Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27913 Chuyện tình Đảo Ngọc Tôi đến Đảo Ngọc – Phú Quốc vào một ngày
Hình mô tả cho bài confession
#G27913 Chuyện tình Đảo Ngọc Tôi đến Đảo Ngọc – Phú Quốc vào một ngày đầu tháng hai, khi đây đó trên đảo là những khóm hoa cúc, vạn thọ được tưới bởi thứ ánh nắng vàng như mật của tiết trời cận tết. Khi mà người ta hối hả với công việc, lo toan gia đình, tôi tìm cho mình một chốn yên bình và vì nơi đó có người tôi thương. Bảy tháng trước, tôi gặp anh ở Sài Gòn. Tôi, một kẻ đang trong một cuộc tình 3 năm, chợt cảm nắng với những nụ hôn sâu của anh. Tôi bị giằng xé giữa mối tình đã kéo dài 3 năm và một thứ tình cảm không thể lý giải nổi với một gã mà tôi cho là có nợ kiếp trước, nếu không thì giữa cả triệu người Sài Gòn, có những người đến và đi không <a href="https://confession.vn/14006-con-gai-neu-ac-nhu-quy-toi-dan-bach-khoa-thang-cung-phong-dan-ng/" title="đọng lại" alt="đọng lại">đọng lại</a> trong ta một chút nhớ nhung, hoài niệm, nhưng với anh nỗi xao xuyến của hai con tim có lúc đập chung nhịp, cứ thao thức mãi không thôi. Tôi đã lựa chọn tiếp tục mối tình ba năm của mình như một điều mình biết tường tận vẫn hơn sự mông lung, biết đâu chừng của thứ rung động không chút ràng buộc ấy. Dĩ nhiên anh cũng buồn khi nhận ra tôi đã đang trong mối quan hệ khác và không thể đáp <a href="https://confession.vn/13544-chia-tay-hon-3-nam-roi-van-khong-the-quen-chao-moi-nguoi-cho-phe/" title="lại tình" alt="lại tình">lại tình</a> cảm của anh. Tôi nói với anh rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp theo nghĩa ai thực sự vì nhau sẽ đến được với nhau và tình cảm nếu đủ lớn sẽ vượt được thời gian chờ đợi. Anh hỏi lại, vậy anh phải chờ bao lâu? Tôi bần thần. Mình đang gieo rắc hy vọng về thứ mà mình không biết rõ là khi nào sẽ thực hiện được ư? Mình không thể ích kỷ đến mức kêu người khác nuôi hy vong và chờ đợi về thứ mà bản thân mình không chắc chắn. Có đôi lúc tôi thực sự mềm lòng với ánh mắt của anh, những nụ hôn sâu trong những lúc cuốn lấy nhau và thăng hoa trên gối chăn. Anh từ tốn và dịu dàng đến say đắm, đến những nụ hôn ấy cứ như muốn tìm lấy nhau lần nữa rồi lần nữa. Tôi còn nhớ tin nhắn cuối cùng tôi nhắn cho anh trích lời một bài hát tôi thích: In my heart there’s always a place for you, for all my life and everywhere I am there you’ll be. Tôi biết anh đã có một khoảng thời gian khó khăn vì tôi cũng vậy nhưng đó là cách tốt để giữ những gì tôi đang có và tránh xung đột có thể gây tổn thương nghiêm trọng cho nhau. Tôi đã không liên lạc với anh nhiều tháng sau đó cho đến một hôm vì nỗi nhớ quá lớn tôi nhắn tin thăm hỏi và biết anh đã không ở Sài Gòn nữa. Mình đi Phú Quốc nha? Tôi đề nghị. Chỉ anh và em thôi. Bất ngờ nhất là Đảo Ngọc – Phú Quốc là nơi anh đang làm dù trước đó anh không hề nói và anh đã…có người mới. Chuyến đi này sẽ có nghĩa lý gì khi một người đã có người yêu tìm một người cũng đã có người yêu để mà … hẹn hò? Tôi nghĩ đó sẽ chỉ là một chuyến du lịch, và gặp anh – một người bạn đã lâu không liên lạc để chỉ nói chuyện cũng quá đủ. Thế là tôi xách ba lô lên và đi. Anh xin nghỉ 2 ngày để chở tôi đi khắp chốn, những nơi du khách ít khi biết tới và đẹp hoang sơ đến nao lòng. Đó là một buổi chiều với sóng biển và nắng vàng ở một bãi biển ở phía bắc Đảo Ngọc nơi chỉ có tôi và anh. Và những nụ hôn đã tìm <a