Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27600 "Một, hai, ba bước chân lạc lõng" - Đấy là bình luận của một
Hình mô tả cho bài confession
#G27600 "Một, hai, ba bước chân lạc lõng" - Đấy là bình luận của một bạn trong bức thư em gửi anh lần trước. Em cảm thấy đúng với tâm trạng của mình khi ngày hôm qua tản bộ trên ven sông Hàn anh ạ. Hôm ấy là đám giỗ anh, em buồn, em nhớ anh, em viết cfs gửi đi cho nhẹ lòng. Cũng trong lá thứ đấy có một bạn nói em rằng làm sao em có thể sống tiếp năm 17 tuổi đấy khi chính em khiến anh ra đi mãi mãi. Đúng, em có lỗi, em cũng đã chịu sự trừng phạt của thượng đế, bây giờ em phải sống với quãng đời hối hận, day dứt và chẳng thể yêu ai được nữa. Người ấy chỉ trích em, đúng em chấp nhận, em là người sai mà. Em nhớ ngày xưa còn có anh, mỗi lần lên lớp đứa nào hay chọc em anh đều trợn mắt với nó, anh luôn là người "bảo kê" em suốt quãng thời gian đấy. <a href="https://confession.vn/11542-cau-chuyen-coi-thuong-trinh-o-hoc-van-em-chao-mn-e-khong-hoc-neu-nhung-nguoi-yeu-em-hoc-neu-a/" title="Còn" alt="Còn">Còn</a> bây giờ em phải chịu đựng nhiều thứ một mình, em không sợ bất cứ ai cả, em chỉ sợ không có anh bên cạnh, và bây giờ điều đó đã xảy ra, em rất sợ, rất buồn, rất nhớ anh và em rất day dứt vì hành vi của em năm đó. Nhưng mà anh ơi em không sao đâu anh, em ổn mà. Người đấy chỉ trích em nhưng người đấy không biết em đã 2 lần cố tự tử vì em cảm thấy em quá có lỗi với anh. Lần đầu là em treo cổ, sáng đó em nhốt mình trong phòng, chờ ba mẹ em đi làm, trong khi em gần ra đi thì bất chợt ba em mở cửa vào, lúc đó em chắc chắn đã khóa chốt cửa, và đó là buổi sáng mà ba quên ví tiền ở nhà lần đầu tiên trong đời của ba. Không phải kỳ lạ, em tin là anh đã cứu em. Lần thứ 2 em uống thuốc ngủ, ba cũng là người phát hiện, đưa em vào viện súc ruột, sau này ba nói với em rằng bác sĩ nói lúc bác sĩ tiếp nhận ca này, sau khi đã đo nhịp tim, huyết áp các thứ bác ấy nghĩ rằng em không qua khỏi, nhưng rất may là em vẫn sống. Đó cũng là lần ba mẹ anh vào thăm em, ba mẹ anh cũng là người hiểu cho em chứ ba mẹ anh không trách móc em một lời, em cảm thấy như em càng có lỗi hơn. Mẹ anh xoa từ trán em vuốt lên đầu rồi cười bảo em dại dột thế, mới 17 tuổi thôi sao cứ phải tìm đến cái chết, mẹ anh là người đã khuyên em rất nhiều, khuyên em phải cố gắng sống vì anh, ba mẹ anh chấp nhận coi em như là con nuôi vậy (đúng hơn là con dâu hihi), còn ba anh là người cho em động lực để tiếp tục sống vì em, vì anh. Em tin là anh đã cứu em, em tin là linh hồn của anh khi ấy ở bên cạnh em. Nhưng suy cho cùng, em có chết cũng chẳng thể nào khiến anh quay trở về với ba mẹ của anh được, dù em có chết <a href="https://confession.vn/13805-cam-sung-level-kho-hieu-minh-co-1-co-nguoi-yeu-yeu-en-nay-uoc-nu/" title="cũng" alt="cũng">cũng</a> không thể xóa hết những day dứt trong lòng mình. Lúc trưa tiễn em ở sân bay để bay ra Hà Nội, chút nữa em bay tiếp sang Can, ba mẹ anh sao tiễn em mà nước mắt của em cứ tự nhiên mà chảy. Mẹ anh nói tết ta về đây chơi với ba mẹ cho vui, em bảo là tết này em chịu rồi không về, hẹn dịp hè con về nghe ba mẹ. Mẹ anh ôm em cũng khóc, ba em ôm em rồi vỗ vai em cũng rơm rớm nước mắt. Cả 3 người ôm nhau khóc, bước vào cổng kiểm tra hành lý mà bước chân em nặng đi, em không dám quay lại để nhìn, em sợ em không kìm được lòng mình anh ạ, em sợ càng nhìn em càng day dứt hơn, em có lỗi lắm, em biết làm sao để sống tiếp đây hả anh. Ngồi một mình chờ ra cửa bay, sân bay tấp nập quá nhưng sao lòng em cứ hoang hoải, lạnh lẽo. Kìa anh, anh thấy không, bé gái mang chiếc váy màu xanh dương kia kìa, dễ thương quá anh ha, bé nhảy múa đáng yêu quá phải không anh. Em lại nhớ về ngày xưa anh hay đùa bảo sau này sinh cho anh thằng con nhé, em lại bảo em thích con gái hơn, đẻ con trai ra để nó hư giống ba nó à. Thế là cả hai đứa cười ầm lên, rồi em nói tiếp, "tao mà đẻ được thì