Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27739 Chào các bạn, hôm nay tôi muốn chia sẻ câu chuyện của tôi một
Hình mô tả cho bài confession
#G27739 Chào các bạn, hôm nay tôi muốn chia sẻ câu chuyện của tôi một chút, không phải tranh thủ sự đồng tình mà đơn giản tôi chỉ muốn nói hết suy nghĩ của tôi mà thôi. Tôi với người yêu quen biết nhau được 3 năm, nhưng chính thức yêu nhau chỉ mới 2 năm, chỉ vì lúc đó tôi không muốn có người yêu, tôi cũng giống những người con trai khác, không thích bị trói buộc bởi một thứ gì đó, nhất là tình yêu, nên vẫn xem anh là bạn thôi, nhưng thời gian sau này anh theo đuổi tôi dữ lắm, cái gọi là "mưa dầm thấm lâu" tôi thấy vô cùng đúng với chuyện của chúng tôi. Vì thế, tôi xiêu lòng trước tình cảm của anh, nhưng không phải vì xác lập mối quan hệ người yêu với anh mà tôi thích cảm giác của 2 người, trong lòng tôi vẫn thích ở một mình hơn, từ đó đến giờ đã vậy, tôi đã quen rồi, mặc dù xung quanh tôi có gia đình, có anh, có bạn bè nữa. Anh không trách tôi, anh nói có lẽ là do mới bắt đầu, từ từ cũng sẽ quen thôi, tôi tin tưởng anh chấp nhận làm quen với cuộc sống của 2 người... Nhưng mà khi tôi đã bắt đầu quen với <a href="https://confession.vn/10364-chao-cac-ban-tre-toi-nam-nay-26-vo-toi-27-va-cuoi-nam-nay-chung-toi-on-con-au-long-chuyen-tinh/" title="những" alt="những">những</a> ngày tháng cùng với anh thì tôi lại bàng hoàng với những gì tôi đang phải đối mặt. Tôi vô tình thấy anh chở một cậu trai khác lướt qua tôi khi ở trên đường, lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản chắc anh chỉ bạn đi nhờ thôi, nên tôi không hề hỏi gì anh về cậu bạn kia. Những ngày sau đó vẫn bình thường trôi qua, tôi với anh vẫn vui vẻ, cùng nhau đi ăn, đi chơi vòng vòng thành phố. Vào hôm nọ, tôi với anh vô tình gặp được một người bạn của anh, tôi nhìn kĩ thì là người anh chở hôm trước, người đó chào hỏi rồi sau đó hỏi tôi là ai, anh nói: "Là bạn!", người đó lại hỏi "Bạn trai à?", anh chỉ nói: "Bạn bình thường thôi, bạn trai gì ở đây!" rồi người đó tạm biệt chúng tôi đi trước. Khi tôi nghe câu trả lời của anh tôi không biết cảm giác trong lòng tôi là gì nữa. Hụt hẫng hay buồn bã tôi cũng không xác định được. Không hề nhận được bất cứ lời giải thích nào, tôi nghĩ có lẽ là chúng tôi là gay nên anh ngại công khai cho bạn bè, nên tôi thông cảm bỏ qua chuyện này mà không nói tới nữa. Kể từ hôm đó tôi có dự <a href="https://confession.vn/gui-loi-chuc-toi-ban-than-i-moi-nguoi-3-______________________________/" title="cảm" alt="cảm">cảm</a> giữa tôi với anh có một chút gì đó là lạ mà tôi không biết rốt cuộc là là ở chỗ nào, tôi cố tìm ra vấn đề nhưng vẫn không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này? Anh thường đi ra ngoài một mình, tối muộn mới về, vì chúng tôi ở trọ hai nơi khác nhau nên mỗi khi anh về nhà thường sẽ ngay lập tức nhắn tin cho tôi, nhưng mà những tin nhắn tôi nhận được ngày càng trễ, có đôi khi chỉ là mấy câu đơn giản nói anh mệt, anh muốn ngủ sớm hay đại loại thế. Tôi bắt gặp anh nhắn tin với một người rất thường xuyên, tôi lấy fb của mình mò tìm fb của người đó, hóa ra lại là cậu bạn kia, tôi cảm thấy hình như tôi phát hiện ra vấn đề nằm ở chỗ nào rồi, nhưng tôi không bằng không chứng, tất cả chỉ cảm giác của tôi mà thôi. Tôi vẫn cứ im lặng. Có một ngày, chúng tôi cãi nhau, đêm hôm đó anh không về, tôi không gọi được cho anh lo lắng đến mức cuống cuồng, chạy sang bên chỗ trọ của anh vẫn không thấy ai. Tôi trở về chỗ ở của mình, muốn tìm cũng không biết tìm ở đâu, bạn của anh tôi không hề quen ai nên không còn cách nào chỉ biết đợi. Cả đêm không ngủ đợi đến sáng, thứ tôi nhận được vào buổi sáng hôm