Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27906 Chào admin và các bạn, theo dõi Page lâu lắm rồi, nay tôi mới
Hình mô tả cho bài confession
#G27906 Chào admin và các bạn, theo dõi Page lâu <a href="https://confession.vn/ep-qua-co/" title="lắm rồi" alt="lắm rồi">lắm rồi</a>, nay tôi mới dám viết một điều gì đó cho page. hay có thể đơn giản chỉ là cho bản thân tôi. Dĩ nhiên là tôi sẽ rất mong bài đăng sẽ được post để tôi thấy rằng mình không cô đơn ngay trên chính cái nơi tôi tìm đến mỗi ngày này. Sơ nét về tôi nhé! Hãy gọi tôi là SKY, đơn giản vì trong tên tôi có chữ “Thiên” chứ tôi không phải fan của sếp nha! Khi chập chững nhận thức được mình là gay, tôi được gắn cho cái mác Bot mình dây, tôi quen người yêu đầu, anh hơn tôi 5 tuổi, sau khi chia tay anh, tôi có quen thêm một người nữa, cũng làm bot nhưng chỉ được hơn tháng, rồi thôi, từ đó đến nay, tôi làm Top. Tôi bắt đầu nằm trên cho người yêu cũ gần đây nhất và những bé “bột tôm” đáng yêu khác. Năm nay tôi đã 26 tuổi! Có lẽ câu chuyện đầu tiên tôi kể với các bạn đó chính là mối tình gần nhất của tôi. Tôi quen em khi hai đứa đều học cùng khoa và tham gia chung một chương trình văn nghệ cấp trường. <a href="https://confession.vn/14019-lai-1-cau-chuyen-khong-hop-tuoi-ngoi-ranh-luot-cfs-thay-cau-chuy/" title="Lúc" alt="Lúc">Lúc</a> đó tôi chẳng để ý đến em nhiều, cho đến khi con bạn thân của tôi kể về em, rằng em thắc mắc giới tính của tôi (Tôi không hẳn là giấu kín bưng về điều này, nhưng tôi quan niệm rằng ai biết thì biết, không biết thì thôi, tôi không khoe khoang cũng không cầu thị sự thông cảm từ bất kỳ ai). Quay lại với em, từ hôm đó tôi và em bắt đầu nhắn tin cho nhau, chia sẻ nhiều thứ trong cuộc sống. Rồi một hôm nọ sau đó không lâu, em rủ tôi qua nhà trọ em chơi, hôm đó chúng tôi chỉ hôn, hôn và hôn. Khi về em còn nhắn tin bảo “Hôm nay hôn nhiều thật anh nhỉ!” Em hồn nhiên vậy đó. Nhưng từ lúc bắt đầu biết em, thích em, yêu em, và nhận được cái gật đầu của em chắc cũng hơn nửa năm. Em hay ngại, tôi chở em mà e cứ ngồi tít sau xe, hai đứa cùng đi du lịch với sinh viên trong khoa thì em cũng không dám ngồi cạnh tôi nữa. Vậy đó, quá trình tôi có em cũng gian nan lắm nên khi có được em, tôi rất trân quý điều đó. Tôi quan niệm rằng cái gì càng khó đạt được thì càng khó mất đi vì mình luôn trân trọng nó. Hai năm sau đó, chúng tôi quen nhau trong sự chúc mừng cũng có, hậm hực ganh tị cũng có. Tôi còn nhớ, kỷ niệm 1 năm, hai đứa vác nhau đi VT, bị người nhà em biết được, làm ầm lên, bảo tôi tha cho em, để em học hành… vậy đó, mà hai đứa vẫn vượt qua được lúc khó khăn đó, trốn tránh, bí mật hẹn nhau đôi khi chỉ để gặp mặt… Chúng quen nhau thì lắm kỷ niệm vui buồn, kể ra đây thì cũng chỉ như một sự chia sẻ thôi, không có gì to tát vì nó luôn nằm sâu trong lòng mỗi người. