Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27752 Tôi và em gặp nhau lần đầu tại nơi học việc, em cũng là
Hình mô tả cho bài confession
#G27752 Tôi và em gặp nhau lần đầu tại nơi học việc, em cũng là học viên tại đó, nhưng em là người đi trước, người mà tôi luôn gọi là tiền bối. Năm đấy tôi 25 tuổi, em nhỏ hơn tôi 6 tuổi. Ấn tượng đầu tiên của tôi về em là 1 người khá cao, to con, da ngăm nam tính và em nói tiếng Hà Nội . Gương mặt em tuy không đẹp nhưng trông khá dễ thương, có duyên tuy có hơi mụn xíu ^^. Em hoà đồng, hoạt ngôn, khá là hài hước. Khác với em, tôi cũng to con, nhưng hơi lùn, lại da trắng ( nhưng ko phải là ko nam tính nhé ^^) ít nói và khá ngại ngùng khi tiếp xúc với người khác. Những ngày đầu học việc, tôi vẫn còn bẽn lẽn và em là người đầu tiên bắt chuyện với tôi. Mỗi khi tôi ngồi 1 mình, em lại đền ngồi kế bên và hỏi han, em <a href="https://confession.vn/13408-co-ny-nho-bong-a-cho-en-bay-gio-toi-van-khong-tin-ieu-gi-ang-say/" title="chỉ tôi" alt="chỉ tôi">chỉ tôi</a> nhiều điều trong việc học, và cũng nhờ em mà giờ tôi đã hoà đồng hơn với mọi người. Tôi cũng đã chủ động hơn trong việc bắt chuyện với người khác, nhất là với em. Tối về tôi hay rủ em ra net đánh liên minh chung, mặc dù em đánh rất dở. Ngày qua ngày, tôi lại càng thích em hơn. Những ngày đi học không thấy em là ngày đó tôi cảm thấy trống vắng hẳn, cứ thấy thiếu thiếu 1 cái gì đó vô hình. Thấm thoát cũng đã nửa năm, và tôi nhận ra tôi đã yêu em mất rồi, cái khoác vai vô tư của em cũng làm tôi hạnh phúc cả ngày. Có lần tôi bị cảm nặng, phải xin nghỉ học vài hôm, và em cũng là người duy nhất trong học viện đến thăm tôi và mua cho tôi 1 bịch hủ tiếu to đùng. Tôi trách: - Anh ốm 2 hôm rồi mà nay mới tới thăm ! - Em đâu biết, em tưởng anh trốn học đi chơi, hôm qua gọi điện hỏi mới biết đấy chứ. - Thế thăm bệnh mà mua hủ tiếu thế làm sao anh ăn đây - Em đâu biết, em tưởng món anh thích nên cứ thế mua thôi. Với cả em nhớ là anh không thích ăn cháo. Em vẫn cứ luôn vô tư như thế. Em có biết từng lời em nói ra, làm tôi như muốn tan chảy biết không ? Nhưng cứ thế này, tôi nghĩ tôi sẽ không chịu được mất, dù tôi biết là em chưa có người yêu. Rồi 1 ngày tôi quyết định sẽ tỏ tình với em. Hôm đó, tôi mời em đi xem phim, suốt cả buổi chiếu, tôi dường như không quan tâm đến phim đang chiếu gì, thứ tôi quan tâm nhất bây giờ đó là em. Có những lúc, em phá lên cười phấn khởi, ngả ngớn đầu vào vai tôi, rồi vỗ tay lên đùi tôi bồm bộp. Em vẫn luôn vô tư như thế. Tôi mua 1 ít đồ ăn, vài lon bia và chở em ra ven biển ngồi, 2 anh em ngồi nhâm nhi, bàn tán trò chuyện vui vẻ, và rồi: - Em này ! - Sao hả anh ? ( Em trả lời tôi khi đang nhai nhồm nhoàm con tôm trong miệng ) - Trước giờ em có yêu ai chưa ? - Có ạ, nhưng cũng đơn phương thôi anh, rồi cũng không thành đâu. - Nếu giờ anh thích em thì sao ? - Thì em vẫn thích anh đấy chứ ? - Không, ý anh không phải thích kiểu bạn bè đâu ! Em quay sang nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên, em hỏi: - Thế là yêu em á ? - Ừ, anh yêu em, anh xin lỗi... - Ngộ nhỉ, con trai <a href="https://confession.vn/14168-co-ai-o-ay-chia-nguoi-yeu-nho-nhu-minh-khong-xin-chao-cac-ban-mi/" title="mà yêu" alt="mà yêu">mà yêu</a> con trai - Ừ, cho anh xin lỗi, nhưng anh nghĩ anh phải nói cho em biết. - Em cũng thế, ngộ ghê. Tôi vừa ngạc nhiên, vừa mừng rỡ: - Vậy tức là em cũng yêu anh ? - Vâng, chắc thế, em cứ kiểu quan tâm anh hơn người khác ý, không biết có phải yêu không, cứ ở gần anh là em cứ thích động chạm, vừa nãy em cũng cố tình ngả vào vai anh ý. - Vậy em làm người yêu anh nhé ? - Vâng, chắc chắn rồi, tuy trước giờ em chưa yêu con trai bao giờ, nhưng chắc là em sẽ là chồng ( Em vừa nói vừa cười khoái chí ) - Ừ thì em là chồng, anh vai vợ vậy. Dứt câu, tôi đưa lon bia lên mời em, em cười khoái chí, tôi cũng vậy. Ngày hôm đó như mơ vậy, tôi hạnh phúc lắm , đến giờ tôi vẫn nhớ như in, hạnh phúc thật sự. Đã 2 năm từ khi bắt đầu yêu nhau, tôi và em đã ra nghề và hùng vốn mở ra 1 cửa tiệm riêng. Điều tôi thích nhất ở em, là em vẫn gọi tôi là anh, vẫn dạ thưa rõ ràng, mặc dù tôi là vai nằm dưới (^^). Có những lần cãi vã, tôi cũng không ít lần lớn tiếng với em, vì em cũng rất bướng, nhưng rồi cũng qua. Có những lúc anh giận em, em chỉ cần kề bên nở vài nụ cười, dỗ ngọt anh vài tiếng thì anh cũng sẽ cười. Bởi vì anh vốn dễ giận nhưng dễ dỗ. Em rất ít khi nổi giận, nhưng 1 khi đã giận thì giận anh rất là lâu, cho <a href="https://confession.vn/hinh-tuong-moi-cua-ca-anh-chi-em-thu-mon-bui-tien-dung-1997-cao-1m81-_/" title="nên mỗi" alt="nên mỗi">nên mỗi</a> khi em giận anh, anh phải tốn rất nhiều công sức để lôi kéo em hết giận, khó lắm... Cảm ơn em đã đến với cuộc đời anh, cho anh cảm thấy cuộc đời này không còn vô vị, cho anh thấy được anh không phải là thằng vô dụng, cho anh biết được là mình luôn có người để yêu thương. Còn em? em có cảm thấy? Giống như anh không? ------------------------ Một chuyện tình đẹp, hồn nhiên và đơn giản vậy thôi, hai năm bên nhau tựa ngàn thu hạnh phúc. Tự nhiên Jack lại nhớ đến bài hát của Đinh Hương và Hà Anh Tuấn – “Mình yêu nhau bình yên, bình yên thôi”. #Jack