Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27896 Mối tình đầu của một đứa 22 tuổi sẽ như thế nào nhỉ? Mối
Hình mô tả cho bài confession
#G27896 Mối tình đầu của một đứa 22 tuổi sẽ như thế nào nhỉ? <a href="https://confession.vn/the-nao-la-nguoi-cho-vay-co-tam-cam-do-o-khap-moi-noi/" title="Mối tình" alt="Mối tình">Mối tình</a> đơn phương ấy. Là đủ chín chắn trưởng thành để nhìn ra mọi chuyện, nhìn thấy lòng người, nhưng trái tim ngây dại lại quá thèm khát tình yêu mà mù quáng theo đuổi, bỏ qua hết tất cả những gì mình nhìn thấy. Tính mình khó gần, cuộc đời của mình lại nhiều sóng gió, gia đình ly tán. Hàng ngày phải lo lấy cái ăn cái mặc, bản thân mình thì còn thảm hại hơn, vóc dáng nhỏ <a href="https://confession.vn/10885-khong-biet-o-ay-co-ban-nu-nao-muon-lay-chong-tay-ko-3-tam-su-chut-nao-chi-me-bim-sua-nen-ranh/" title="con" alt="con">con</a>, bị tật, bộ phận sinh dục không phát triển hoàn chỉnh, nên chuyện tình cảm đối với mình, xa vời lắm, nhất là ở giới này. Nhưng con người mà, ai chẳng muốn yêu thương và được yêu thương. Có lần đi làm về muộn trên xe bus, ai đó để quên túi bánh ngọt ở ghế mình ngồi, nhỏ xinh còn nguyên tem, thế là sau 1 hồi ngó ngang dọc chờ đợi thì mình bóc bánh ra ăn, tự an ủi chắc người yêu tương lai xuyên không về đây tiếp sức cho mình đây mà, thế là vừa ăn vừa cười cười mà nước mắt cứ rơi. <a href="https://confession.vn/12494-hom-nay-lai-uoc-an-ke-com-anh-chi-anh-la-nguoi-yeu-cua-chi-yeu-nhau-uoc-gan-1-nam-roi-chi-sau/" title="Tính mình" alt="Tính mình">Tính mình</a> hay mơ mộng, nên cũng hay vẽ ra mấy chuyện nhỏ nhỏ vui vui, biết là sẽ không xảy ra nhưng chúng là của riêng mình thôi mà, cứ làm sao để cảm thấy tốt hơn là được có ảnh hưởng đến ai đâu. Em và mình tình cờ quen nhau qua mạng, kiểu làm quen để tìm người yêu ấy. Vậy là lần tiên, vài thứ tưởng chừng chỉ xuất hiện trong trí tưởng tượng của mình đã thành sự thật. Cũng không có gì quá to tát, nhắn tin trò chuyện, vài lần gặp nhau mấy giây, vài lần giúp em mấy chuyện nhỏ. Mình thành thật với em mọi điều, trừ việc mình không phải là người đàn ông bình thường. Mình quên đi thực tại, quên đi cái mớ hỗn độn xung quanh do mình tạo ra và do người khác ném vào, coi như mình là một người bình thường quen em thôi. Cuộc đời của mình tối đen lẩn quẩn không lối thoát, còn em như một vì sao, nhỏ thôi nhưng khác biệt hoàn toàn so với khoảng không tối đen kia, mình cứ trông ngóng đến em vậy thôi, cuộc sống bề bộn ngoài kia không là gì cả, cũng quen rồi, kệ nó đi. Và giống như vì sao trên trời vậy, em là không thể với tới. Nhớ lần đầu tiên nghe giọng nói và được nhìn thấy em. Mình vẫn lo nghĩ không biết người mình yêu sau này sẽ trông như thế nào, tính tình ra sao, và ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đó, mình đã rất vui vì từ giờ về sau đã có một hình bóng cụ thể để mình nhớ tới, không phải đoán và tưởng tượng nữa. Nhớ những lần nhận được mẩu tin nhắn dễ thương từ em, mình hạnh phúc lắm vì chưa có ai làm như vậy với