ nhất, mình thường không quay lại trường và không cách nào nó gặp lại mình sau ngày tốt nghiệp. Thứ 2, theo kinh nghiệm bản thân, mình đã cảm nắng không dưới 30- 40 thằng trong 3 năm, như kiểu cứ hợp mắt hợp tai, nói chuyện dễ nghe và giỏi hơn mình về một lĩnh vực nào đó là mình liền cảm thấy thích. Nhưng chỉ nhiêu đó, không hề sâu cay cũng không hề muốn tiến tới. Thứ 3 và quan trọng nhất, mình cực kì không thích mấy đứa nhỏ tuổi hơn. Nó nhỏ hơn mình không bao nhiêu, vì mình sinh cuối năm, nhưng mình có xu hướng chỉ muốn gần với người nào giỏi hơn mình, thế nên vì cái thành kiến to đùng ấy, mình biết mình vô lý, nhưng mình không thể phủ nhận. Thế là một năm sau đó, mình quên khuấy đi thằng nhỏ. Nó cũng không có thông tin gì liên lạc với mình cả. Một năm sau, lúc trường mình tổ chức sinh hoạt đón tân sinh viên, mình có tham gia một chút. Mình làm bên ban nhân sự nhưng chủ yếu là ngồi máy để kiểm soát thôi. Thế mà một bạn điều động bị trục trặc nên mình phải đi giúp, và thằng nhóc đó không biết bằng cách nào lại nhận ra mình. Mình thay đổi khá nhiều trong lời nhận xét của tất cả mọi người, bớt ngáo, đổi màu tóc, đổi style. Nó nhìn thấy mình, rồi tới gần. Mình thì không biết là nó vì đông lắm, chỉ nói là " Em tìm giúp anh một chỗ trống ngồi vào. Lát nữa có tổ chức trò chơi, ai tham gia cũng có thưởng nên nếu muốn tham gia thì ngồi đầu các dãy". Thế là nó nói " em cũng vừa thắng một trò chơi nhưng mà ban tổ chức lại quên mất em rồi, em cũng muốn nhận thưởng". Cái con mèo gì vậy? Mình không biết là nó, giọng nó đổi, nó cao hơn mình, và cái kiểu nói năng này không phải của cái đứa nhút nhát mình từng biết! Mình nhìn nó, cũng ngờ ngợ nhưng không nhớ, thế là lơ nó luôn. Suốt buổi mình luôn di động, không được ngồi, và cũng không thấy nó đâu. Cuối giờ lúc tan về thì mình tổng kết với bạn, sau đó thay đồng phục ra. Năm đó mình chỉ biết đi xe bus mặc dù nhà rất là xa, phải đi tận 3 chuyến mới tới, nhưng năng lực hạn hẹp, không biết chạy xe máy. Nó dừng xe trước mình, đưa mũ bảo hiểm. Ôi lạy con mèo, mình thề mình cứ tưởng gặp kẻ gian. Nó nhìn mình, mình nhìn nó, nó lại nhìn mình,...mình bỏ chạy. Rồi xong, mình về tới nhà với tâm lý hoang mang vô độ. Đm mèo con, 19 năm trong đời cảm thấy thế giới thật đáng sợ. Sau đó một ai đó Pm fb, nó hỏi sao bỏ rơi nó, mà nó xưng hô với mình bằng tên. Sau khi vào tường nhà thằng nhỏ, mình đã nhận ra. Cũng vui vì biết có đàn em cấp 3 cùng trường, nhưng mình chẳng nhớ tới vụ có lời hứa ngáo ngơ đó. Thế là nói chuyện một hồi, nó mới hỏi nếu mà nó còn thích mình, thì mình quyết định sao đây. Sau đó, mình .....off. Thực ra năm nhất sẽ không học cùng cơ sở với mình, nên nguy cơ nó gặp được mình là rất rất thấp. Thề méo nào mà nó lại nộp Cv vào club mình hoạt động, mà Cv tốt lắm nên không thể loại với bất cứ lý do gì. Sau đó, nó rớt. Đơn giản vì mình được ban giao cho xét duyệt vòng cuối, cùng với mình lại là một đứa cực lười, nên mình "một tay che trời". Giữa năm club có một cuộc thi học thuật, 5 người trụ lại sau cùng sẽ được kết nạp vào gia đình chung nếu có nguyện vọng, ai mà ngờ được là có nó, mình hết cách. Làm việc đụng mặt, mình chỉ có thể " những lúc như thế này hãy nở một nụ cười thật tươi". Sau đó, một vài lấn nó cố nói chuyện với mình, mình thì lại cố nói sang vấn đề khác. Có một lần nó kéo mình ra rồi không nói gì nữa. Mình cũng không nói gì. Rồi nó hỏi " tại sao?". Mình hiểu nó muốn hỏi cái gì, mà mình cũng không muốn cứ phải trốn tránh mãi thế này. Và rồi mình nói thật, là mình không thể thích mấy đứa nhóc nhỏ hơn được. Với nó mình chỉ có cảm tình, mà thậm chí là thương như một đứa em, mình còn chưa bao giờ có cảm giác thích nó nữa là. Nó lại im lặng, mình cho rằng