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu tôi không đi lính… Gần đến kỷ niệm 2 năm của tôi và em, tôi phải lên đường nhập ngũ. Tôi yêu em, tôi hiểu em thế nào, về cách sống, về nhu cầu tình dục, nên tôi biết, khi không có tôi bên cạnh, em sẽ “chẳng chịu được” nên tôi quyết định chia tay em, không phải vì tôi hết thương, tôi ghen tuông hay gì, chỉ là tôi không có quyền gì bắt em đợi, bắt em phải “để dành” cho tôi. Tôi lại càng không muốn mình phải lo lắng, hay em phải mang trong mình suy nghĩ tội lỗi khi vắng tôi bên cạnh. Tôi để em tự do với không gian của mình. Nhưng em nói, em sẽ chờ, sẽ đợi tôi quay về… Vui chứ, sao không vui được… nhưng những chuyện gì xảy ra với em, tôi đều biết, tôi hiểu em, nên chẳng có gì khó đoán cả. Nhưng tôi vẫn mặc kệ, mình không quyền làm gì hết, mình không có quyền ích kỷ với em, tôi luôn nghĩ như thế khi lồng ngực mình nhói đau. Ngày tôi về, cũng là lúc tôi biết được em đã có người mới, tôi cũng đã chấp nhận điều đó, nhưng quái gỡ là… tôi không quên được em, tôi vẫn còn thương em… 6 tháng sau khi tôi về, tôi với em có gặp nhau, sex với nhau vài lần, và vỏn vẹn thời gian đó, tôi chỉ sex với em… Nhưng tôi nghĩ cũng đã đến lúc mình nên tìm một người khác để có thể yêu thương thật sự chứ không phải cứ tìm em mãi được và em cũng đã bắt đầu từ chối tôi… Tôi thử tìm hiểu vài người, cài vài ba cái apps, gặp gỡ, hẹn hò, chơi bời… nhưng tôi không quen ai được các bạn à… Về lý do tôi không thể người khác thì không chỉ có 1, tôi sẽ kể về các lý do đó trong những cfs sau nếu có thể. Những lý do bự <a href="https://confession.vn/14130-chao-cac-ban-toi-chua-tung-hoc-neu-hay-song-tren-hn-vi-hn-la-1-k/" title="nhất vẫn" alt="nhất vẫn">nhất vẫn</a> là tôi chưa thể quên được em, mặc dù, tôi đã nhận không ít gạch đá, chê bai từ bạn bè, không ít người khuyên tôi nên quên em đi, không ít người chì chiết em, kể về những chuyện không hay về em khi vắng tôi hòng để tôi quên được em. Nhưng không thể… Phải chăng tôi là một kẻ lụy tình đến ngu muội? Đây có lẽ là một cfs dài và hơi lang man đấy, nhưng tôi chỉ muốn hỏi các bạn một câu thôi, phải chăng khi yêu một người bằng chính bản thân mình thì sẽ chẳng bao giờ quên được? Hay chỉ là tôi đang níu kéo quá khứ, níu kéo em và tôi của vài năm trước? Tôi thật sự rất mệt mỏi, khi phải từ chối những ba người… họ đều thương tôi vì tôi cảm nhận được điều đó… Nhưng tôi còn thương em… P/s: Cảm ơn các bạn đã chịu khó đọc tới đây, nếu có CFS thứ hai, có lẽ tôi sẽ viết về xu hướng tình cảm/tình dục của tôi, hy vọng sẽ nhận được sự chia sẻ của các bạn… P/s: Cảm ơn admin nếu bài được đăng! 13.5.2018 .:SKY:. __________________________________ Khi trong lòng còn thương một người, thì những người khac đều ko ý nghĩa gì cả. Hãy để tâm mình bình lặng lại, ko phải tập quên, mà tập buông bỏ dần. Không cần phải chạy trốn, nhưng đừng tìm gặp nữa. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Ai mà chẳng từng nghĩ mình mãi không thể quên được ai đó trong đời... - Hạ Vũ -