mình, lâu lắm rồi mình mới nhận được một điều gì đó, từ người khác, dành riêng cho mình. Nhưng ngay sau đó lý trí lại ập đến kéo mình về thực tại. Rằng có thể đó chỉ là tin nhắn bình thường đối với một người bạn, rằng mày không thể lo nổi bản thân nói gì đến che chở cho em, rằng mày là một thằng khuyết tật dù mày có tài năng có tử tế đến đâu thì cũng không bao giờ bằng nổi một người đàn ông tầm thường khác. Những điều đó mình vốn tự nhắc đi nhắc lại hàng ngày, đến khi gặp em, người thật việc thật, thì chúng càng ám ảnh hơn. Mình biết sớm muộn gì cũng sẽ phải trải qua chuyện này, không phải với em thì cũng là với người khác thôi, mình tưởng va vấp với đời nhiều rồi mình sẽ đủ vững vàng tỉnh táo, nhưng khi nó xảy ra thì mình lại bất lực để bản thân hành động theo bản năng, thậm chí còn dùng trí thông minh và kinh nghiệm sống để phục vụ cho cái bản năng đó nữa. Em có cuộc sống hoàn toàn khác, êm đềm, được chiều chuộng, khó khăn quá có thể bỏ qua, ham chơi, thực dụng và lý trí, cũng từng trải trong chuyện tình cảm rồi. Nhưng có gì đó rất lạ ở em khiến mình bị thu hút, dù sao bao nhiêu năm qua, mình gặp nhiều người, rất giỏi, rất tốt, rất đẹp, rất duyên, hơn em ở nhiều mặt, mà vẫn không hề có tình cảm gì với họ. Sau đó mình cho em biết bí mật cuối cùng của mình, và cả lời tỏ tình, hay đại loại vậy, không nói thẳng ra nhưng đủ để hiểu. Mọi chuyện sau đó lại khá êm đềm. Không có lời cảm thông nào, không có câu trách móc nào. Mình cũng chủ động hạn chế nhắn tin gợi chuyện với em. Tháng nhắn vài lần, chủ yếu bàn về công việc, vậy mà không một ngày nào là không nhớ đến em. Tính cách mình cũng thay đổi, theo hướng phù hợp với em hơn. Ngay từ đầu mình đã biết em là người như thế nào, ngay từ đầu mình đã biết phải mở rộng mối quan hệ, có thêm trải nghiệm, để không phải quá động lòng với những chuyện vốn bình thường như thế này, vậy mà mình vẫn cố chấp để em vào sâu trong tâm trí rồi mới vội vàng tìm cách quên đi. Mình trải qua nhiều chuyện khiến nhiều khi thấy không còn cảm thấy điều gì nữa rồi, không buồn, không vui, thế nào cũng được, sống qua ngày. Vậy mà từ khi gặp em, hạnh phúc, đau khổ, hy vọng, thất vọng,...tất cả đã trở lại. Quen em mình đã giật mình nhìn lại bản thân, quá xuề xoà thê thảm, vậy là mình quyết định thay đổi, quay trở lại với mục tiêu đã lãng quên và tập trung vào nó, thay đổi tác phong lối sống,...Giờ đây mình đã có con đường riêng để đi, bận rộn hơn, gặp gỡ nhiều người hơn, học hỏi được nhiều điều và biết cách mở lòng hơn. Nhưng em là nơi mình bắt đầu tất cả những điều này, nên sao có thể quên em được. Tiến lại gần thì cũng không thể... Kỷ niệm giữa hai người ít thôi, nhưng nuối tiếc thì thật nhiều. Giá như 5 năm nữa mình mới gặp nhau thì tốt em nhỉ, anh lúc đó đã tốt hơn, sửa được khuyết tật của mình, có thể chăm lo được cho em, em lúc đó cũng trải đời nhiều hơn, sẽ hiểu anh và biết thương anh... ------------------------------ Cảm thấy chưa đủ tự tin thì đành đợi thời cơ thêm vậy nè. Ráng phấn đấu nhaaa!! -3T-