nó hiểu rồi và mình bỏ đi. Ai mà ngờ được đầu nó nghĩ cái quái gì, từ ngày hôm đó nó sai lắm. Nó nói chuyện với mình kiểu trịch thượng, không xưng hô, nói trống không. Việc gì của mình nó giành làm hết, đến nổi mọi người hỏi mình đã làm gì đàn em mà nó không ưa mình. Thế rồi được hai ba tuần gì đó, nó lại tự nhiên bám lấy mình. Hết sức vui vẻ ngọt ngào, rồi còn xưng anh gọi mình là em mới kinh chứ lị. Từ đâu đó xuất hiện tin <a href="https://confession.vn/10249-cau-chuyen-nay-la-ke-ve-chi-ho-cua-minh-1-cuu-neu-chi-ket-hon-nam-25-tuoi-cung-hi-vong-tran-tr/" title="đồn mình" alt="đồn mình">đồn mình</a> với nó quen nhau, sau đó giận nhau, rồi nó muốn hòa mà mình thì không. Thế là một anh mà mình crush trong club nói chuyện với mình, nói thằng nhóc đó cũng được, đừng giận nó. Ôi con mèo nhà nó, nó cho cái club của tui ăn cái gì mà bây giờ ai cũng tin là mình với nó là một cặp, tình yêu của mình, crush của mình, mọi thứ đều tan nát bét hết. Thế là sau đó, mình thua nó. Mình hứa với nó mình sẽ suy nghĩ, nhưng không phải bây giờ vì mình cho rằng bản thân chưa đủ chín chắn để có một mối quan hệ tình cảm lâu bền ( cái này nói thật, mình lúc đó con nít kinh khủng, mà bây giờ hình như cũng chưa lớn hơn bao nhiêu, ahihi). Nó đồng ý, nhưng nó cũng ra điều kiện với mình. Nếu đã không quyết định rõ ràng với nó thì cũng đừng chấp nhận ai hết, đến khi cho nó một câu trả lời. Mà thực ra mình đã trả lời rồi mà, mình không thích con nít. Từ hôm đó nó đưa rước mình đi học mặc dù từ cơ sở mình học đến cơ sở nó học phải đến 20p. Đó là thỏa thuận, mình không thể từ chối khi mà nó yêu cầu " xem như là bồi thường, em và anh xem như người yêu của nhau, chỉ là 'xem như' thôi cũng được". Có nghĩa là, đi học chung, về nhà chung, ưu tiên trả lời tin nhắn, cuối tuần phải có thời gian cho nhau... 2 năm từ lúc nó và mình 'xem như' là người yêu rồi. Nó vẫn gọi mình là em và xưng bằng anh, còn mình thì vẫn xưng hô bằng tên với nó. Mình thực sự có đôi lúc cũng tưởng nó là người yêu mình thật, kiểu " như một thói quen". Nhưng mà, có lẽ cái thành kiến ở mình nó to đến nổi đè bẹp hết tình cảm và lý trí của mình rồi, mình vẫn cảm thấy không hoàn toàn tiếp nhận một thằng nhóc được. Nhưng mình lại thấy mình không dứt ra khỏi tên nhóc này được nữa. Sau cùng, mình hiểu bản thân mình thực sự đã thích nó rồi. Nhưng làm sao được khi mà cái quyết định còn khó hơn là làm luận tn. Cuối tuần vừa rồi lúc 2 đứa xem phim mình có nói " Em hình như có hơi thích anh rồi" sau đó thì nó nhìn mình, mình lại nhìn nó, lần này không ai bỏ chạy cả, chỉ là mình lại nói " đọc phụ đề thôi, coi phim đi". "Đùa với anh đấy, phim lồng tiếng kiếm đâu ra phụ đề." đây là câu mình đã không nói lúc đó. Thế là, cứ như kiểu phim truyền hình dài tập vậy, để xem hai đứa sẽ hạnh phúc được bao lâu. Ít khi tình đầu mà lâu bền, cứ thoải mai đi khi hai đứa còn bên nhau. Cái này là thú tội, vì ngu, vì dại, vì bản thân mê trai mà phá hủy thế giới quan của chính mình. Biết làm sao được, nhưng mà nếu mình không thua trong lần tranh đấu này thì quả thật là đáng tiếc nhỉ?! Sau cùng nhận ra câu chuyện tình yêu của mình như một cái Mv tổng hợp, có " em gái mưa", có " chạy ngay đi", có " bùa yêu". Để sau này suy nghĩ xem còn gì nữa không nhỉ??? Chào mọi người, thương mến!!! -------------------------------------------- Ông bà ta quả không sai khi có câu: “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Thôi thì chấp nhận lái phi công trẻ đi. Chồng của bạn thương bạn quá còn gì, crush từ cấp ba lên đại học vẫn không quên bạn. Chả muốn nói lời cay đắng, Jack thành tâm chúc phúc cho hai bạn nhé, vì Jack không nói thì những người dưới cái cfs này cũng sẽ chúc f*ck thôi nhé. *ple ple* #Jack