Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27828 Sài Gòn một buổi chiều mưa buồn nặng hạt, 07/05/2018 Chào các bạn, hôm
Hình mô tả cho bài confession
#G27828 Sài Gòn một buổi chiều mưa buồn nặng hạt, 07/05/2018 Chào các bạn, hôm nay thật làm phiền các bạn vì câu chuyện của đời mình. Mình có đọc nhiều bài viết của các bạn về thế giới của chúng ta, và mình thấy được vẫn còn những câu chuyện buồn, chuyện không vui, chuyện áp lực về cuộc sống và trong đó có câu chuyện của mình. Mình ra trường năm nay cũng gần 1 năm, tính đến thời điểm hiện tại thì công việc chưa ổn định nhưng vẫn gọi là kiếm đủ sống trên đất Sài thành áp lực này. Mình đã nhận thấy sự khác lạ của bản thân khá sớm, hình như là năm lớp 9 (khoảng độ năm 2008 gì phải). Lúc ấy mạng xã hội chưa phát triển nên những thay đổi dần trong chính mình cũng không làm ảnh hưởng mình lắm. Mình chỉ biết đâm đầu vào học đến hết 12. Suốt quãng đường học sinh, mình luôn là đứa con ngoan, học giỏi và hiếu thảo trong mắt bố mẹ. Rồi bắt đầu dần khi lên năm nhất, mình đã dần dần nhận thức được con người thật của bản thân, mình đâm ra hay suy nghĩ nhiều. Cộng với việc stress kéo dài do học tập mà bản thân mình đã MẮC BỆNH TRẦM CẢM tự khi nào mà mình không biết. Cuộc sống của mình cứ như thế mà sụp đổ từng ngày, từng ngày. Bạn bè thì mình càng ngày càng xa lánh, gia đình thì kinh ít khi hỏi thăm. Mình tệ lắm. Đau đớn hơn khi mình phát hiện vô tình rằng em trai mình cũng là GAY. Mình lại là trai cả trong một gia đình lễ nghi phong kiến thì áp lực về tương lai của bố mẹ đặt <a href="https://confession.vn/11064-hanh-ong-ep-cua-ua-be-gai-nhat-ve-chai-minh-k57-nha-minh-o-ha-noi-luon-bo-minh-i-lam-cong-so-c/" title="lên" alt="lên">lên</a> đôi vai càng ngày càng nặng. Mình càng lúc càng suy sụp, bệnh tình ngày càng tiến triển xấu nhưng mình không đủ can đảm đi khám. Mình sợ lắm, sợ tương lai phía trước khi bố mẹ mình phát hiện ra sự thật về con người mình, chắc họ sẽ không chịu được. Mình đơn phương một đứa bạn suốt 4 năm đại học và đến giờ, cũng gần 5 năm rồi. Mình biết nó thẳng, nó cũng biết mình thầm yêu nó và nó cũng đôi lần nặng nhẹ kêu mình rằng hai đứa sẽ chẳng bao giờ đi đến đâu. Mình hiểu rõ và nhận thức được điều đó, thế nhưng cảm xúc của mình lại đi ngược lại lý trí. Mình khõ rất nhiều vì nó. Thật sự, mình yêu nó hơn chính cả bản thân mình. Buông là khó thế nhưng với nó càng khó hơn. Tâm trạng mình thật sự rất tệ. Các bạn khi hiểu rõ những gì người bệnh trầm cảm đang chịu đựng, các bạn sẽ biết nó cào xé tâm can, nó hủy hoại ước mơ, hoài bão của mình như thế nào. Mình sợ lắm, mình sợ bản thân mình một ngày nào đó yếu nhường, bị nó đánh gục ngã lắm. Cái cảm giác cô đơn ngay trong chính cuộc vui của mọi người, của bạn bè nó thống khổ lắm. Mình chia sẻ những điều này hy vọng một phần tâm trạng mình sẽ ổn định, mình sẽ đọc được những lời động viên chân thành để mình có được những niềm vui trong giây lát. Cám ơn mọi người vì đã đọc những lời chia sẻ tận tâm của mình. Cảm ơn!!! ____________________________________ Chào bạn, rất cảm ơn bạn đã chọn page làm nơi để chia sẻ những điều mà bạn chôn giấu từ lâu, chẳng dám nói với ai cả. Nhưng <a href="https://confession.vn/11406-danh-cho-nhung-anh-em-ang-co-ny-tinh-cach-tre-con-chang-biet-dung-tu-nay-ung-chua-nhung-kieu-k/" title="bạn biết" alt="bạn biết">bạn biết</a> không, đôi khi chính mình phải biết tự cứu lấy mình thôi. Không ai cứu cho được cả. Đôi khi tự mình phải thấy mình đang sống một cuộc đời không ổn, phải thay đổi, phải mở lòng, phải sống tốt hơn. Từ đó mà giải thoát chính mình. Chúng ta chỉ có một lần sống thôi. Dù thế nào, cũng hãy cố gắng sống trọn vẹn, xứng đáng nhất có thể bạn nhé! Thương... -Hạ Vũ-