đó chỉ có một tin nhắn: "Anh về rồi, anh đi ngủ một lát". Đến nước này tôi cũng chỉ thuận theo anh để anh nghỉ ngơi không quấy rầy, nhưng tôi biết chúng tôi cần nói chuyện rõ ràng. Tối hôm đó, anh sang chỗ tôi ở, nói chuyện chưa được mấy câu thì chúng tôi bắt đầu cãi nhau. Anh nói anh mệt mỏi, anh áp lực nên muốn đi giải khuây một hôm, tôi chấp nhận, nhưng khi tôi hỏi anh đi cùng với ai thì anh nói đi cùng với người chúng tôi gặp ở trên đường hôm bữa, rồi anh nói tôi làm sao như đang tra xét anh vậy. Tôi cảm thấy anh hỏi đúng, tôi thừa nhận luôn. Chỉ đơn giản như thế là chúng tôi cãi nhau, rồi anh bỏ về giữa lúc cả người đều tức giận. Đến lúc tôi nghĩ anh đã về tới nhà thì tôi nhận được tin nhắn của anh, lúc đọc nội dung tin nhắn, tôi cứng đờ cả người, anh viết đơn giản lắm, chỉ có mấy chữ thôi. "Nếu không được nữa thì chia tay!". Tôi không trả lời, tôi chỉ biết rốt cuộc thì cũng tới rồi. Mấy ngày hôm sau chúng tôi không hề liên lạc hay gặp mặt, tôi biết duyên của tôi với anh tới đây thôi, mặc dù không biết nguyên nhân khiến tình cảm của chúng tôi rạn nứt nhưng khi anh chủ động nói chia tay thì tôi cũng sẽ không níu kéo anh lại, bởi vì đối với tôi, trong tình yêu nếu 1 người đã muốn từ bỏ thì không nhất thiết phải kéo lại, có thể chỉ hành hạ nhau thêm thôi, vậy thì dứt khoát một chút sẽ tốt hơn. Tôi hẹn anh ra gặp mặt, chỉ để nói lời chia tay, tôi không thích chia tay bằng tin nhắn hay một cú điện thoại, bởi vì đó không phải là cách cư xử của một người trưởng thành. Tôi nói với anh lời chia tay vô cùng bình tĩnh, còn anh thì ngạc nhiên, có lẽ là anh không ngờ tôi dễ dàng chấp nhận chia tay như thế, anh hỏi tôi tại sao, tôi chỉ trả lời không phải là do anh chủ động nói chia tay trước sao. Anh im lặng, tôi cảm thấy nếu như đã chấm dứt thì tôi nên sớm rời đi thôi, anh cũng không giữ tôi lại và tôi cảm ơn anh vì điều đó. Tôi dễ dàng chấp nhận chia tay không phải vì không yêu anh nhưng tôi biết, anh đã thay đổi, mặc dù anh không nói, tôi không hỏi nhưng qua những hành động của anh thì cũng đủ chứng minh rồi đi? 2 năm không phải dài, nhưng nó đủ để tôi có khoảng thời gian vui vẻ cùng với anh, và tôi cũng sẽ không quên được. Từ hôm chia tay đến nay cũng đã hơn nửa năm, tôi cũng không còn ở Việt Nam nữa, mà đến một đất nước khác để học, còn anh thì vẫn cứ ở đó. Chúng tôi cũng không còn gặp nhau nữa, tôi cảm thấy như vậy cũng tốt, không thấy thì sẽ không nhớ, không buồn và không đau nữa. Tôi chưa bao giờ phủ nhận mình vẫn còn yêu anh, nhưng thôi, nếu chỉ đi được đến đó thì có lẽ là do ông trời chỉ cho chúng tôi được bao nhiêu thời gian đấy thôi, tôi sẽ không trách không hờn ai cả. Gửi anh, người yêu cũ, chúc anh tìm được hạnh phúc của anh, con đường phía trước của anh và cả em nữa còn rất dài, em sẽ không vì anh mà bi lụy, mà từ bỏ chính cả tương lai của mình. Có lẽ em vẫn sẽ nhớ đến anh, nhưng với một tư cách là một người từng quen, và rồi em sẽ cố gắng tìm được khoảng trời thực sự của em...mà ở khoảng trời đó không có anh! ----------------------------------- Mình nghĩ nên là như vậy. Tình yêu chỉ nên là thứ giúp cho cuộc đời của ta, của người vì thế mà <a href="https://confession.vn/12128-ngay-xa-viet-nam-ngay-hom-o-la-ngay-bo-me-ra-san-bay-tien-minh-i-du-hoc-thac-si-minh-k54-luc-m/" title="trở nên" alt="trở nên">trở nên</a> đáng sống hơn. Nếu đã không thể vui vẻ khi ở cạnh nhau, thì việc chia tay và giải thoát cũng đơn giản chỉ như một sự chọn lựa. Như việc chúng ta ở bên một người, quan tâm một người, sống vì một người đều là lựa chọn của chính chúng ta. Thì việc rời xa họ, cũng đơn giản chính là một lựa chọn theo kiểu: Chuyện xa ra, vì nó nên như vậy. -#AD20-