href="https://confession.vn/%f0%9f%a4%94%f0%9f%a4%94%f0%9f%a4%94/" title="thấy nhau" alt="thấy nhau">thấy nhau</a> sau nhiều tháng trời khao khát như nắng hạn đợi mưa rào. Từng cơn sóng đẩy tôi và anh sát lại và sát lại mãi. Tôi đã quay đi trong giây lát để cảm xúc trong lòng ngực vơi bớt để tôi khỏi phải nổ tung vì cảm xúc ấy. Đó là một buổi chiều nắng vàng như mật, rót xuống bãi biển trên Đảo Ngọc nơi có hai người cuống lấy nhau trong từng đợt sóng lòng đầy vơi. Chiều, chiều rồi. Một buổi chiều êm ả như ru ở Dương Đông. Nắng tắt ở Đảo Ngọc mùa này nhanh đến lạ, chỉ vừa đủ cho người ta nắm tay nhau hướng về phía hoàn hôn trong những cái hôn sâu, vỗi vã như sợ tan biến nhanh như bọt sóng biển kia vậy. Đó là một đêm lạnh ở 9*** – một quán trọ mang phong cách cổ điển pha lẫn tiện nghi hiện đại. Đêm nay, chúng tôi là khách Việt duy nhất ở quán trọ này. Chúng tôi say trong men của những shot vodka, tiếng tây ban cầm, điệu samba và tiếng treo hò của đa số khách tây hò reo theo từng nhịp của trận bóng bầu dục của họ. Anh kéo tôi vào phòng. Tôi lã người dưới sức nặng và nụ hôn pha chút men say của anh. Chúng tôi làm tình khi bên ngoài là gió chướng của tết ở đảo, bạnh buốc rít lên từng cơn. Phút chốc, chúng tôi quên mất mình là ai. Đó là buổi sáng cuối cùng của tôi trên đảo. Anh vẫn ở đó cho tới khi tôi check out để lên tàu về Sài Gòn. Buổi sáng hôm ấy tôi trao anh một cái hôn từ biệt. Có lẽ đó là lần cuối cùng và không một cái hẹn nào tiếp theo. Tôi bước đi và dặn lòng đừng mềm yếu, đừng nhìn lại. Chúng tôi, cả hai người đều đang trong mối quan hệ khác. Nếu 7 tháng trước tôi chọn đi cùng anh thì giờ có thể chúng tôi đã khác. Đã không dang dở tìm đến nhau trong một mối tình chóng vánh, một mối quan hệ mập mờ người ta cố chôn giấu đi. Vài ngày sau về đến Sài Gòn, tôi nhắn “I miss you so badly”, anh nhắn lại “I miss my boyfriend”. Tôi lặng người trong vài phút. Tôi đã có câu trả lời của mình chưa? Rồi đó, tôi ạ. Chuyến đi đến Đảo Ngọc không thật sự vô nghĩa vì tôi đã có mục đích gì khi tới đó đâu. Nếu mục đích là thư giản ở một chốn có một người bạn để trãi nghiệm chuyến đi cùng nhau thì tôi thực ra đã đạt được rồi. Một mối quan hệ mập mờ đôi khi không làm người ta khổ đủ đến mức chết đi sống lại, nếu ta biết được vị trí của nhau trong mối quan hệ ấy, đâu là điểm dừng, đâu là giới hạn của yêu thương và quan tâm. Ta vẫn ở trong nhau nhưng không làm gì của nhau cả. Là duyên không đủ lớn hay số mệnh sắp đặt ta chỉ đến với nhau được đến đó mà thôi? Không ai xuất hiện trong đời nhau mà không có một lý do nào đó. Vậy lý do ta tìm đến nhau là gì? Để trao cho nhau ấm áp, những phút thăng hoa đến mãi không quên rồi … thôi ư? Đảo Ngọc vẫn ở đó. Tình cảm của tôi với anh đã neo lại ở đó. Vang lên đâu đó là khúc hát There you’ll be: “In my heart there’s always be a place for you, for all my life. I keep a part of you with me, and everywhere I am there you’ll be”. You are safe in my heart, and my heart will go on and on. Hạnh phúc nhé. ​ …viết cho anh, Đảo Ngọc và cho những nỗi nhớ không thể gọi tên… _________________________ Chúi biết là có những mối quan hệ ko có tên, nhưng Chúi cũng muốn nhắc cho bạn biết rằng bạn vẫn còn 1 mối quan hệ có tên, có vị trí và có ý nghĩa trong lòng bạn. Cái gì là thoáng chốc thì hãy quên đi, cái hữu hiện thì mới nên nghĩ tới. Đừng bao giờ từ bỏ khi còn có thể. #Chúi