Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27657 Ad đăng hộ em. Đây là truyện của 1 ông em quen biết (
Hình mô tả cho bài confession
#G27657 Ad đăng hộ em. Đây là truyện của 1 ông em quen biết ( ͡° ͜ʖ ͡°). Xin lỗi ông nha. Lại thêm chuyện thật như đùa... Cả đời tôi chưa thấy gay như vậy bao giờ @@ Chuyện là thế này. Tôi xuống trường vào buổi sáng nay. Vì cái thời tiết dở rét dở mưa thế này nên tôi chỉ muốn chui trong phòng Kí túc xá, không muốn đi đâu cả. Ấy vậy, đến tối cũng phải chui ra mà kiếm cái bỏ bụng thôi. Hôm nay là thứ Bảy, nhưng lại chưa có quán cơm nào trong khu nội trú mở cửa cả. Tôi đành lóc cóc lao ra ngoài đường Trần Quốc Hoàn để mua đồ ăn. Cơm rang 30 ngàn... Chậc, bình thường toàn ăn suất 20 ngàn, nay coi như ăn sang chảnh hơn vậy. Sau cơm là đến moutain dew - cái thứ đồ uống tôi nghiện không bỏ nổi. Quán mới mở hàng, khách chẳng thấy ai. Bà chủ cứ ngồi ngắm đường, đuổi ruồi đập muỗi rồi ngáp ngắn ngáp dài. Tôi đi vào, miệng lí nhí: - Cô ơi, cháu lấy chai nước "điu" với. - Ờ, để cô lấy cho mầy. Bà chủ quán vẫn ngồi, tay với ra cái tủ lạnh sau lưng. "Ây chà, phải mua cả đồ ăn đêm nữa" Tôi <a href="https://confession.vn/13404-co-nen-to-tinh-em-chao-cac-anh-chi-a-em-la-k59-neu-thi-em-cung-m/" title="sờ vào" alt="sờ vào">sờ vào</a> túi, móc nốt tờ hai mười ngàn ra và ngắm quanh cái gian hàng nhỏ nhỏ bên cạnh. Mì tôm, mì tôm và mì tôm. Loanh quanh vẫn là cái món đó. Ái chà, cái gói tôi cần lại lại ở chỗ cao nhất. Tôi cũng cao tầm một mét bảy chứ đâu có ít, ấy vậy cái giá lại nằm ngoài tầm với của tôi. Với, nhón, kiễng chân đủ kiểu cũng không tới. Đúng <a href="https://confession.vn/14061-o-voi-1-thang-hoc-y-em-thich-an-thit-chay-chay-1-chut-no-quay-sa/" title="lúc đó" alt="lúc đó">lúc đó</a>, một cánh tay đưa qua đầu tôi, với đúng gói mì tôi đang cần. Tôi bất ngờ quay đầu lại... Một thân hình cao lớn ngay phía sau tôi. Tôi phải ngước lên để nhìn, vì tôi chỉ cao đến vai cậu ta. Tôi ghé mắt ra sau nhìn cậu: Không quá vạm vỡ, nhưng vẫn có cơ bắp (hơn tôi nhiều). Cậu ta chỉ mặc một chiếc áo khoác đồng phục cấp ba mỏng bên ngoài chiếc áo bóng rổ, giày thể thao cộng thêm chiếc quần in chữ NBA. Vậy là rõ rồi, trai học cấp ba, thích thể thao và cao to... Sau khi quay đầu hoàn toàn lại, tôi mới nhận ra mình như lọt thỏm vào giữa lòng cậu ta vậy. Tay tôi thu lại, để sát vào người. Tôi nghe bé lại trước cậu trai kia, có cảm giác cậu ta đang che khuất hết cả ánh sáng đèn điện vậy. Giờ nhìn kĩ hơn, cậu ta có bờ vai rộng, khuôn ngực rắn chắc, cánh tay chắc khoẻ đang dựa vào giá để đồ. Cậu nhìn xuống tôi. Cậu ta cũng có nét điển trai, tuy vậy lại không phải kiểu mĩ nam, mà lại là kiểu rắn rỏi mạnh mẽ. Mái tóc cắt ngắn, đôi mắt sáng sau đôi kính gọng đen. Khi cậu cúi xuống, tôi có thể cảm nhận mùi mồ hôi cùng sức nóng từ cơ thể cách tôi có vài phân. Cậu ta không cười, chỉ đưa cho tôi gói mì và nói nhẹ: - Đây, gửi cậu, ăn mì ít thôi nhé. Giọng nói của cậu vẫn mang chút mệt mỏi, có thể do trận bóng vừa diễn ra. Tôi vừa cầm gói mì, vừa cảm ơn rồi lui qua cánh tay của cậu. . Vội vàng lùi ra, tôi va <a href="https://confession.vn/10420-co-lua-chon-nao-cho-ke-phan-boi-minh-xin-phep-khong-gioi-thieu-ve-ban-than-minh-va-cau-ay-yeu/" title="luôn" alt="luôn">luôn</a> vào vài gói snack bên dưới, thế là luống cuống cúi xuống nhặt chúng lên. Lúc đứng dậy, tôi thấy dường như cậu ta đã cười. Tôi đang đi ra ngoài, nhận ra khuôn mặt của mình đang nóng ran, chắc còn đang đỏ lên nữa. Tôi bước nhanh ra khỏi cửa hàng, đôi chân muốn đi thật nhanh. - Ơ cháu ơi, không lấy nước nữa à? Tiếng bà chủ quán gọi vọng ra làm tôi giật mình. Đang tính chạy vào lấy thì cậu trai cao trung vừa nãy lại nhanh chân chạy ra, tay cầm chai nước đưa tôi: - Thôi đưa tiền đây tôi trả luôn cho. Tôi đưa cho cậu mấy đồng tiền lẻ, miệng mấp máy tỏng khi đôi mắt không dám nhìn vào đôi môi đang cười của cậu: - Cảm ơn nhé. Cậu ta cười thêm lần nữa, rồi cũng cầm chai nước vừa mua chạy vụt đi, vừa chạy còn quay lại chào tôi nữa chứ. "Cái quái gì thế này, sao giống mấy truyện shouen-ai mà bà chị họ hay nhồi nhét bắt mình đọc thế?" Tôi sờ lên mặt, đúng là hai bên má và tai tôi đang nóng lên. Vừa đi vừa nghĩ linh tinh tới đống truyện đó, tôi chợt nhớ ra mấy cái khái niệm muốn quên cũng khó. Đừng nói là... tôi sẽ thành vai "thụ" nhé @@ ----------------------------------------------- Tối hôm đó tôi trằn trọc không sao ngủ được, cứ nghĩ về cậu ta, đặc biệt là khối cơ bắp ấy khi mà cầm gói mì đưa cho tôi. “Eo ôi, sao mà to quá vậy, ước gì mình được sờ, được nắn nó một lần nhỉ”. Suy nghĩ đó làm tôi háo hức đến cực độ, chỉ ước sao, ngày mai thức dậy, tôi lại được gặp cậu ấy. Trời không phụ lòng người, buổi sáng hôm sau, khi tôi ra ngoài ngõ để ăn những món vặt mà tôi vẫn ăn hằng ngày thì bất chợt, hình bóng ấy đi ngang qua tôi. Một giọng nói trầm ấm vang lên khiến cho tôi thổn thức: “Lại gặp cậu nữa rồi”, kèm theo đó là một nụ cười dương quang tỏa sáng làm say ngất lòng người. Xin mời lầu dưới tiếp tục… #Jack