Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27661 Ngày xưa, ở một ngôi làng nọ có 2 cậu thiếu niên, cả 2
Hình mô tả cho bài confession
#G27661 Ngày xưa, ở một ngôi làng nọ có 2 cậu thiếu niên, cả 2 học cùng trường, cùng lớp, ở cùng 1 nhà, nhưng 2 cậu không phải là anh em. Hai đứa đi đâu, làm gì cũng dính nhau, đi đâu làm gì không có đứa này thì đứa kia cũng không thấy. Đấy, tao với nó vậy đấy, ngày xưa dính nhau như vậy cũng làm gì có chuyện người ta xầm xì như bây giờ. Nó thì ngoan, hiền, dễ thương, học giỏi. Tao thì học cũng khá, đẹp chai (mấy đứa khác nhận xét nhá), chơi thể thao tốt. Ba má nó ly hôn lúc nó còn nhỏ chíu, má nó theo chồng mới, thế là nó sống với ba nó. Má tao thì tao cũng không biết rõ, chỉ biết đang sống trên thành phố, mà cũng chẳng thấy bao giờ về thăm tao. Còn ba tao thì đi làm ăn xa, ổng đi miết, có khi 3 4 tháng mới về. Thế là tao sống với nội. Nó hay qua nhà tao chơi, nói hay qua chứ hình như nó ở 24/7. Hai thằng chơi chung, ăn chung, tắm chung, ngủ chung, lúc đó tao cũng không biết tại sao tao lại thích ôm nó ngủ đến vậy và tao cũng không biết sao mà nó cứ để tao ôm nó ngủ như vậy. Rồi năm đó có hội thao trên tỉnh tổ chức, trường tao cũng thi, và tao cũng thi. Đá bóng. Nhất huyện <a href="https://confession.vn/11096-cac-ban-co-khi-nao-gap-van-e-ve-chuyen-o-ghep-chua-khai-quat-chut-ve-ban-than-minh-la-sinh-vie/" title="nên đươ" alt="nên đươ">nên đươ</a>̣c đi thi tỉnh. Trước <a href="https://confession.vn/13734-cong-bang-la-gi-confessions-nay-minh-muon-noi-en-van-e-cong-iem/" title="hôm" alt="hôm">hôm</a> tao đi, nó gói gém hết mớ tiền nó dành dụm được nó mua cho tao một đôi giày đá bóng, nhìn mê thật nhưng tao cũng nghiêm mặt với nó, tao hỏi nó “mày mua cho tao rồi lấy đâu tiền mốt mày mua nhà ở riêng?”, nó hú hí cười ngặt nghẽo rồi bảo là sau này nó không cần mua nhà nữa. Tao bậm môi suy nghĩ nhưng cũng méo hiểu tại sao. Nó cười khúc khích rồi mọi chuyện trôi qua. Tao đi. Giải nhất tỉnh. Ngồi trên xe về trường mà lòng náo nức khôn xiết, nghĩ tới cảnh nó chạy ra mừng tao về, tao cho nó cầm cái cup, rồi 2 đứa đi ăn kem là thấy ngất ngây rồi,… Tao về tới trường, nó không ra đón, tao hụt hẫng và có chút giận trong lòng. Có 1 bạn nữ trong lớp chạy lại lôi tao ra khỏi đám đông đang mừng đội bóng trường. Mắt cô bé rươm rướm, “An mất rồi”. Thiệt chứ lúc đó tao không biết diễn tả cảm xúc như thế nào nữa. Tao thấy <a href="https://confession.vn/hot-sau-khi-au-tu-nha-may-san-xuat-o-to-vinfast-vingroup-tiep-tuc-au-t/" title="tay" alt="tay">tay</a> chân mình rụng rời, mắt tao hoa đi, cảm giác như có một cái gì đó đập mạnh vào trái tim tao. Nhưng tao trấn tỉnh bản thân tao ngay lập tức, tao nhìn cô bé dò xét, và vụt chạy đi, chạy thẳng tới nhà nó. Đám ma lặng lẽ, ba nó ngồi thẩn thơ. Hang xóm tới hỏi thăm, chia buồn. Và nó nằm đó, lạnh ngắt và vô hồn. Tao té lăn đùng ra đất ngay bên cạnh chổ nó nằm. Rồi thời gian qua đi. Những năm sau này, trong cơn mơ tao vẫn hay thường thấy, có lúc là nụ cười, ánh mắt vui tươi của mày, có lúc là cảnh mày nằm lạnh ngắt vô hồn. Hôm tao đi, ba mày say, ba mày quánh mày, ba mày chửi mày, ba mày đòi giết mày. Mọi lần ông ba mày uống say về là mày chạy qua nhà tao, mà hình như ổng lúc nào cũng say xỉn, nên mày ở nhà tao suốt. Hôm đó tao đi thi đá bóng, ba mày quánh mày, mày không biết đường đâu mà chạy, ngặt cái nội tao cũng lên tỉnh thăm chú tao, nhà tao khóa cửa kín mít. Rồi mày làm gì, mày trốn trong phòng, mày nuốt gần hết hủ thuốc ngủ, cái lọ thuốc lúc nào mày cũng mang theo và hay đùa với tao là thuốc tránh thai. Tới tận lúc đó tao mới hiểu được rằng là mày sẽ không cần mua nhà ở riêng để khỏi gặp ông ba mày nữa. Rồi mày đi, tao bỏ đá bóng, bỏ cả ước mơ làm cầu thủ của tao. Đôi giày mày tặng, đá một trận duy nhất rồi tao gói gém cất, tới tận bây giờ. Tao sống vì mày, mà sao mày không sống vì tao? Lúc đó còn nhỏ quá, tao chưa đủ can đảm để theo mày, nhưng giờ khác rồi. Hôm qua tao đi đá bóng ấy, trận đầu tiên sau khi mày đi và có lẽ cũng là trận cuối cùng. À mà mày à, tao sút một trái mà thằng thủ môn team kia phải nhập viên băng bột cái tay nó luôn ấy, cái tội nó dám lôi quá khứ tao với mày ra nói cho toàn trường nghe. Cũng đôi giày mày tặng tao đó, hôm nay tao mang ra đá. Lúc cầm đôi giày trên tay tao nghĩ rằng bây giờ tao đã có đủ can đảm để theo mày rồi. Mà mắc cười mậy, sống chi thêm bảy tám năm, đau đớn, dằn vặt suốt ngần ấy để rồi nay lại muốn theo mày :v Tao thất hứa với mày rồi, lời hứa trước bia mộ mày là sẽ không bao giờ đá bóng nữa, và có lẽ lời hứa với mày rằng sao sẽ tiếp tục sống tới đây cũng hết hiệu lực rồi. Lúc trước mày bỏ tao đi, mày vì bản thân mày, giờ tao cũng thế. Một lần thôi, tao sẽ sống vì bản thân tao, chờ tao nhé, An!! Tao yêu mày!! _______________________ có những lời hứa, càng giữ thì càng đau mà người mình hứa cũng ko vui vẻ. Đã giành cho nhau cả tuổi thơ rồi, đến lúc bước sang 1 trang mới, nếu còn duyên 1 ngày nào đó sẽ gặp nhau, ko kiếp này thì còn kiếp sau. người ta đã tặng cho đôi giày thì hãy trân trọng nó, hãy để món quà đó hữu ích hơn là nằm trong hộp. Đừng từ bỏ giấc mơ của mình và hy vọng của bạn ấy. #Chúi