tao yêu trai thẳng rồi chứ đéo yêu mày đâu". Can tháng này bên kia đang lắm lạnh a ạ, Hà Nội này cũng chả lạnh mấy như em tưởng, chắc ngồi trong này nên thấy không lạnh lắm thì phải. Lúc trước anh hứa sau này có dịp hai đứa bay từ Đà Nẵng ra Hà Nội chơi, giờ em ở đây rồi mà anh thì không, buồn anh thật đấy, hứa rồi mà toàn thất hứa không à. Anh còn nhớ lần đầu tiên mình hẹn hò không, anh chở em về Hội An chơi, vui thật. Lần đó cả hai đứa mới đi lần đầu chưa biết, chả ai mang theo chứng minh thư cả, vào phố cổ thấy người ta đạp xe đạp vui vui, anh <a href="https://confession.vn/14242-minh-hoc-truong-kinh-te-ra-truong-cung-2-nam-va-co-kinh-nghiem-2/" title="cũng" alt="cũng">cũng</a> hùa theo đi thuê xe đạp, người ta bảo phải đặt cọc và có chứng minh thư nữa. Em không mang theo mà anh cũng thế, thế là anh đứng năn nỉ gần 10 phút, đặt cọc lại con samsung của anh nên người ta cũng đồng ý. Đạp quanh phố cổ, chạy dọc sông Hoài, rồi mình lên chùa Cầu chụp hình. Đạp một hồi cả hai đứa lạc luôn, phố cổ chỗ nào cũng hệt nhau rồi kiếm đường ra đã mệt mà kiếm đúng chỗ trả xe lại mệt hơn. Thế mà vui anh nhỉ. Nói đến đây tự nhiên em nhớ có bài hát gì của chị Bích Phương hát "anh đi hoài đường xa, em vẫn chờ đợi anh...mua sang gói bánh, anh sang thưa chuyện cùng em, nghe anh..." gì đấy em cũng không nhớ lời lắm mà cũng quên tên bài rồi. MV bài này quay ở phố cổ đó anh, có mấy con đường khi xưa mình từng ở đấy đó anh. Em vừa lên google gõ lại tên bài, giờ em mới nhớ là gửi anh xa nhớ. Lời bài hát sao giống nói hết lòng em ý anh à. Thôi đến đây thôi anh nhé, khi khác em lại viết thư gửi anh tiếp, từ nay em sẽ không gửi qua cfs nữa đâu anh, em sẽ vẫn viết thư rồi cột vào bóng thả lên trời cho anh ở trên đấy để anh đọc được như cách mà 2 năm nay em luôn làm. Gửi cfs 2 lần là đủ rồi, em đọc bình luận người ta chỉ trích em chỉ khiến em thêm tội lỗi và ghét bản thân thôi, dù sao em cũng đã cố gắng rất nhiều, em cố gắng tiếp tục sống vì mọi người nữa. Em không sợ người ta chỉ trích em nhưng người ta không hiểu những gì em đã từng trải qua thì sao họ lại nói em tiếp tục sống được mà không cảm thấy ăn năn, tội lỗi gì được chứ. Người đấy đâu phải là em, em bây giờ cũng đã phải trả giá vì năm 17 ngu dại của em rồi. Em cũng chả thể yêu ai được nữa, cũng chẳng thể bao giờ quên một cú sốc, một tội lỗi lớn mà chính em gấy ra, cũng chẳng bao giờ có được hạnh phúc lớn nhất của một đời người. Em ra cửa khởi hành đây anh nhé, tạm biệt anh. Lần này thôi em không gửi thư cho anh bằng cách này nữa đâu. Nhưng dù sao em cũng rất vui vì có những người đã hiểu cho em, đã động viên em. Từ đây cho đến lúc gặp lại anh, em sẽ cố gắng sống tốt nhất có thể, em cũng sẽ thường xuyên về bay về nước thăm ba mẹ anh nếu có thể, em sẽ cố gắng vì anh, vì em, vì ba mẹ chúng mình. À em quên, ở bên Canada em có tham gia nhiều club từ thiện, những hội giúp đỡ người tàn tật, em cũng tham gia cho các phong trào dân chủ về quyền phụ nữ, quyền trẻ em, em còn đi chùa để cầu nguyện cho anh nữa, em cũng là thành viên mấy tổ chức phi chính thủ thiện nguyện nữa. Mấy cái này em nói anh từ trước rồi mà giờ em nói lại lần nữa. Em sẽ không sống ích kỷ, vì bản thân mình nữa, em sẽ sống vì mọi người, mở lòng hơn. Nhưng em sẽ không yêu ai nữa. Nếu được em xin anh tối nay lúc em ngủ ở trên máy bay, xin hãy cho em gặp được anh một lần trong mơ, em muốn được ôm anh, hôn anh và nói với anh nhiều điều em không thể nói trên này. Máy bay bay trên trời chắc gần với thiên đường nên xin anh hãy cho em gặp anh, anh nhé. Dù là mơ thôi nhưng xin hãy cho em được ôm anh, được anh ôm em nữa, xin anh! Hanoi, Vietnam Thursday, 4th January 2018 ------------------------------------ Thật nghiệt ngã vì cuộc đời này có hai chữ “giá như”. Giá như anh còn sống, em đã cùng anh nắm tay nhau đi trọn kiếp đời. Giá như anh còn sống, em đã cùng anh chia nhau những đắng cay ngọt bùi. #Jack